“Bác gái, bác đừng lo, đồng chí Thẩm cũng sẽ không nói bậy đâu.” Tần Miên lại nhỏ giọng nói thêm một câu nữa, kéo cả Thẩm Yến Tự vào cuộc.
Thẩm Yến Tự cúi đầu, ánh mắt anh bắt gặp đôi mắt sáng trong của Tần Miên.
Cuối cùng, anh đành phải bại trận.
“Ừ, tôi cũng không nói.” Thẩm Yến Tự trầm giọng nói.
Nghe Thẩm Yến Tự nói vậy, mọi người trên xe dường như đều đã tin thêm một chút rồi.
Đồng chí Thẩm chính trực như vậy, hẳn là sẽ không nói dối đâu nhỉ!
(Thẩm Yến Tự: Đang thông đồng làm bậy, xin đừng quấy rầy!)
Tần Miên lại cúi gầm mặt, bày ra dáng vẻ hướng nội sợ người, nhưng trong lòng thì mỉm cười đầy khiêm tốn.
Ha, chỉ trong hôm nay, kiểu gì thì người trong thôn cũng đều sẽ biết chuyện Vương Hồng Ngọc bị lưu manh ức hiếp cho coi.
Miệng lưỡi thế gian có thể nấu chảy cả vàng, còn sự thật như thế nào thì cũng đâu có quan trọng.
Ra ngoài một chuyến, tặng cho bác cả một cặp sừng trên đầu cũng được quá ha?
*
Sau khi chuyện của Tần Miên cùng đồng chí Thẩm qua đi, hai ngày gần đây, trong thôn đã lại xôn xao một khác rồi.
Chậc chậc chậc, nghe nói Vương Hồng Ngọc khi đi trấn trên đã bị mấy tên lưu manh ức hiếp đấy.
Mới đầu, khi chuyện này truyền đến tai người trong thôn thì chẳng ai tin. Nhưng đồng chí Thẩm đứng ra nói một câu như vậy thì sao có thể không tin cơ chứ. Giờ thì ai trong thôn cũng biết chuyện này hết.
Với cái tính tình kia của Tần Miên, tám phần là sẽ không nói dối đâu. Mà nói gì thì nói, Tần Miên đâu có lý do gì để bôi nhọ Vương Hồng Ngọc cơ chứ? Nói xấu một bà thím như vậy thì có được lợi gì đâu?
Chưa kể, dù Tần Miên có nói dối đi nữa, thì đồng chí Thẩm và Vương Hồng Ngọc cũng không thù không oán, sao lại nói dối hùa theo được?
Thực tế thì mọi người quả thật đều đã đoán sai bét, người nào đó chính là - giúp Trụ làm ác.
Mấy ngày này, người trong nhà họ Tần đều chẳng được yên ổn. Mỗi lần ra ngoài là bọn họ đều bị người trong thôn nhìn với ánh mắt khác lạ, đặc biệt là Tần Hoài Dân. Cứ nghĩ đến cảnh đã chừng này tuổi đầu rồi mà đi ra ngoài vẫn bị người ta xì xào bàn tán... Hơn nữa ông ta cứ cảm thấy mọi người trong thôn cứ như đang nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu mình ấy.
Như thể trên đầu ông ta mọc ra cặp sừng vô hình vậy.
Lúc này, Tần Miên đang ở trong phòng, còn Tô Tĩnh Tâm thì đang nói với cô chuyện về Vương Hồng Ngọc. Cô ấy vừa nói vừa cười không ngừng nghỉ.
"Ha ha ha ha, Miên Miên à, cậu không đi ra ngoài xem một chút thì thật là quá đáng tiếc. Cậu không biết đâu, cả nhà bác cả cậu gần đây im ắng lắm, cũng đã bắt đầu biết khiêm tốn làm người rồi."
"Cậu ấy à, nên lớn gan một chút, cậu sợ gì chứ? Cậu cũng đâu có ăn lương thực của họ, muốn làm gì thì cứ làm đi."
"Nói đi cũng phải nói lại, Miên Miên à, cậu thật sự chuẩn bị đi theo đồng chí Thẩm đến Kinh Thị sao?" Tô Tĩnh Tâm nói đến đây, vẻ mặt lo lắng nhìn về phía bạn mình, miệng giật giật một hồi lâu rồi mới nói tiếp: "Không phải mình nói chứ, điều kiện nhà đồng chí Thẩm cũng quá tốt luôn ấy. Loại người này, sợ là trong nhà sẽ có không ít chuyện đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)