Mạc Lệ Phong thay áo blouse trắng, từ văn phòng khoa đi ra.
Trước khi ra khỏi phòng, anh nhìn thoáng qua tờ lịch treo trên tường, mắt hơi nhíu lại.
Thư anh gửi chắc là đã nhận được, nhưng không thấy Giang Tiểu Mãn tới, cũng không hồi âm.
“Bác sĩ Mạc!" Một y tá ở cửa gọi anh lại: "Tôi nghe nói vợ anh sắp đến đây?”
Dù Mạc Lệ Phong chỉ mới tốt nghiệp chừng hai năm, nhưng trước khi thi đậu đại học y khoa anh đã là bác sĩ trung y nổi tiếng gần xa trong đại đội.
Kinh nghiệm y học phong phú, chỉ trong năm đầu tiên làm việc ở bệnh viện đã nhận được vài lá cờ thưởng.
Hiện tại anh là đối tượng bồi dưỡng quan trọng của bệnh viện, bệnh viện đương nhiên sẽ có cân nhắc đến vấn đề nhà ở cho Mạc Lệ Phong.
Y tá vừa nghe Mạc Lệ Phong hỏi đến chuyện nhà ở, con ngươi hạ thấp hiện lên một tia bất mãn, nhưng vẫn trả lời Mạc Lệ Phong: "Quy trình cũng ổn thỏa rồi, bác sĩ Mạc qua bên hậu cần nhận chìa khóa là được. Chủ nhiệm Liễu bên hậu cần còn đặc biệt tìm cho anh một gian phòng hướng về phía nam, thông gió rất tốt.”
Mạc Lệ Phong thoáng nhíu mày, anh biết "chủ nhiệm Liễu" trong miệng y tá kia chính là cô ruột của cô ta.
Ngữ khí dịu đi một chút: "Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo! Vậy chị dâu khi nào tới đây? Chị ấy đến chúng tôi sẽ sắp xếp người đi giúp một tay.”
Nhắc tới Giang Tiểu Mãn, lông mày Mạc Lệ Phong vừa giãn ra lại nhíu chặt: "Không cần đâu, ngày mốt tôi xin nghỉ đi đón cô ấy.”
——
Mạc Tam Dạng làm cả đại đội mất mặt, về đến nhà liền nổi giận, Mạc Linh Chi và Mạc Trần thị sợ tới mức an phận không dám hó hé.
Giang Tiểu Mãn nhìn số gạo còn trong thùng càng ngày càng ít, cô lại tính toán số tiền Mạc Lệ Phong gửi về trong bốn năm qua.
Hai năm trước, bởi vì Mạc Lệ Phong còn đang học ở trường nên số tiền có thể gửi về mỗi tháng không nhiều lắm.
Một năm tính ra cũng chỉ có một trăm hai mươi mấy đồng, nhưng phiếu lương thực thì không ít.
Sau khi Mạc Lệ Phong làm việc, tiền gửi về nhiều hơn. Một tháng hai mươi đồng, đôi khi còn gửi các loại thực phẩm dinh dưỡng như sữa lúa mạch về.
Giang Tiểu Mãn trừ đi chi phí phụng dưỡng cha mẹ và các thứ linh tinh vụn vặt ra, thì cô phải tìm Mạc Trần thị cùng Mạc Linh Chi đòi lại ba trăm sáu mươi đồng, phiếu lương thực phiếu vải gì gì đó thì cô sẽ hào phóng không tính vào.
Cầm theo sổ sách mình ghi chép tính toán, sau đó gửi Nguyên Bảo đến chỗ thím Lưu, Giang Tiểu Mãn liền tìm tới cửa lớn nhà họ Mạc.
“Chị tới đây làm gì?" Mạc Linh Chi đang ở trong sân, thấy Giang Tiểu Mãn tới liền tức giận.
Nếu như không phải tại Giang Tiểu Mãn, mấy ngày nay cũng không đến mức cô ta mỗi ngày ở nhà bị ba cô ta khó chịu mắng chửi như vậy.
Cô ta chính là phúc tinh của nhà họ Mạc.
Từ khi nào phải chịu ủy khuất như vậy?
Giang Tiểu Mãn lắc lắc sổ sách trong tay: "Tôi đến đòi nợ! Một là tôi đi vào, chúng ta đóng cửa lại mà nói. Còn không là tôi đứng đây đọc hết từng mục, từng mục ra. Đến lúc đó ai mất mặt thì mất mặt? Dù sao cũng không phải tôi!”
Mạc Linh Chi theo bản năng đẩy Giang Tiểu Mãn ra ngoài.
Cái gì mà đòi nợ với không đòi nợ.
Giang Tiểu Mãn có nợ gì để tính với nhà bọn họ?
Bất kể là đồ gì trong nhà này, hay kể cả Giang Tiểu Mãn, đều là đồ của nhà họ Mạc bọn họ.
“Linh Chi!" Mạc Tam Dạng cầm tẩu thuốc, thần sắc phức tạp nhìn Giang Tiểu Mãn: "Vào nói đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)