Về phần vợ ông ta Mạc Trần thị, tám trăm năm trước ông đã không trông cậy vào bà có thể làm ra chuyện tốt đẹp nào.
Mạc Tam Dạng cảm thấy mình cũng quá ủy khuất.
Ông ta chẳng làm cái gì cả, còn giúp vợ thằng hai không ít, thế mà giờ xảy ra chuyện vẫn liên luỵ đến ông ta.
"Đại đội trưởng, tôi không nói không cho vợ thằng vào thành phố..." Mạc Tam Dạng chậm rãi nói, tỏ vẻ công bằng lắm vậy.
Lời còn chưa dứt, Mạc Trần thị đã không vui.
Bà ta vội vàng ngồi xuống đất, vỗ đùi nhìn, bắt đầu tru tréo: “Ông trời ơi, mau ngó xuống mà coi. Con dâu không phụng dưỡng ba mẹ chồng mà một mình hưởng phúc.”
Bản thân Giang Tiểu Mãn cũng không thể hiểu được nguyên chủ.
Tự biến mình thành một bộ xương khô, sống chết không lo à?
Không nói với bên ngoài mình chịu ủy khuất ở nhà họ Mạc, cũng không có dũng khí phản kháng.
Thậm chí cô hoài nghi, vì chịu quá nhiều đau khổ nên nguyên chủ mới chết sớm như thế.
Giang Tiểu Mãn nói những lời này, ở đây không ai không tin.
Dù sao, hiện tại tuy nói mọi người không giàu có. Nhưng so với lúc đói kém thì tốt hơn nhiều.
Dáng vẻ gầy gò của Giang Tiểu Mãn bây giờ, còn gầy hơn cả người đói nhất thời điểm náo loạn năm đó.
Dùng mắt cũng có thể nhìn ra nhà họ Mạc rất hà khắc với cô.
Chỉ là trước đây Giang Tiểu Mãn không nói, người ta quản chuyện bao đồng này làm gì?
Mạc Trần thị nghe xong lời này, trực tiếp hăng hái lên, hai ngón tay chỉ Giang Tiểu Mãn: "Đó là tiền hiếu kính của thằng hai tôi, vì sao tôi không thể lấy?”
Mạc Trần thị sở dĩ diễu võ dương oai ở nhà họ Mạc, thậm chí trước mặt Mạc Viễn Sơn cũng dám khóc lóc om sòm.
Tất cả đều ỷ vào chính mình sinh ra một sinh viên đại học.
Thật hiếm lạ!
Lúc trước thi đại học được khôi phục, toàn bộ công xã ngoại trừ thanh niên trí thức, người bản địa thi đậu đại học không vượt qua mười người. Mạc Lệ Phong vẫn là người có thành tích tốt nhất.
Lúc thi lên đại học, ngưỡng cửa nhà bọn họ đều bị bà mối đạp phá!
Nếu không phải......
Mạc Trần thị liếc nhìn Nguyên Bảo đang nấc cục, biểu tình ghét bỏ cũng không che giấu.
Ở đâu tới phiên Giang Tiểu Mãn làm con dâu?
Mạc Viễn Sơn cười lạnh, mặc kệ Mạc Trần thị, chỉ nói với Mạc Tam Dạng: "Các ngươi cứ lăn qua lăn lại đi. Lúc trước cậu cả gặp chuyện không may, các ngươi còn chưa tỉnh ra à? Các người dám để Lệ Phong nhìn thấy bộ dáng hiện tại của vợ nó sao?”
Ánh mắt Mạc Tam Dạng co rụt lại, cũng không biết nghĩ tới cái gì, nhấc chân liền đá Mạc Trần thị còn đang vỗ đùi trên mặt đất.
“Bà.” Sau đó lại chỉ vào Mạc Linh Chi bị mấy người phụ nữ giữ chặt: “Hai người các bà, cút về nhà cho tôi!”
Mạc Tam Dạng cảm thấy hôm nay thật sự là mất hết thể diện, vừa muốn đi, chợt nghe phía sau Giang Tiểu Mãn ôm Nguyên Bảo, đáng thương nói: "Ba, con và Nguyên Bảo có thể xin năm đồng làm lộ phí không?”
Mạc Tam Dạng dừng chân, cảm giác phía sau có bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ truyền đến, hoảng hốt không ngừng chạy.
Về phần Mạc Trần thị và Mạc Linh Chi, trực tiếp bị Mạc Viễn Sơn mang đến bộ phận giáo dục của đại đội.
Khổ chủ Giang Tiểu Mãn thu hoạch được sự đồng tình của toàn bộ đại đội, ôm bé con Nguyên Bảo lại biến bẩn, cảm thấy mỹ mãn trở về nhà.
Thành phố Giang Nguyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
