Mã Thu Cúc chửi rủa suốt dọc đường về nhà.
Vừa bước vào cửa, đứa cháu nội đã lạch bạch chạy tới đòi bánh bao:
“Bà nội, bánh bao đâu?”
Tay Mã Thu Cúc giật giật, nhớ lại vừa rồi mình bị ma xui quỷ khiến thế nào mà lại đem bánh bao mua từ nhà ăn cho đồ sao chổi Thang Ngọc Mai kia chứ?!
“Ngoan, Trư Đản, bánh bao, bán hết rồi.”
“Oa! Cháu muốn bánh bao, cháu muốn bánh bao, oa.”
Thằng bé Trư Đản lăn ra đất khóc òa.
Đàm Vĩnh Cường bước ra, thấy đứa cháu cưng nằm lăn lộn trên đất, xót xa bế lên, trách móc Mã Thu Cúc:
“Hôm qua chẳng phải đã nói sáng nay nhà ăn hấp bánh bao bột mì trắng sao, thế nào, nhà ăn không để phần cho bà nó, lại bán hết sạch rồi à?”
Liên đội có nhà ăn, nhưng nhà ăn thường chỉ dành cho thanh niên trí thức, hoặc những công nhân viên già độc thân đến ăn.
Những công nhân viên có gia đình đều tự nấu ăn ở nhà.
Tuy nhiên, nếu gặp lúc nhà ăn làm món gì ngon hiếm có, ví dụ như bánh bao bột mì trắng lâu lâu mới có, bánh bao nhân đậu phụ, hoặc thịt hầm gì đó, người nhà của các công nhân lớn tuổi cũng sẽ ra nhà ăn mua một ít về cải thiện bữa ăn.
Chỉ là vì số lượng không nhiều, có mua được hay không còn phải xem mối quan hệ.
Quan hệ không cứng, bếp trưởng nhà ăn căn bản không bán cho bạn.
Cho dù có bán cho bạn, nhiều nhất cũng chỉ bán hai cái bánh bao, không thể nhiều hơn.
Nhưng nhà họ Đàm thì khác, Đàm Vĩnh Cường là ông vua con của liên đội này, gia đình họ có đặc quyền, không bán cho người khác, nhất định sẽ bán cho nhà họ Đàm.
Vì vậy mỗi lần nhà ăn bên kia làm món gì ngon, nhất định sẽ báo trước cho nhà họ Đàm, để phần riêng cho nhà họ Đàm trước.
Chẳng thế mà sáng nay Mã Thu Cúc vẫn theo lệ cũ ra nhà ăn mua bánh bao, một lần mua bốn cái, trên đường về, gặp Thang Ngọc Mai ra ngoài tìm con gái về ăn cơm.
Mã Thu Cúc vừa nhìn thấy người em dâu này, đang hả hê nghĩ thầm, cũng không biết hai mẹ con này vừa dọn ra riêng, có được ăn một bữa no đàng hoàng hay không.
Trong lòng đắc ý, muốn mỉa mai vài câu, vừa mở miệng, đã đem bánh bao bột mì trắng to đùng nóng hổi đem cho mất rồi.
Lúc đó thật sự giống như bị trúng tà vậy.
Bà ta không dám nói với Đàm Vĩnh Cường là chính mình đã đem bánh bao mua được đem cho mất rồi.
Đàm Vĩnh Cường thật sự tưởng rằng bếp trưởng nhà ăn không nể mặt đại đội trưởng là ông ta, không vui nói:
“Hừ, tôi ra nhà ăn hỏi xem, tại sao không để phần bánh bao cho tôi, hại cháu đích tôn của tôi không có bánh bao ăn!”
Mã Thu Cúc không nói gì thêm, cứ để người của nhà ăn gánh tội thay mình vậy.
Lúc ăn cơm, Đàm lão thái thấy chắt nội vì không được ăn bánh bao bột mì trắng to mà hờn dỗi, không chịu ăn cơm, bà liền nói:
“Trư Đản, ăn mau đi, cái bánh bột ngô này, bà ba xúi quẩy kia của cháu còn không có mà ăn đâu, bọn họ đến cả củ cải khô cũng chẳng có nổi!”
Đàm Vĩnh Cường cạn lời.
Mã Thu Cúc cạn lời.
Nước bọt phẫn nộ cùng lúc phun ra.
Nhà họ Đàm ăn cơm xong, người đi làm thì đi làm, người đi học thì đi học.
Đàm lão thái kéo Mã Thu Cúc lại, nói nhỏ:
“Vợ thằng cả, hôm nay con khoan hãy bận rộn việc khác, mau đến tràng bộ bên kia tìm Minh Phương, hỏi chuyện mang thai xem sao, hỏi xem đứa bé Minh Phương đang mang rốt cuộc là của Tiểu Trần, hay là của cái tên Lâu Chí Cương kia, nhất định phải hỏi cho rõ ràng, chuyện này liên quan đến cả nhà, không thể qua loa được!”
Mã Thu Cúc sắc mặt sượng sùng gật đầu:
Bên phía Đàm Tiểu Nhứ, hai mẹ con về đến nhà, mỗi người ăn một cái bánh bao to vừa thơm vừa ngọt.
Ăn xong, Thang Ngọc Mai định cất hai cái bánh bao còn lại đi, để dành bữa sau ăn tiếp.
Đàm Tiểu Nhứ ngăn lại nói:
“Mẹ, đưa bánh bao này cho con, con giữ lại có việc dùng.”
“Con giữ lại có việc gì dùng?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)