Đàm Tiểu Nhứ vừa đọc xong dòng chữ trên bảng hệ thống, liền nghe thấy tiếng vút một cái, Đại Vượng Tử từ trong bụi cỏ khô lao ra, chạy thẳng đến trước mặt Đàm Tiểu Nhứ rồi dừng lại.
Trong mõm chó đang ngậm thứ gì đó.
Đàm Tiểu Nhứ lấy ra xem, quả nhiên là một gói nhỏ hạt giống ngô.
Đàm Tiểu Nhứ cất hạt giống vào túi, tiếp tục cuốc.
Nguyên chủ là một tay làm nông cừ khôi, làm việc dứt khoát gọn gàng, không có một động tác thừa nào, đều đã tạo thành phản xạ tự nhiên của cơ thể.
Cộng thêm sự hỗ trợ của cuốc lốc xoáy, chỉ mất hai mươi phút, cô đã lật tung toàn bộ mảnh đất mình khoanh vùng.
[Khai hoang thành công tám mươi mét vuông, phần thưởng: tám điểm tích lũy, bốn cái bánh bao bột mì trắng, mười gam hạt giống cải dầu chịu rét cấp tốc ba mươi ngày.]
Hạt giống cải dầu chịu rét cấp tốc ba mươi ngày?
Đầu tiên, Đàm Tiểu Nhứ bị gói hạt giống cải dầu này thu hút.
Chủ yếu là vào cái mùa giáp hạt này, phương Bắc thực sự không có rau tươi nào để ăn, rau dại dưới đất còn chưa nhú lên, rau có thể ăn được vẫn là bắp cải, khoai tây, cà rốt thu hoạch từ mùa thu năm ngoái, hoặc là dưa cải chua, củ cải khô muối trong vại.
Muốn ăn một miếng rau tươi quả thực là ước muốn xa xỉ.
Nếu hệ thống không lừa cô, vậy chẳng phải là, bây giờ gieo xuống, ba mươi ngày sau, cô sẽ có rau xanh để ăn sao?
Có điều,
Nhìn những vụn băng lẫn trong lớp đất vừa lật lên, hạt giống này gieo xuống, thật sự có thể nảy mầm sao?
“Tiểu Nhứ, Tiểu Nhứ.” Trong khu trại của liên đội vọng lại tiếng gọi của Thang Ngọc Mai, “Về nhà ăn cơm thôi!”
“Dạ, mẹ, con về ngay đây!”
Đàm Tiểu Nhứ đáp lại một tiếng, liền thấy gói hạt giống cải dầu từ trên trời rơi thẳng xuống ngay trên mặt đất trước mặt.
Lần này cho trực tiếp thật, không vòng vo tam quốc.
Đàm Tiểu Nhứ nhặt gói giấy trên đất lên, mở ra, chỉ có một chút hạt giống rau tội nghiệp, chẳng to hơn hạt vừng là bao.
Cô vội vàng nhúm một nhúm nhỏ, rắc thẳng xuống đất, thử nghiệm trước xem rốt cuộc có thể nảy mầm hay không.
Rắc khoảng một phần ba, cô cất hai phần ba còn lại vào túi.
Cô lại lấy cuốc, nhẹ nhàng gạt đất lấp hạt giống lại, bên trên chỉ phủ một lớp mỏng, sợ đất dày quá hạt giống yếu ớt không đâm xuyên qua nổi, đến lúc đó lại thối rữa ngay bên dưới.
Gieo xong hạt giống cải dầu, phần còn lại đành phó mặc cho ý trời.
Cô vác cuốc, dẫn Đại Vượng Tử về nhà.
Nhớ lại vừa rồi hệ thống còn thưởng tám điểm, hóa ra làm nhiệm vụ còn được nhận điểm tích lũy.
Gọi bảng điều khiển ra, quả nhiên, hệ thống có cấp độ, góc trên bên trái bảng điều khiển có chữ Cấp một, điểm tích lũy hiện tại là tám, muốn lên cấp tiếp theo, cần một trăm điểm tích lũy.
Vừa rồi khai hoang tám mươi mét vuông, được cho tám điểm tích lũy.
Theo tỷ lệ quy đổi này, hệ thống lên Cấp hai, cô phải khai hoang một ngàn mét vuông đất hoang mới được!
Haiz, cứ đà này có ngày mệt chết người làm ruộng mất thôi.
Nhưng mà.
Chỉ dựa vào cái cuốc, cho dù cuốc lốc xoáy này bổ đất dễ như cắt đậu hũ, thì từng nhát từng nhát một cũng phải tốn không ít thời gian.
Nếu có thể dùng đến máy kéo cày bừa cỡ lớn.
Nguyên chủ là một thợ lái máy kéo chuyên nghiệp, tay nghề này không thể để mai một ở chỗ cô được, cô phải phát huy nó rực rỡ.
Còn nữa, năm xưa bố nguyên chủ cũng hy sinh trong quá trình khai hoang, bây giờ cô tiếp tục khai hoang, cũng coi như là cha truyền con nối rồi nhỉ?
Đàm Tiểu Nhứ vừa đi, vừa tưởng tượng cảnh mình lái máy kéo rong ruổi trên vùng đất đen bằng phẳng rộng lớn, lật tung từng lớp sóng đất đen cuồn cuộn.
Điểm tích lũy tăng vùn vụt.
Cấp độ thăng vèo vèo.
Khóe miệng Đàm Tiểu Nhứ khẽ nhếch lên nở nụ cười, sau đó nhớ tới hệ thống nói thưởng bốn cái bánh bao bột mì trắng.
Cô theo bản năng cúi đầu nhìn con chó bên cạnh.
May quá, trong mõm chó không ngậm cái bánh bao to nào.
Đợi đến bãi đất trống trong khu trại, cô nhìn thấy Thang Ngọc Mai đang đợi mình, đang ôm trước ngực bốn cái bánh bao lên men trắng trẻo mập mạp.
Đàm Tiểu Nhứ ngơ ngác.
“Mẹ, mẹ ra nhà ăn mua bánh bao à?”
Thang Ngọc Mai cũng ngơ ngác nhìn mấy cái bánh bao trên tay:
“Cái này, không phải mẹ mua, là vừa nãy mẹ ra ngoài tìm con, gặp bác dâu con, bác dâu con nhét cả bốn cái bánh bao cho mẹ.”
Đàm Tiểu Nhứ cạn lời.
Cách xa tít tắp cũng có thể nghe thấy tiếng chửi rủa của bác dâu Mã Thu Cúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
