Một lúc lâu sau.
“Không sao đâu.”
Tôn Tiểu Điệp vốn còn đang âm thầm tự trách, nghe vậy liền dè dặt ngẩng đầu nhìn Phạm Tình Tuyết. Thấy cô thật sự không hề để bụng, cô ấy lập tức nở nụ cười, khoác tay Phạm Tình Tuyết, nhiệt tình dẫn cô đi tham quan và giới thiệu về Cửa hàng Bách Hóa Quốc Doanh.
Nghiêm Văn Bác đứng một bên, khoanh tay nhìn Tôn Tiểu Điệp thỉnh thoảng pha trò, lắc đầu cười. Không lâu sau, anh đi lên tầng tiếp tục công việc.
Cửa hàng Bách Hóa Quốc Doanh của thành phố Lâm Cảnh nằm ở trung tâm thành phố, gồm ba tầng. Trên cổng vào có treo tấm biển lớn ghi “Phát triển kinh tế, đảm bảo cung ứng”. Nhưng thực tế, kinh tế phát triển chậm chạp, vật tư khan hiếm, việc đảm bảo cung ứng cũng chỉ là trên danh nghĩa.
Tầng một chủ yếu bán các mặt hàng nhu yếu phẩm hằng ngày.
Tầng hai bày bán những mặt hàng cao cấp hơn như đồng hồ, xe đạp, máy may, radio…
Nhân viên bán hàng ở tầng hai ai nấy đều kiêu căng, có khi còn vênh váo hơn cả một số cán bộ lãnh đạo.
Tầng ba là khu văn phòng: phòng làm việc của lãnh đạo, phòng họp, phòng của cán sự và kế toán.
Còn nhà ăn thì nằm ở một dãy nhà cấp bốn sát bên tòa nhà bách hóa. Vì số người đến ăn không nhiều nên chỉ có một đầu bếp và một nhân viên phục vụ.
Trong Cửa hàng bách hóa quốc doanh, các quầy hàng đều được làm bằng thuỷ tinh, cao khoảng một mét, rộng chừng sáu mươi centimet. Mỗi nhân viên bán hàng phụ trách một quầy hàng dài khoảng bốn đến năm mét.
Lúc này đang là buổi chiều oi bức sau 12 giờ trưa, khách không có bao nhiêu.
Các nhân viên bán hàng đều tỏ ra uể oải: người thì tụ tập nói chuyện phiếm, người đan áo len, lại có mấy người hiếu kỳ liếc nhìn rồi thấp giọng bàn tán về Phạm Tình Tuyết, người vừa mới tới.
“Đồng chí, ở đây có bán chỉ gai cuộn không?” Một bà lão tóc hoa râm bước đến trước quầy bán kim chỉ, nhỏ giọng hỏi.
Nữ nhân viên bán hàng đang đan áo len, mí mắt cũng không buồn nhấc, tay vẫn thoăn thoắt làm việc, chỉ hất cằm về phía quầy: “Hàng đều bày trên đó, tự mà xem.”
Bà lão cố hết sức mở to đôi mắt đục ngầu, chăm chú tìm kiếm nhưng hồi lâu vẫn không thấy. Bà lên tiếng: “Con gái à, tìm giúp tôi với, mắt tôi kém lắm, nhìn cái gì cũng hoa cả lên.”
“Ai là con gái của bà! Đừng có nhận vơ quan hệ.” Nữ nhân viên liếc xéo, giọng đầy khó chịu. “Bà già này, mù à? Cả đống chỉ cuộn ở đó mà không thấy. Không mua thì đừng đứng đây làm phiền.”
“Có mua, có mua mà…”
“Con gái, à không, đồng chí, giúp tôi lấy hai cuộn.”
Bị dọa đến run người, bà vội vàng cúi đầu, từ túi quần vải thủ công run rẩy lấy ra một chiếc khăn tay cũ kỹ. Mở khăn ra, bà đếm từng đồng xu, rồi đặt lên quầy bốn tờ một phân đã nhàu nát.
Nữ nhân viên tiện tay lấy hai cuộn chỉ đưa cho bà, như thể xua đuổi cho xong. Cô ta dùng đầu ngón tay gắp lấy số tiền ném vào ngăn kéo phía dưới quầy, rồi cau mày lau mạnh ngón tay vừa chạm vào tiền vào ống quần. Sau đó, cô mới cầm lại kim đan chuẩn bị tiếp tục đan áo len.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

