Phạm Tình Tuyết không đáp.
Sự im lặng lặng lẽ lan ra giữa hai người.
Chuyện của cha mẹ nguyên chủ, cô cũng không có lập trường để thay họ nói bất cứ điều gì.
Nghiêm Văn Bác đưa Phạm Tình Tuyết xuống tầng một, dừng trước một quầy hàng rồi nói:
“Sau này quầy hang này do cô phụ trách.”
Nói xong, anh quay sang nhìn mọi người, trịnh trọng giới thiệu:
“Đây là nhân viên bán hàng mới Phạm Tình Tuyết, cô ấy tiếp nhận vị trí của đồng chí Tưởng Thư Lan trước đó. Chúng ta cùng chào đón đồng chí Phạm.”
“Chào mọi người, tôi là Phạm Tình Tuyết, sau này mong được chỉ giáo nhiều hơn.”
Cô mỉm cười, lễ phép chào hỏi.
Các nhân viên bán hàng xung quanh tò mò nhìn cô gái mới tới này. Nghe nói là nhân viên chính thức vừa được nhận, ai nấy đều nể mặt vỗ tay chào đón.
Thông thường, nhân viên tạm thời sẽ không có người dẫn đến giới thiệu. Chỉ khi có nhân viên chính thức vào làm, Nghiêm chủ nhiệm mới đích thân xuống giới thiệu như vậy.
“Tôn Tiểu Điệp, cô dẫn đồng chí Phạm làm quen với môi trường và nội dung công việc.”
Nói rồi, anh quay sang hỏi cô:
“Ngày mai cô chính thức đi làm, có vấn đề gì không?”
Phạm Tình Tuyết ngoan ngoãn lắc đầu, tỏ ý không có vấn đề. Đuôi tóc đen phía sau khẽ đung đưa, vẽ thành những đường cong mềm mại trong không khí.
Cô khá thích ứng với cách xử sự công tư phân minh của Nghiêm Văn Bác. Bởi cô cũng không hề mong anh dành cho mình bất kỳ sự ưu ái đặc biệt nào.
Dù biết anh ta vốn không có ý đó nhưng chỉ riêng một Ngụy cán sự thôi đã đủ khiến cô mệt mỏi rồi. Nếu lại thêm vài người như vậy, cô còn đâu thời gian yên tĩnh để ôn tập, có lẽ suốt ngày chỉ lo đối phó với những chuyện đấu đá, ganh đua.
Công việc bán hàng khá nhẹ nhàng, sau này sẽ có nhiều thời gian để học tập, lại còn kiếm được không ít tiền, cô thực sự rất hài lòng với tình trạng hiện tại.
Nếu phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, ban ngày lao động vất vả, đến tối lại thắp đèn dầu ôn bài trong khi cả người rã rời thì hiệu quả học tập làm sao có thể tốt được?
“Wow, da của cô trắng thật đấy, lại còn đẹp nữa!”
Tôn Tiểu Điệp nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Làn da của Phạm Tình Tuyết trắng mịn như sứ, trong khi Tôn Tiểu Điệp có nước da hơi sẫm màu nên gần như không có sức đề kháng trước kiểu da trắng như vậy.
Đối với sự thân thiện thẳng thắn của Tôn Tiểu Điệp, Phạm Tình Tuyết vui vẻ đón nhận, mỉm cười đáp lại lời khen.
Hai má cô khẽ ửng lên một lớp màu hồng nhạt càng khiến dung mạo thêm phần xinh xắn, dịu dàng như hoa, làm Tôn Tiểu Điệp càng nhìn càng thích.
“Tôi… có thể véo má cô một chút không?”
Nuốt khan một cái, Tôn Tiểu Điệp hơi ngượng ngùng hỏi.
Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý có phần ngơ ngác của Phạm Tình Tuyết, cô lập tức nắm bắt cơ hội, đưa “móng vuốt” của mình về phía gương mặt nhỏ mềm mại kia.
Á… mềm quá! Mịn quá! Sờ thích thật!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)