Thương Ương giơ tay, lòng bàn tay hướng xuống rồi khẽ vẫy một cái.
Đây là ám hiệu dừng rút bài.
Tạ Hành nhìn theo động tác của cô, ánh mắt thoáng qua một tia trêu chọc. Dáng vẻ sành sỏi này của cô nhìn thế nào cũng chẳng giống người mới chơi bài lần đầu.
Ngụy Diên Tỵ bị quắc bài nên không nén nổi tiếng thở dài, anh ấy bị Thôi Hách Nguyên chế nhạo không thương tiếc là tham lam vô độ.
Cuối cùng cũng đến lượt nhà cái, Thôi Hách Nguyên xem bài xong thì nụ cười cứng đờ, giọng nói của anh ta vang lên trong phòng bao cực kỳ rõ ràng.
"Một điểm, nhà cái mười bảy điểm."
Trong trò chơi này, khi bài của nhà cái lớn hơn hoặc bằng 17 điểm thì bắt buộc phải dừng bài. Thôi Hách Nguyên vừa vặn dừng ở mười bảy, vận may quả thực tệ đến mức khó tin.
Nhà cái dừng bài, Thương Ương và Tạ Hành cũng ngửa bài của mình ra.
Bài của Tạ Hành gồm có: J Cơ, 3 Kim Cương, 2 Kim Cương và 5 Cơ, tổng cộng là hai mươi điểm.
Thương Ương nhìn bài của anh rồi khẽ nhướng mày, vận may của người này đúng là tốt thật.
Vì vậy trong ván đầu tiên, một người chơi bị quắc và nhà cái thua cuộc, tỉ lệ bồi thường là 1:1. Ván này mỗi người Tạ Hành và Thương Ương thắng được mười triệu.
Ván thứ hai bắt đầu, Thương Ương vẫn đặt ra mười triệu tiền chip, thấy vậy Tạ Hành cũng đặt mười triệu tương ứng.
Thôi Hách Nguyên ván trước đã thua nên lần này dứt khoát đưa ra hai mươi triệu tiền chip với ý định gỡ lại vốn. "Để xem ván này vận may của tôi bùng nổ thế nào, tôi sẽ thắng sạch tiền của hai người cho coi!"
"Nói khoác thì giỏi lắm, lát nữa lại bốc phải mười bảy điểm thì mới biết mặt." Ngụy Diên Tỵ không nể tình mà tạt gáo nước lạnh.
"Hầy! Sao cậu không tự nhìn lại cái thói tham lam của mình đi? Vừa rồi nếu cậu không tham thì đã hòa rồi."
Tuy miệng Thôi Hách Nguyên đang tranh cãi nhưng động tác tay lại không hề bị ảnh hưởng. Anh ấy lật mở một trong những lá bài của mình.
"Át, mười một điểm."
Tạ Hành rút thêm hai lá bài nữa nhưng đáng tiếc bị tuyên bố là quắc bài. Bản thân anh lại chẳng hề để tâm, ung dung nhấp một ngụm đồ uống rồi dồn hết tâm trí lén nhìn bài của Thương Ương.
"Ê! Sao cậu lại nói thế chứ!"
Bài của Thương Ương là hai lá tám điểm, khóe môi ẩn dưới lớp khẩu trang của cô khẽ cong lên. Cô dứt khoát đưa ra một ám hiệu, sau đó đẩy thêm mười triệu tiền chip để đặt cược thêm một khoản tương đương.
Thôi Hách Nguyên hiểu ý: "Tách bài."
Khi hai lá bài đầu tiên có cùng số điểm, người chơi có thể chọn tách chúng thành hai bộ bài độc lập. Khi đó họ cần đặt thêm một khoản tiền cược bằng với mức ban đầu cho bộ bài mới rồi tiến hành chơi riêng từng bộ.
Thôi Hách Nguyên quan sát kỹ động tác của Thương Ương rồi chợt cười: "Em gái, em cũng thành thạo quá nhỉ. Lúc ở trong thang máy, tôi cứ ngỡ em đi nhầm chỗ thật, hóa ra em chỉ đến đây chơi bời chút thôi sao?"
"Đến để thắng tiền."
Lý do này thật mới mẻ khiến Ngụy Diên Tỵ không nhịn được mà lên tiếng hỏi: "Gia đình em cắt giảm tiền tiêu vặt rồi à?"
Anh ấy không cảm thấy cô gái trước mặt giống kiểu người thiếu tiền, bởi vì người thiếu tiền sẽ không tìm được đến Quang Minh, càng không am hiểu về bài bạc như vậy. Khả năng duy nhất là cô bị gia đình cắt tiền tiêu vặt nên mới đến sòng bạc kiếm một chút.
Thương Ương lật hai lá bài vừa được chia, một lá Át và một lá 3 Cơ. Cô lại đưa ra một ám hiệu khác, Tạ Hành nhìn thấy thì khóe môi anh khẽ nhếch lên.
Trong mắt Thôi Hách Nguyên cũng lóe lên một tia sáng, giọng nói mang theo vẻ xác nhận: "Cược gấp đôi."
Thương Ương lại đẩy ra mười triệu tiền chip, động tác trôi chảy còn mượt mà hơn cả những tay chơi lão luyện như bọn họ.
"Tôi nợ tiền người ta nên phải trả."
"Nợ bao nhiêu?"
Lần này Tạ Hành lên tiếng hỏi. Anh chống khuỷu tay lên bàn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào mắt Thương Ương. Hai bên vầng trán tinh tế đầy đặn của anh rủ xuống vài lọn tóc vụn.
Trên bàn đánh bạc, Thương Ương thường rất dễ nói chuyện vì phần lớn sự chú ý của cô đều dồn vào việc tính toán các quân bài. Do đó, cô đang ở trong trạng thái có hỏi tất có đáp.
"Vài trăm triệu đi."
"Cái gì?!"
Tay Thôi Hách Nguyên run lên khiến quân bài suýt chút nữa rơi xuống. Vài trăm triệu ư? Anh ta lại tỉ mỉ đánh giá Thương Ương một lượt, đúng là dáng vẻ đậm chất học sinh, lẽ nào cô đã đánh sập tòa nhà dạy học của trường rồi sao?
Nghĩ đến bình Pháp lang khảm dây nát thành từng mảnh trong phòng làm việc của Thương Viên Lận, Thương Ương lại cảm thấy mông mình bắt đầu đau rồi.
Lại thêm một quân bài nữa, 9 Kim Cương.
Thương Ương hài lòng dừng bài.
Đến lượt Ngụy Diên Tỵ, lần này anh ấy cũng biết điều hơn, biết điểm dừng đúng lúc. Mặc cho tên ngốc Thôi Hách Nguyên kia cứ liên tục khiêu khích, anh ấy vẫn coi như không nghe thấy gì.
Tạ Hành nghe xong lời của Thương Ương thì trầm ngâm một lát. Thực sự là đến để thắng tiền sao? Không có mục đích nào khác à?
Anh mím môi nhẹ giọng hỏi: "Có thể nói cho tôi biết thư mời của em từ đâu mà có không?"
Cuối cùng thì anh vẫn hỏi.
Thương Ương không hề chớp mắt mà nói dối ngay: "Xin của người khác đấy."
Tất nhiên, "người khác" này chính là bản thân cô.
Tạ Hành nghe câu trả lời này thì bật cười khẽ, cũng không hỏi thêm gì nữa. Điều này nằm ngoài dự tính của Thương Ương. Qua tiếp xúc hiện tại, cô thấy tính cách của anh cũng khá tốt đấy chứ.
Nó chẳng hề giống với hình ảnh giết người không ghê tay, thâm độc mưu mô, đầy bụng toan tính, máu lạnh không màng tình nghĩa anh em như trong tiểu thuyết mô tả chút nào.
Lá bài ngửa trong tay Thôi Hách Nguyên là 3 Cơ, lá bài úp là sáu điểm. Chỉ cần rút thêm được một lá mười điểm hoặc sáu điểm thì cơ hội thắng của anh ta sẽ rất lớn.
Vì vậy, sau khi rút bài ra, anh ta cẩn thận lật mở: "Mười điểm!"
"Ái chà ha ha ha ha ha! Cái vận may này của tôi sao mà tốt thế không biết. Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn Thần Tài, cảm ơn cha mẹ, cảm ơn tổ tiên..."
Còn chưa lật bài mà anh ta đã cảm ơn cả thế giới một lượt, cứ như thể ván này anh ta chắc chắn sẽ thắng không bằng.
Tạ Hành vỗ một phát vào đầu anh ta để cưỡng chế dừng lại: "Câm miệng, lật bài đi."
Bài của Thôi Hách Nguyên là mười chín điểm.
Ngụy Diên Tỵ thở dài một tiếng rồi lật bài, mười bảy điểm.
Đến lượt Thương Ương, ánh mắt của cả ba người đều tập trung vào bài của cô. Ngay cả Thôi Hách Nguyên vốn đã lâu không biết căng thẳng là gì cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Thương Ương mỉm cười rồi lật hai bộ bài ra, một bộ mười chín điểm, một bộ hai mươi điểm.
Khi bộ bài này lộ diện, Thôi Hách Nguyên suýt nữa thì nghi ngờ cô chơi gian lận. Vận may gì mà lạ thế, chơi mấy ván liền mà số điểm thấp nhất cũng là mười chín. Đây là được hoàng đế châu Âu nhập thân hay là nữ thần may mắn hạ phàm vậy?
Ngụy Diên Tỵ không nhịn được mà vỗ tay một cái: "Vậy nên lúc nãy ở dưới lầu, em chắc chắn mình sẽ thắng nên mới đặt cược trực tiếp như vậy sao?"
Đây là câu hỏi mà cả ba người họ đều tò mò. Đến thời điểm hiện tại, họ đã chắc chắn đến tám phần rồi, nhưng kết quả là Thương Ương lại lắc đầu.
"Không hoàn toàn chắc chắn, khoảng chín mươi tám phần trăm thôi."
Tạ Hành hỏi: "Vậy hai phần trăm còn lại là gì?"
Thương Ương tháo mũ xuống, mái tóc mềm mại bị ép trong mũ hơi bẹp xuống một chút. Cô tiện tay vuốt ngược tóc ra sau, để lộ đôi lông mày và ánh mắt xuất thần.
Thôi Hách Nguyên, người đã từng gặp gỡ vô số phụ nữ, không khỏi nhướng mày, lập tức xác nhận đây chính là một mỹ nhân thứ thiệt.
Chỉ nghe cô chậm rãi nói: "Hai phần trăm còn lại là do tôi khiêm tốn thôi."
Câu nói này cực kỳ ngông cuồng và cũng vô cùng phóng túng. Ngay cả hai người Thôi, Ngụy vốn đã biết cô có bản lĩnh cũng bị khí thế này của cô làm cho kinh ngạc. Tạ Hành khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, khóe môi anh cong lên vì dáng vẻ rạng rỡ đầy kiêu hãnh ấy.
Rất tốt, có thực lực thì nên nói khoác như vậy mới đúng.
Chỉ trong một ván này, Thương Ương đã thắng được bốn mươi triệu, lấy lại vốn nữa là năm mươi triệu. Hiện tại số tiền trong tay cô sắp đạt đến một mục tiêu nhỏ rồi, nhưng vẫn còn quá chậm.
Thực tế thì làm nhà cái sẽ có cơ hội thắng rộng mở hơn, nên bốn người họ đã thỏa thuận sẽ thay phiên nhau làm cái. Đáng lẽ có thể gọi một cô gái chia bài đến, nhưng Thương Ương đã từ chối vì cô muốn trực tiếp thắng lớn khi đến lượt mình làm nhà cái.
Trải qua mấy vòng chơi, mỗi nhà đều có thắng có thua. Kỹ năng chơi bài của hai người Thôi, Ngụy không hề kém nhưng đối mặt với Thương Ương thì vẫn lép vế. Tạ Hành ngược lại thắng được một ít, thực lực của anh vẫn là một ẩn số.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
