Chuyện này là thế nào đây?
Đám phản diện tụ tập lại để mở cuộc họp à?
“Chúng tôi nên xưng hô với em thế nào đây? Cô bé.”
Thôi Hách Nguyên sở hữu vẻ ngoài rất đẹp và mang chút nét nữ tính nhu hòa. Đôi mắt dài hẹp của anh ta luôn long lanh sóng nước, khi thần thái hơi thả lỏng thì cả người như được bao phủ bởi một tầng hào quang dịu dàng.
Anh ta nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mắt Thương Ương, ánh mắt đảo quanh khuôn mặt cô nhưng không hề có tính công kích mà chỉ lặng lẽ quan sát, giống như đang phác họa lại dung mạo của cô vậy.
Thương Ương rũ mắt không trả lời câu hỏi đó mà đi thẳng vào vấn đề: “Tìm tôi có việc gì?”
Tạ Hành liếc nhìn cô rồi khẽ nhướng mày, thầm nghĩ cô bé này cũng khá thận trọng đấy.
“Ồ, tôi muốn đánh với em một ván. Thế nào, điều kiện tùy ưm đưa ra!” Thôi Hách Nguyên rõ ràng không hề để tâm đến việc Thương Ương phớt lờ câu hỏi của mình, anh ta vui vẻ nói ra mục đích.
Anh ta là người sảng khoái, vốn dĩ đã nhìn thấy quá nhiều sự quanh co lòng vòng, hiếm khi gặp được người thẳng tính như thế này khiến anh ta vô cùng yêu thích.
Điều kiện tùy cô đưa ra sao?
Đôi mắt xinh đẹp của Thương Ương khẽ sáng lên, cô nhìn thẳng vào đôi mắt hơi nhướng của Thôi Hách Nguyên, bộ não bắt đầu vận hành với tốc độ cực nhanh.
Mấy tên phản diện này đều là những kẻ thừa tiền, thua vài trăm triệu chắc chắn vẫn chịu nhiệt được và cũng sẽ không cảm thấy có gì bất thường.
Mặc dù những đám con cháu thế gia này được tác giả tiểu thuyết viết vô cùng lợi hại, nhưng trong lĩnh vực cờ bạc thì Thương Ương vẫn rất tự tin. Trên bàn cá cược, nếu cô tự nhận mình đứng thứ hai thì không ai dám vượt qua cô để giành vị trí thứ nhất cả.
Vì vậy cô nhanh chóng lên tiếng: “Chơi gì đây?”
Thương Ương đồng ý nhanh như vậy là điều Thôi Hách Nguyên không ngờ tới. Mặc dù trên bàn xoay Roulette, cô bé này đã thể hiện khí phách vượt xa lứa tuổi, nhưng khi đã lên tới tầng hai thì những trò khôn lỏi đó sẽ không còn đủ dùng nữa.
“Blackjack thì sao!”
“Được.”
Thương Ương không chút do dự mà nhận lời ngay.
Đúng là biết chọn thật đấy, Blackjack chính là kiểu chơi đầu tiên mà cô được học.
Ngụy Diên Tỵ nghe thấy Thương Ương dứt khoát như vậy thì bàn tay đang cầm ly rượu cũng phải khựng lại. Anh ấy bực bội liếc nhìn Thôi Hách Nguyên, cảm thấy tên nhóc này hoàn toàn là đang bắt nạt trẻ con.
“Hay là nhóc cứ hỏi trước xem mức cược tối thiểu của bàn này là bao nhiêu đi, lỡ như cậu ta đào hố hại nhóc thì sao?”
Thôi Hách Nguyên nghe vậy liền ném chiếc gối tựa trên sofa về phía anh ấy: “Nói gì thế hả, tôi là loại người đó sao?”
Anh ấy quay sang cười với Thương Ương: “Thế này đi, chúng ta không chơi lớn, cứ lấy mức cược nhỏ 20 vạn một ván, thấy sao?”
“Chẳng ra làm sao cả.”
Sau khi Thương Ương thốt ra câu này, phòng bao rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Tạ Hành vẫn lặng lẽ đứng đó, anh ấy rất ít khi phát biểu mà chỉ quan sát từng cử động của Thương Ương.
Thôi Hách Nguyên chớp mắt vài cái với vẻ mặt hơi lạ lùng. Chẳng lẽ 20 vạn là quá nhiều sao? Nhưng cô bé này ở tầng dưới ít nhất cũng đã thắng được mấy triệu rồi mà.
Ngụy Diên Tỵ thấy Thôi Hách Nguyên bị từ chối thì tâm trạng rất tốt, anh ấy thầm giơ ngón tay cái tán thưởng cho Thương Ương. Đúng là chỉ có cô bé lém lỉnh này mới trị được cái tên già đời kia.
Thôi Hách Nguyên: Hả?
Tạ Hành: Oa! (^ ^)
Khi Thương Ương lên lầu có xem giờ, hiện tại đã qua mười hai giờ rồi, chỉ còn lại hơn một tiếng rưỡi nữa thôi. Đều tại đám ngốc dưới lầu làm lãng phí thời gian của cô, chơi Blackjack thắng rất chậm nên cô phải tăng tiền cược mới có thể hoàn thành nhiệm vụ để về nhà.
“Được thôi, được thôi, nhóc muốn chơi thế nào thì chơi thế nấy.” Thôi Hách Nguyên tuy hơi chấn động trước khẩu khí của cô bé này nhưng cũng nhanh chóng đồng ý.
Dù sao thì sau khi cô bé này thua hết tiền, anh ta dừng lại là được. Như vậy sẽ tránh cho đứa trẻ phải gánh một thân nợ nần về nhà bị đánh đòn, chút lòng tốt này anh ta vẫn có.
Ngụy Diên Tỵ lúc này nhìn Thương Ương bằng ánh mắt tràn đầy sự kính phục. Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng việc cô dám cược lớn như vậy thì ở trường chắc hẳn phải là một chị đại có tiếng tăm lẫy lừng rồi!
Sau khi thỏa thuận xong quy tắc, bọn họ cùng bước đến bàn bài. Thương Ương tùy ý chọn một vị trí rồi ngồi xuống, trong khi Tạ Hành vốn nãy giờ không lên tiếng lại kéo ghế ngồi ngay bên cạnh cô. Thương Ương ngẩng đầu liếc anh một cái, Tạ Hành liền mỉm cười đáp lại.
Thôi Hách Nguyên nhận ra sự thận trọng trong mắt Thương Ương nên liền cười trêu chọc: “Em gái nhỏ à, em phải cẩn thận với cậu ta đấy, cậu ta vừa mới thắng được của tôi một mảnh đất đấy.”
Mảnh đất sao? Chậc, Thương Ương bĩu môi, người giàu đúng là khác biệt thật, người ta đánh bài ăn tiền còn bọn họ thì đánh bài ăn cả đất.
Người chia bài là một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai. Cậu ta ngồi phía trong bàn và mỉm cười xé niêm phong sáu hộp bài mới ngay trước mặt họ. Động tác xáo bài điêu luyện của cậu ta khiến Thương Ương cảm thấy rất dễ chịu, giống như đang nghe những video âm thanh thư giãn vậy.
Bốn lá bài trên cùng được lấy ra ngẫu nhiên và người chia bài đặt chúng úp xuống hộp bài bỏ không sử dụng, đây chính là những lá bài hủy.
Sau khi xáo bài xong, anh chàng chia bài rời khỏi vị trí và thay vào đó là Thôi Hách Nguyên. Anh ta tươi cười ngồi xuống với giọng điệu đầy phấn khích: “Tôi làm cái, mời mọi người đặt cược nào~”
Bốn người lần lượt đặt chip của mình lên, lần này Thương Ương không đặt hết mà chỉ bỏ ra mức tối thiểu là mười triệu. Chơi Roulette có cách chơi của Roulette, mà chơi bài tự nhiên cũng có phương pháp chơi bài riêng.
Mọi người đặt cược xong, Thôi Hách Nguyên liền búng bài ra từ hộp đựng một cách chính xác. Nụ cười của anh ta vẫn không đổi và động tác tay cũng vô cùng dứt khoát, nhìn là biết đã chơi rất nhiều rồi.
Mỗi người được hai lá bài, Thôi Hách Nguyên làm nhà cái nên lật ngửa một lá là Q bích, tính là mười điểm.
Thương Ương nhìn qua bài của mình, một lá 3 rô và một lá 8 cơ.
Tạ Hành không vội xem bài mà lại đang quan sát biểu cảm của Thương Ương. Ngay từ khi nhìn cô chơi Roulette ở tầng hai, Tạ Hành đã cảm thấy cô gái này không hề đơn giản vì cô vô cùng điềm tĩnh.
Sau khi cô được mời lên tầng hai, suy nghĩ này của anh lại càng thêm chắc chắn. Một đứa trẻ cùng lắm là mười tám tuổi mà lại được ông chủ sòng bạc mời tham gia ván bài, chuyện này vốn dĩ đã là điều bất thường.
Mà lúc này cô ngồi giữa một đám khách chơi bài lão luyện nhưng tư thế lại không hề có lấy một phân căng thẳng nào. Nhìn kiểu gì cũng thấy không hợp lý, vì nếu là học sinh bình thường thì chắc chắn sẽ không dám ngồi ở đây.
Hơn nữa, cô gái này còn dùng thủ thuật kỹ thuật để có được thư mời, vậy thì mục đích cô vào sòng bạc rốt cuộc là gì?
Nhận thấy có người đang nhìn mình, Thương Ương cảm thấy hơi khó chịu nên cô quay đầu nhìn lại: “Anh nhìn tôi làm gì, bộ bài mọc trên mặt tôi chắc?”
Đều là đám phản diện cả nên cô chẳng sợ Tạ Hành một chút nào. Còn chuyện gì đáng sợ hơn việc bị nam nữ chính tống vào tù ăn cơm nhà nước nữa đâu chứ?
Tạ Hành hơi há miệng rồi sau đó bật cười thành tiếng, anh dời tầm mắt đi và cúi đầu xem bài của mình: “Xin lỗi nhé.”
Hiếm khi nghe thấy Tạ Hành bị người ta mắng khéo như vậy, Thôi Hách Nguyên và Ngụy Diên Tỵ nhìn nhau rồi cùng cười rộ lên.
“Đúng đấy, cậu nhìn em gái làm gì, cho dù em ấy xinh đẹp thì cũng không cho cậu nhìn đâu! A Hành, có rút thêm bài không?”
Tạ Hành ngồi ở vị trí đầu tiên, người ngồi ở đây tâm lý bắt buộc phải tốt, vì đây là vị trí phải chịu áp lực tâm lý lớn nhất trong ván bài. Sau khi liên tục rút thêm hai lá bài, Tạ Hành giơ tay ra hiệu dừng lại, và người tiếp theo chính là Thương Ương.
Thôi Hách Nguyên híp mắt cười: “Em gái à, đến lượt em đấy.”
Giọng điệu này thật sự quá cợt nhả, khiến Ngụy Diên Tỵ ngồi bên cạnh phải trợn mắt khinh bỉ. Đúng là cái đồ hồ ly, hở ra một chút là lại giở thói lả lơi.
Thương Ương dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn, Thôi Hách Nguyên hiểu ý liền búng ra một lá bài, đó là lá 8 rô. Hiện tại trên tay cô có ba lá bài với tổng cộng mười chín điểm, đây có thể coi là bài tốt.
Thương Ương giơ tay lên, lòng bàn tay hướng xuống dưới và khẽ xua một cái.
Đây chính là ám hiệu dừng rút bài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
