Bất kể là thứ gì, tóm lại chắc chắn là đồ tốt!
…
…
"Chị Vu, sao rồi? Không phải chị đến chỗ bà chủ Tô mua đồ sao?"
Người lên tiếng là Vân Lĩnh, thành viên nữ duy nhất trong đoàn lính đánh thuê ngoài Tân Vu.
Tân Vu lén lút giấu kỹ số thịt khô rồi gật đầu.
Giọng cô ta lộ vẻ tiếc nuối: "Đến muộn quá, bị người ta mua sạch mất rồi."
Tuy nhiên, cô ta đã có được thông tin chính xác từ bà chủ Tô. Ngày mai tiệm sẽ nhập thêm hàng, hơn nữa còn có món mới lên kệ!
Nhiêu đó cũng đủ bù đắp sự tiếc nuối vì hôm nay không mua được gì.
Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là cô ta đã lấy được thịt khô!
Trên đường về, Tân Vu xé một gói ra ăn thử, phát hiện hương vị quả thực rất ngon. Điểm trừ duy nhất là nó quá ngon, khiến Tiểu Hoàng cứ nằng nặc tranh ăn với cô ta mãi.
Giá mà loại thịt khô này làm ra theo kiểu yêu thú thấy dở, còn con người thấy ngon thì tốt biết mấy…
"Vậy thì ngày mai đi mua thôi… Đoàn trưởng nhớ dẫn em theo với nhé! Em cũng dành dụm được kha khá tiền muốn mua đồ." Vân Lĩnh có chút tiếc nuối.
Nhưng ngẫm lại cô cũng thấy bình thường. Đồ ở chỗ bà chủ Tô tốt như vậy nên chắc chắn có rất nhiều người muốn mua.
"Được được được, ngày mai trước khi đi nhất định sẽ gọi em." Tân Vu gật đầu.
Dù sao cũng là người nhà cả, đi mua cùng nhau biết đâu lại giành được nhiều thuốc nước hơn. Mấy loại thuốc nước này đều là đồ tốt, dù giữ lại bảo vệ tính mạng hay mang đi tặng người khác thì đều là lựa chọn tuyệt vời.
Đặc biệt là cuộn trục thuần thú, trước đó vì thuần phục Tiểu Hoàng mà tiêu tốn mất hai tấm, hai tấm sau cũng cống hiến cho Tiểu Hắc Xà rồi. Họ cũng phải đi mua thêm vài cuộn trục thuần thú để làm quỹ dự trữ.
Tốt nhất là sau này mỗi người trong đoàn lính đánh thuê đều có một con linh thú!
Chưa nói đến việc thực lực tăng lên hay có thể nhận nhiều nhiệm vụ hơn, mà chỉ riêng việc dắt đi dạo thôi cũng đã oai phong lắm rồi.
Hai người chào hỏi xong, Tân Vu chuẩn bị rời đi.
Không ngờ Vân Lĩnh đột nhiên dừng bước.
"Đúng rồi, hình như em ngửi thấy mùi thơm gì đó? Đoàn trưởng có ngửi thấy không?"
Trong lòng Tân Vu giật thót.
Không đến mức đó chứ? Mùi thịt khô này nồng đến thế sao?!
Trên mặt cô ta lập tức lộ ra nụ cười chột dạ.
"Làm gì có? Lấy đâu ra mùi thịt thơm chứ? Có phải em ngửi nhầm rồi không…"
Tân Vu bất đắc dĩ lườm cô một cái, lấy một gói thịt khô chưa bóc nhét vào ngực cô ấy. Rồi cô ta lén lút như kẻ trộm, thì thầm vào tai Vân Lĩnh:
"Bà chủ Tô tặng đấy. Chị có tổng cộng ba gói thôi, Tiểu Hoàng cũng thích ăn cái này. Một mình chị ăn còn chưa đủ, thế mà còn phải chia cho em một phần."
Vân Lĩnh cười ngọt ngào.
Sau đó cô ôm tay Tân Vu làm nũng: "Em biết ngay chị Vu đối xử với em tốt nhất mà~"
Tân Vu hừ nhẹ, hung hăng véo má cô ấy một cái.
Vân Lĩnh cũng không giận, xé vỏ bao, lấy một miếng thịt khô bỏ vào miệng. Vị mặn độc đáo xen lẫn chút cay nồng, miếng thịt khô ngửi thôi đã thấy thơm nức mũi, không ngờ ăn vào hương vị còn tuyệt hảo hơn.
"Ngon quá… Em nhớ lần trước ghé xem, hình như bà chủ Tô không bán món này…"
Nếu biết có món này, cô chắc chắn đã mua thật nhiều về rồi. Chỉ ngần này, nhét kẽ răng còn chưa đủ.
Tân Vu đáp: "Đúng là không bán, thứ này là hàng tặng không bán, đồ ăn vặt riêng của bà chủ Tô đấy. Hôm nay cô ấy lấy ra để trêu Tiểu Hoàng thôi… Chị muốn mua cũng không được."
Vân Lĩnh cảm thấy hơi tiếc. Đồ ngon thế này mà lại không mua được.
Tiếp đó, ánh mắt cô rơi xuống Tiểu Hoàng đang ôm một túi thịt khô gặm nhấm.
"Chị Vu, chị nói xem chúng ta đem bán Tiểu Hoàng cho bà chủ Tô thì đổi được bao nhiêu thịt khô nhỉ? Dù sao linh thú cũng nhiều mà, đến lúc đó chúng ta bắt con khác là được…"
Bỗng dưng bị vạ lây - Sắp bị bán đi đổi thịt khô - Tiểu Hoàng: "Gào! Gào gào gào!!!"
Tất nhiên Vân Lĩnh nói vậy cũng chỉ là đùa thôi.
Mặc dù khi nghe thấy câu đùa này, Tân Vu thực sự có động lòng trong vòng không phẩy một giây, nhưng cô ta không hề có ý định biến sự rung động đó thành hành động.
Dù sao Tiểu Hoàng vẫn rất ngoan. Tuy nhìn thì hung dữ, nhưng lại khá nghe lời, chỉ hơi kiêu ngạo chút thôi.
Dù nói thế nào, hai người cũng đã quyết định ngày mai nhất định phải đến tiệm của bà chủ Tô mua thêm đồ.
Nhân tiện kiếm thêm chút 'đồ ăn vặt tặng kèm' mang về!
…
…
Lúc này Tô Mạt vẫn chưa biết, đồ ăn vặt của cô đã bị người ta nhắm tới.
Cô hiện đang giải quyết một bài toán thế kỷ…
Đặt tên cho tiệm tạp hóa.
Thực ra lúc tiệm thăng lên cấp hai, hệ thống đã nhắc nhở cô phải đặt một cái tên thật kêu. Nhưng cô lại là kẻ mù tịt khoản đặt tên, nên việc này cứ bị gác lại mãi.
Thế nhưng theo sự sắp xếp và dự tính của cô, ngày mai sẽ có một lượng lớn khách hàng ghé qua. Nếu lúc này còn chưa có tên thì thật không hay chút nào.
Một cái tên hay sẽ giúp mọi người mãi nhớ đến tiệm tạp hóa.
"Ký chủ… cô đã nghĩ ra tên gì chưa?" Hệ thống thực sự bị cô dọa sợ rồi.
Người phụ nữ này vậy mà lại muốn đặt tên tiệm là 'Tiệm Tạp Hóa'.
Đây chẳng phải là nói thừa sao!
Đã vậy trước đó cô còn chê bai đoàn trưởng Tân đặt tên cho Liệt Diễm Sư là Tiểu Hoàng. Thế nhưng cái người đặt tên hộ vệ áo đen là Tiểu Hắc, tiệm tạp hóa là Tiệm Tạp Hóa này, xem ra cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Tô Mạt sầu não vò đầu bứt tai, sau đó nhắm mắt rút bừa một cuốn sách. Cô lật bừa một trang, ngón tay di chuyển lung tung rồi dừng lại.
Lúc mở mắt ra, ngón tay cô đang đặt trúng hai chữ 'Đệ Nhất'.
Có lẽ đây chính là ý trời…
Tô Mạt khẽ thở dài.
"Thống Tử, tôi quyết định rồi, tiệm tạp hóa này sẽ gọi là 'Tiệm tạp hóa Đệ Nhất'."
Đối với một kẻ mù tịt khoản đặt tên mà nói, cái tên này thực ra khá hay. Dù sao sau này cô cũng là người làm việc lớn kiếm bộn tiền, đặt tên Đệ Nhất thì sao chứ? Dù sao đồ nhà cô cũng là độc nhất vô nhị trên thiên hạ, độ xịn cũng là độc nhất.
Hệ thống cảm thấy não bộ mình rối loạn trong giây lát: "??? Sao cô lại tài thế… Nhưng ký chủ đúng là lợi hại, Thống Tử tin rằng ký chủ nhất định có thể kinh doanh tiệm tạp hóa thành tiệm đệ nhất trên thế giới này!!!"
Hệ thống cười gượng, dưới vẻ mặt hiện rõ sự nguy hiểm của Tô Mạt, nó lẳng lặng đổi tên tiệm thành 'Tiệm tạp hóa Đệ Nhất'.
Cùng lúc đó, biển hiệu bên ngoài tiệm cũng lặng lẽ thay đổi. Hai chữ 'Đệ Nhất' mạ vàng lấp lánh, vô cùng bắt mắt.
Cứ như vậy, 'Tiệm tạp hóa Đệ Nhất' vang danh toàn đại lục trong tương lai đã ra đời.
Mọi người đều không biết rốt cuộc Tiệm tạp hóa Đệ Nhất này có lai lịch thế nào. Càng không biết bà chủ Tô ở đây là thần thánh phương nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

