"Cứ ba tấm vé đổi thưởng hàng hóa cấp thấp có thể ghép thành một tấm vé cấp cao hơn."
Nhưng Tô Mạt hiện giờ chỉ có hai tấm cấp một, vẫn còn thiếu một tấm. Vé đổi thưởng hàng hóa là đạo cụ để mở khóa mặt hàng mới, không có nó, cô hết cách để nhập thêm hàng.
"Hệ thống? Không lên tiếng là tôi chặn cậu đấy nhé."
"Mua được mua được, một tấm chỉ cần một trăm thôi."
Một trăm ở đây tự nhiên mang nghĩa là một trăm kim tệ. Tô Mạt chẳng chút do dự vung tiền mua luôn bốn tấm, tiêu tốn bốn trăm kim tệ, gộp với hai tấm phần thưởng từ nhiệm vụ là vừa xinh ghép được hai tấm vé đổi thưởng cấp hai.
"Ký chủ, sao cô biết vé đổi thưởng cấp một có thể mua được thế?"
Tô Mạt đang mải mê lựa chọn hàng hóa, nghe nó hỏi bèn hờ hững buông hai chữ.
"Đoán xem."
Trong lúc chuyện trò, cô lại vung tay đổi thêm được hai món đồ mới.
[Huyền Vũ Đan]
Giá nhập: 20 kim tệ/viên
Giá bán: 100 kim tệ/viên
Giới thiệu: Có thể nâng cao thực lực cho võ giả dưới cấp bậc đại võ sư. Cảnh giới không thể tăng tiến bừa bãi, dẫu có dùng đan dược thì người uống vẫn cần tự mình củng cố.
[Tẩy Tủy Đan]
Giá nhập: 30 kim tệ/viên
Giá bán: 150 kim tệ/viên
Giới thiệu: Sau khi dùng, dược lực sẽ ép toàn bộ tạp chất trong cơ thể võ giả ra ngoài, giúp con đường võ đạo sau này càng thêm hanh thông. (Lưu ý: Nghiêm cấm người không phải võ giả sử dụng, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng, hậu quả tự chịu.)
"Ký chủ không đổi thuốc ma năng trung cấp sao?"
Vốn dĩ việc Tô Mạt đổi tận hai tấm vé hàng hóa cấp hai đã đủ làm nó ngã ngửa rồi. Nó còn mường tượng cô tính đổi thuốc ma năng trung cấp với một món đồ nào đó khác, ai dè cô căn bản chẳng thèm đoái hoài gì tới loại thuốc ấy.
Tô Mạt thầm tính toán lại số vốn lận lưng rồi bắt đầu nhập hàng. Nghe hệ thống thắc mắc, cô lười biếng đáp lời:
"Thực lực của bọn họ không cao, xài thuốc ma năng trung cấp cũng hoài phí, loại sơ cấp đã đủ cho họ dùng chán chê rồi…"
Chuyện này hệt như chơi game vậy, vì cấp độ người chơi nhìn chung đều thấp lè tè nên giới hạn pháp lực cũng lẹt đẹt theo. Thuốc ma năng sơ cấp dư sức bơm đầy thanh pháp lực của họ, tự nhiên chẳng cần dùng đến loại trung cấp đắt đỏ làm gì. Chỉ khi nào cấp bậc tăng lên, giới hạn pháp lực nới rộng ra thì thuốc ma năng trung cấp mới có đất dụng võ.
"Bây giờ dĩ nhiên phải ưu tiên đổi mấy thứ giúp họ nâng cao thực lực rồi."
Khách hàng càng mạnh thì ngón nghề kiếm tiền càng nhiều. Túi tiền rủng rỉnh rồi họ mới nảy sinh ý định tới tiệm mua sắm. Bằng không cạn tiền thì mọi tính toán đều là dã tràng xe cát.
Vì lỡ bạo chi mua vé đổi thưởng cấp một nên hiện tại nguồn vốn trong tay Tô Mạt khá eo hẹp. Có điều mục đích chính của việc đổi Huyền Vũ Đan và Tẩy Tủy Đan lần này là để đánh bóng tên tuổi cho tiệm tạp hóa, thế nên số lượng bao nhiêu không quan trọng.
Chỉ cần người ta biết tiệm có bán hai loại bảo vật này, ắt sẽ tìm đủ mọi cách tới mua, đồng thời cũng khắc sâu ấn tượng về tiệm tạp hóa nhỏ bé này trong lòng.
Do đó, Tô Mạt không hề nhập thêm Huyền Vũ Đan hay Tẩy Tủy Đan mà chỉ xài năm viên được tặng kèm sau khi mở khóa. Chút vốn liếng còn lại bị cô ném sạch vào việc nhập thuốc trị liệu và cuộn trục thuần thú sơ cấp. Hàng hiếm thì đắt giá thật đấy, nhưng người mua nổi lại hiếm như lá mùa thu. Hiện tại cô vẫn phải dựa vào dăm ba món đồ lặt vặt này để tích tiểu thành đại.
Vẫn như mọi khi, mua sắm xong xuôi cô liền đẩy hết việc sắp xếp cho hệ thống.
"Nhớ xếp Huyền Vũ Đan với Tẩy Tủy Đan ở chỗ nào bắt mắt vào, chữ nghĩa trên tờ hướng dẫn cũng phải làm cho nổi bật lên đấy."
Bởi lẽ trên thị trường đào đâu ra hai loại đan dược thần kỳ này, thế nên để rảnh nợ, tránh việc bị người ta liên tục bu lấy hỏi han công dụng, Tô Mạt dứt khoát bảo hệ thống trưng bày luôn bảng giải thích tác dụng ra ngoài.
"Không thành vấn đề! Chuyện vặt vãnh này cứ bao trên người tôi! Đảm bảo làm ký chủ hài lòng!"
Hệ thống vừa vớ được khoản hoa hồng nhập hàng, hớn hở xắn tay vào làm ngay. Trói định được một ký chủ tài ba đúng là sướng rơn, chẳng cần vắt óc suy nghĩ, cứ ngồi mát ăn bát vàng là xong.
Sáng nay nó vừa hóng được tin cái hệ thống kỳ phùng địch thủ nhà bên bị ký chủ hố cho một vố đau điếng. Nhiệm vụ chẳng thấy hoàn thành thì chớ, lại còn lỗ vốn sấp mặt, phen này làm nó được dịp nở mày nở mặt. Đỡ cho cái hệ thống thối tha đó suốt ngày mỉa mai nó vô dụng không tìm nổi người để trói định.
"Đoàng!"
Một cú đấm vung ra, con số trên thiết bị đo lường chỉ số thực lực liền tăng vọt. Á Cách nhìn con số cao hơn hẳn một phần ba so với lần đo trước, đôi mắt bất giác sáng bừng lên.
"Tôi thăng cấp rồi! Cuối cùng cũng lên được võ giả cấp sáu rồi!"
Cậu ta vừa mới chật vật lết lên võ giả cấp năm cách đây chừng hai tháng, ai dè chưa đầy sáu chục ngày sau đã lại tiếp tục bứt phá! Tốc độ này không hẳn là thần tốc, nhưng chắc chắn đã ăn đứt tuyệt đại đa số võ giả bình thường.
"Tiếc thật."
A Hách mang vẻ mặt hơi buồn bã khi nhìn chằm chằm vào chỉ số trên máy. Dạo trước, cậu ấy chậm chân hơn Á Cách mất nửa tháng mới lên được võ giả cấp năm. Thế nên dẫu thời gian qua đã vắt kiệt sức lực để tu luyện, cậu ấy vẫn chưa thể thăng cấp.
"A Hách! Tình hình bên cậu sao rồi?" Á Cách hớn hở ngó sang, vừa thấy chỉ số của đối phương liền nở nụ cười rạng rỡ.
"Gì chứ, tôi còn tưởng có chuyện gì mà mặt mũi ỉu xìu thế kia… Cậu như vầy chẳng phải đã lợi hại hơn khối kẻ rồi sao? Căng lắm là một tuần nữa cậu cũng thăng cấp thôi."
A Hách gật đầu. Dù hiện tại vẫn dậm chân ở cấp năm, nhưng cậu ấy đã sờ tới rìa ranh giới của cấp sáu rồi. Một tuần lễ, quả thực là quá đủ.
Kẹt nỗi thuốc ma năng của bọn họ cũng đã cạn sạch.
Nhờ có thuốc ma năng sơ cấp mua từ tiệm bà chủ Tô mà thời gian qua bọn họ mới có thể tiến bộ thần tốc đến vậy. Hễ vắt kiệt võ khí là lập tức nốc thuốc bổ sung. Tuần hoàn lặp lại ngày này qua tháng khác. Đám thời gian nhẽ ra dùng để khôi phục võ khí đều bị họ ném sạch vào việc tu luyện, bảo sao chẳng vươn lên vượt xa người khác!
"Mai chúng ta ghé tiệm tạp hóa xem sao nhé? Nghe mọi người đồn là mai bà chủ Tô hình như tính tung ra hàng mới đấy!"
Nói mới nhớ, cũng ngót nghét hơn một tuần rồi hai người họ chưa đến tiệm tạp hóa. Nếu không vướng bận chuyện ở học viện đến mức chẳng dứt ra được thì khéo họ đã ba chân bốn cẳng phi thẳng tới Rừng Thuần Thú từ lâu rồi.
Tuy không đích thân tới, nhưng họ lại lôi kéo được cho Tô Mạt không ít khách hàng. Tần suất luyện tập điên cuồng của hai người dạo gần đây đã lọt vào mắt xanh của biết bao người.
Hễ có ai tò mò dò hỏi, bọn họ liền vác thuốc của bà chủ Tô ra giới thiệu nhiệt tình. Cứ qua qua lại lại như vậy, vô hình trung họ đã kiếm về cho Tô Mạt một lượng khách quen khổng lồ.
"Đi chứ! Chắc chắn phải đi rồi!"
Á Cách cao giọng đáp lời, sau đó lôi luôn cái quỹ đen của mình ra đếm. Đã cất công đi tiệm tạp hóa thì dĩ nhiên phải rủng rỉnh tiền nong trong túi. Bằng không trắng tay thì lấy gì mà mua sắm! May thay dạo này cả hai cũng cá kiếm được kha khá, nếu không thì thật sự chẳng đủ để vung tay mua sắm.
"Chỉ là không biết bà chủ Tô chuẩn bị tung ra thứ gì mới…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)