Đám trẻ đều ngơ ngác.
Bầu không khí gượng gạo chỉ bao trùm lấy cô giáo, Trương Vân Khê và vợ chồng Hắc Đản Nhi đang đè lên nhau.
Mẹ Hắc Đản Nhi vội vàng đẩy chồng:
"Ông mau đứng dậy đi!"
Bố Hắc Đản Nhi cũng thấy hơi ngại, lúc đứng dậy liền kéo luôn vợ lên.
Thấy bà nội tới, Nhị Cẩu Tử lập tức tràn trề tự tin:
"Bà nội, mẹ Hắc Đản Nhi tát cháu một cái, bà xem mặt cháu sưng vù lên rồi này."
"Cái gì, mày dám đánh cháu trai bà à!!!" Trần Hòa Hoa nổi trận lôi đình, túm thẳng tóc mẹ Hắc Đản Nhi rồi giáng liền mấy tát đôm đốp: "Người nhà họ Trần mà con ranh này cũng dám dây vào hả! Bà không đánh chết mày thì thôi, ai cho mày cái gan ngông cuồng thế hả? Mày tưởng bà không nổi giận thì bà là con mèo bệnh chắc!"
Mặt mẹ Hắc Đản Nhi nhanh chóng sưng vù. Đầu óc bà ta choáng váng. Bàn tay của Trần Hòa Hoa chẳng khác nào kẹp sắt, bà ta có cảm giác mặt mình sắp nát bét đến nơi. Bố Hắc Đản Nhi vốn định ra tay anh hùng cứu mỹ nhân...
Nhưng mà.
Trần đại nương hung hãn quá, gã là đàn ông con trai cũng đâu tiện lao vào xô xát với một người đàn bà, đúng không?
Lúc Trương Vân Khê chạy tới đã nghe đứa trẻ đi báo tin kể chuyện Hắc Đản Nhi vu oan cho Triệu Mặc. Giờ thấy mẹ Hắc Đản Nhi ăn đòn, cô đứng xem kịch hay thích thú ra mặt.
"Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, đại đội trưởng tới rồi!" Cô giáo nhức cả đầu. Rõ ràng chỉ là xích mích một hào giữa bọn trẻ con, giờ lại làm ầm lên cứ như có mối thâm thù đại hận vậy.
Trần Hòa Hoa vẫn nể mặt đại đội trưởng nên dừng tay. Dù sao đại đội trưởng Triệu cũng là em họ của bà.
Đại đội trưởng Triệu đau hết cả đầu:
"Sao thế này?"
Triệu Nhậm Thành tình cờ đi tới, đứng cạnh Trương Vân Khê quan sát tình hình.
Trần Hòa Hoa mách lẻo:
"Con khốn đó đánh cháu trai tôi."
Bàn tay cầm tẩu thuốc lào của đại đội trưởng Triệu khẽ run lên. Mặt mẹ Hắc Đản Nhi nát bét cả rồi, còn bà và Nhị Cẩu Tử vẫn bình an vô sự đấy thôi.
"Cô giáo Triệu, cô nói xem rốt cuộc là có chuyện gì?"
Cô giáo kể lại ngọn nguồn sự việc. Lúc này Trần Hòa Hoa mới phản ứng lại, hóa ra vở kịch lớn này vốn chẳng liên quan gì đến cháu trai bà. Nhưng lỡ tới rồi, đánh cũng đánh rồi, bà thấy khá sảng khoái.
Đại đội trưởng Triệu vuốt tóc:
"Hắc Đản Nhi, cháu lại đây."
Hắc Đản Nhi bước đến trước mặt ông:
"Ông Triệu ạ."
Đại đội trưởng Triệu gật đầu:
"Ừm, cháu nói xem Triệu Mặc có ăn trộm tiền không. Nếu cháu nói dối, ông sẽ bảo chú Nhậm Thành đánh gãy chân cháu đấy."
Triệu Nhậm Thành: "..."
Hắc Đản Nhi vừa vặn chạm phải ánh mắt của Triệu Nhậm Thành liền sợ hãi núp ra sau lưng bố, khóc ré lên:
"Chú Triệu đòi đánh cháu."
Triệu Nhậm Thành lỡ tới rồi, dứt khoát xách bổng cậu nhóc lên. Bố Hắc Đản Nhi nhìn ánh mắt cầu cứu của con trai cũng thấy xót, nhưng vẫn cắn răng đẩy con về phía Triệu Nhậm Thành. Trẻ con bị đánh là chuyện nhỏ. Gã bị đánh mới là chuyện lớn!
Mẹ Hắc Đản Nhi véo mạnh vào eo chồng. Người đàn ông này quá vô dụng. Bố Hắc Đản Nhi đau đến nhăn mặt nhíu mày nhưng chỉ đành cắn răng chịu đựng. Mẹ Hắc Đản Nhi căng thẳng nhìn con trai, chỉ lo Triệu Nhậm Thành lỡ chân đá Hắc Đản Nhi một cái thì con bà ta tàn đời.
Triệu Nhậm Thành bắt đám trẻ đứng xếp hàng ngang. Anh chắp tay sau lưng, nét mặt lạnh lùng, lắng nghe tiếng khóc rống vang lên khắp nơi. Trương Vân Khê ngước lên, tự dưng rất buồn cười, Triệu Nhậm Thành lúc này thực sự rất giống Ngưu gia gia trong phim hoạt hình Đại Nhĩ Đóa Đồ Đồ.
Triệu Nhậm Thành liếc cô một cái. Trương Vân Khê mím môi, lắc đầu, mấp máy môi ra hiệu:
"Tôi không cười đâu."
Triệu Nhậm Thành lườm cô rồi quay sang hỏi Hắc Đản Nhi:
"Tiền tiêu đi đâu hết rồi?"
Bố mẹ Hắc Đản Nhi sững sờ. Thằng ranh con này! Bây giờ mới thực sự muốn đánh chết nó đây.
Triệu Nhậm Thành quay đầu nhìn vợ chồng Hắc Đản Nhi:
"Vừa nãy hình như hai người định bắt nạt Triệu Mặc?"
Hai vợ chồng đồng loạt lắc đầu.
Triệu Nhậm Thành tiếp lời:
"Đền cho con bé một hào coi như bù đắp tổn thất tinh thần, cả nhà các người phải xin lỗi con bé nữa."
Hai vợ chồng ủ rũ gật đầu, hướng về phía Triệu Mặc lí nhí:
"Xin lỗi cháu."
Triệu Mặc nắm chặt vạt áo Trương Vân Khê, im thin thít. Mẹ Hắc Đản Nhi định mở miệng mắng chửi, nhưng bắt gặp ánh mắt đầy cợt nhả của Trương Vân Khê đành cắn răng ngậm miệng. Cô thanh niên trí thức họ Trương này bênh vực Triệu Mặc nhất.
Nhị Cẩu Tử giơ tay:
"Mẹ Hắc Đản Nhi tát cháu một cái, phải đền cho cháu một hào!"
Mẹ Hắc Đản Nhi lập tức nổi điên:
"Mày nhìn mặt tao xem, bà nội mày làm gì tao rồi!"
"Cháu không cần biết, cháu với cô không thù không oán, cô đánh cháu thì phải đền tiền!" Nhị Cẩu Tử hùng hồn đáp lại.
Triệu Nhậm Thành liếc Nhị Cẩu Tử, lại nhìn khuôn mặt sưng đỏ ứa máu của mẹ Hắc Đản Nhi, phân xử:
"Đền một xu."
Nhị Cẩu Tử hơi ấm ức. Một cái tát đổi lấy một xu, chẳng biết có đáng không nữa. Bố mẹ Hắc Đản Nhi không dám ho he nửa lời, ngoan ngoãn móc túi ra đưa một hào một xu.
Triệu Nhậm Thành dặn thêm:
"Một tuần tới Hắc Đản Nhi phải phụ trách trực nhật dọn dẹp vệ sinh, có ý kiến gì không?"
Hắc Đản Nhi khóc nức nở nhưng vẫn gật đầu. Triệu Nhậm Thành chuyển ánh mắt sang đám nhóc đồng lõa:
"Các cháu cũng vậy, Hắc Đản Nhi làm xong thì đến lượt các cháu!"
Đám trẻ run lẩy bẩy, chẳng dám cãi nửa lời. Anh lại nhìn những đứa trẻ khác:
"Sau này còn để chú phát hiện mấy đứa bắt nạt, vu oan cho bạn học thì không xong đâu, nghe rõ chưa?!"
"Nghe rõ rồi ạ!" Bọn trẻ đồng thanh đáp.
Triệu Mặc cũng gào theo. Cô bé khá sợ chú Triệu, vì bố cô bé sợ anh nên cô bé càng sợ hơn. Nhưng lần trước chú Triệu gắp thịt cho cô bé ăn, cô bé lại thấy chú ấy rất tốt. Có lúc sợ, có lúc lại không.
Cầm một hào trong tay, lúc đưa tiền cho Trương Vân Khê, Triệu Mặc ngập ngừng hỏi:
"Cháu chia cho Nhị Cẩu Tử một nửa được không ạ?"
Trương Vân Khê gật đầu:
"Tất nhiên là được rồi."
Triệu Mặc đưa năm xu cho Nhị Cẩu Tử:
"Cho cậu này, mai mốt lên công xã có thể mua được năm viên kẹo đấy."
Công xã nằm khá gần đại đội họ Triệu, đi bộ chưa tới một tiếng là đến. Hắc Đản Nhi chạy lên tận công xã để mua kẹo.
"Không cần, cậu cứ cầm đi." Nhị Cẩu Tử tuy thèm ăn nhưng rất trọng nghĩa khí, quyết không lấy đồng tiền đổi bằng sự oan ức của Triệu Mặc.
Trần Hòa Hoa vươn tay giật luôn năm xu.
Nhị Cẩu Tử tức giận:
"Bà nội, bà làm gì thế!"
Trần Hòa Hoa càu nhàu:
"Người ta cho thì tại sao không lấy, làm gì có đứa nào ngu như mày. Lát về bà luộc trứng cho mà ăn."
"Cháu không thèm!" Nhị Cẩu Tử bắt đầu ăn vạ.
Trần Hòa Hoa tát đét một cái vào gáy cậu nhóc.
"Ngồi yên cho bà."
Nhị Cẩu Tử tức tối, trợn trừng mắt nhìn bà. Trần Hòa Hoa chẳng thèm để ý đến cháu trai, ngoảnh sang chào hỏi Trương Vân Khê:
"Thanh niên trí thức Trương à, Triệu Mặc là bạn tốt của Nhị Cẩu Tử nhà tôi, chúng ta cũng không cần khách sáo làm gì. Sau này có việc gì cần cứ đến tìm tôi nhé."
"Dạ vâng, cháu cảm ơn bà."
"Ây dà, chỉ có người thành phố các cô là hay khách sáo thôi, tôi phải về làm việc tiếp đây."
Trần Hòa Hoa đến như cơn gió, đi cũng vội vàng như bão lửa. Đám trẻ con xung quanh thi nhau lẩn trốn.
Đại đội trưởng Triệu nhìn Triệu Nhậm Thành, toét miệng cười. Thằng nhóc này đúng là vũ khí sắc bén để ông dọa dẫm người trong làng. Triệu Nhậm Thành lập tức đọc vị được ánh mắt của ông:
"Chú bớt hút thuốc lại đi, thím dặn cháu không được cho chú mượn tiền nữa đâu."
Mặt đại đội trưởng Triệu đỏ lựng lên, bực dọc đáp:
"Không mướn cháu lo!"
Bị vạch trần, đại đội trưởng Triệu ngượng ngùng rảo bước rời đi. Bỏ lại Triệu Nhậm Thành, Trương Vân Khê cùng hai đứa trẻ Nhị Cẩu Tử và Triệu Mặc ở phía sau.
Triệu Nhậm Thành quay sang nhìn Trương Vân Khê, nhướng mày:
"Xem kịch hay lắm sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


