Triệu Mặc cũng chẳng bận tâm.
Cô bé phải thi đỗ trung cấp! Có thế mới kiếm được việc làm.
Chẳng những chăm chỉ lúc ở cạnh Trương Vân Khê, trên lớp cô bé còn liên tục đặt câu hỏi, trở thành học sinh nỗ lực nhất. Có đứa trẻ thấy cô bé chăm học liền sinh lòng ghét bỏ, nhất là khi giáo viên cứ luôn miệng khen ngợi. Con gái học giỏi thì có ích gì chứ, lại còn cướp mất hào quang của con trai. Nửa tháng trôi qua, cậu nhóc đó càng học càng chán.
Hắc Đản Nhi tức giận!
Vốn dĩ không làm được đại ca của đám trẻ trong làng, cậu bé định bụng phải trở thành người học giỏi nhất lớp để nở mày nở mặt. Ai ngờ Triệu Mặc và Nhị Cẩu Tử lại cướp mất cả hai vị trí đó.
Thế là gần lúc tan học, Hắc Đản Nhi giơ tay:
"Thưa cô, Triệu Mặc ăn cắp một hào của em."
Cô giáo giật mình, nhưng khi nhìn thấy Hắc Đản Nhi liền chau mày:
"Em có bằng chứng gì không? Không có bằng chứng thì đừng nói lung tung oan uổng cho bạn."
"Chính là bạn ấy, có bạn tận mắt thấy bạn ấy lấy một hào của em. Tiền đó mẹ bảo em đưa cho bố, thế mà bị bạn ấy lấy mất. Bạn ấy là đồ ăn cắp, thảo nào không có mẹ!"
Triệu Mặc bàng hoàng. Cô bé trộm tiền lúc nào chứ?
Cô bé vội vàng đứng bật dậy:
"Mình không có. Còn nữa, nếu cậu cứ thích lôi chuyện mình không có mẹ ra nói, mình cũng chẳng ngại dùng từ chửi thề mắng mỏ bố mẹ cậu đâu!"
"Cô nhìn xem bạn ấy đòi chửi bậy kìa, chắc chắn không phải trẻ ngoan!" Hắc Đản Nhi chỉ tay vào Triệu Mặc: "Chính bạn ấy lấy cắp một hào của em, mau trả lại đây!"
"Mình không lấy!" Giọng Triệu Mặc vút cao: "Cậu đừng có ngậm máu phun người."
Cô giáo hỏi dò những học sinh khác xem có ai thấy Triệu Mặc ăn trộm không. Mấy đứa chơi thân với Hắc Đản Nhi đương nhiên hùa theo chỉ điểm, khăng khăng nói cô bé ăn cắp.
"Trẻ con nói dối là không ngoan đâu nhé." Cô giáo nhiều lần nhấn mạnh.
Đám trẻ thấy dáng vẻ không sợ trời không sợ đất của Hắc Đản Nhi liền hùa theo:
"Thưa cô, chúng em không nói dối đâu ạ."
Năm sáu đứa trẻ đều khẳng định mình không nói dối khiến cô giáo bất giác dồn ánh mắt về phía Triệu Mặc:
"Triệu Mặc..."
"Thưa cô, Triệu Mặc không thể nào trộm tiền được. Hơn nữa trẻ con tụi em vốn dĩ làm gì có tiền. Hắc Đản Nhi đột nhiên bảo có tiền, biết đâu cậu ta trộm tiền tiêu hết rồi quay sang vu khống Triệu Mặc. Nếu không thì ai biết cậu ta có tiền chứ." Nhị Cẩu Tử lập tức đứng ra bênh vực.
Hắc Đản Nhi bị Nhị Cẩu Tử nói trúng tim đen nên chột dạ, nhưng vội vàng phản bác ngay:
"Cậu là tay sai của Triệu Mặc, lời cậu nói căn bản chẳng có tác dụng gì!"
"Tổ sư bố mày, tao đánh chết mày." Nhị Cẩu Tử túm chặt lấy cổ áo đối phương.
Cô giáo luống cuống can ngăn:
"Được rồi, bây giờ quan trọng nhất là một hào đó đang nằm trong tay ai. Hắc Đản Nhi, em chắc chắn mình có một hào chứ? Lát nữa cô sẽ gọi bố mẹ em tới hỏi xem rốt cuộc em có tiền hay không!"
Hắc Đản Nhi đã tiêu sạch tiền, dĩ nhiên chẳng sợ hãi gì:
"Được ạ, cô cứ gọi bố mẹ em tới đi, cả nhà em sẽ cùng đi bắt trộm."
Thấy cậu bé hùng hồn như vậy, cô giáo liền nhờ học sinh trong lớp đi gọi bố mẹ Hắc Đản Nhi. Một hào không hề nhỏ, có thể mua được mấy quả trứng gà. Mọi người làm việc bán sống bán chết cả ngày mới kiếm được ba bốn hào, cô giáo cũng không thể nhắm mắt làm ngơ. Cô cũng dặn người đi gọi bố mẹ Triệu Mặc tới, tránh để cô bé thân cô thế cô không ai bảo vệ.
Nhị Cẩu Tử chen ngang:
"Gọi bố mẹ Triệu Mặc chẳng ích gì đâu ạ, thà gọi dì nhỏ của bạn ấy và bà nội em còn hơn."
Đứa trẻ được sai đi nhìn Nhị Cẩu Tử, gãi gãi đầu chưa kịp tiêu hóa hết câu nói, nhưng cuối cùng vẫn quyết định chạy đi gọi Trương Vân Khê và bà nội Nhị Cẩu Tử.
Bố Hắc Đản Nhi tới trước. Biết một hào mình đưa cho vợ bị trộm mất, gã tức đến mức tóc tai dựng ngược.
"Triệu Mặc, mày dám ăn cắp tiền hả, mày có biết ăn cắp thì nhận hậu quả gì không? Sẽ bị bắt đi cải tạo lao động, vĩnh viễn chỉ được làm việc chứ không được nghỉ ngơi!"
Cơn thịnh nộ của người lớn lúc nào cũng đáng sợ hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Triệu Mặc bất giác lùi lại phía sau, lên tiếng phủ nhận:
"Cháu không có! Cháu vẫn luôn học bài, căn bản không biết Hắc Đản Nhi làm gì, càng không biết cậu ấy có tiền hay không."
"Đúng vậy!" Nhị Cẩu Tử đứng chắn trước mặt Triệu Mặc, hằn học nhìn chằm chằm bố Hắc Đản Nhi. Tên hèn này ra oai cái nỗi gì trước mặt Triệu Mặc chứ?
Hắc Đản Nhi vội la lên:
"Hôm nay ở lớp tớ có nói bố đưa tớ một hào đem cho mẹ để mẹ vui. Triệu Mặc, chắc chắn cậu nghe thấy nên mới trộm tiền của tớ. Cậu còn nói dối. Tớ thấy cậu cậy được cô giáo thương nên định ức hiếp tụi này thì có."
Bố mẹ Hắc Đản Nhi ném ánh mắt đầy ác ý về phía cô giáo.
Cô giáo thật sự cạn lời:
"Nếu tôi cố tình thiên vị Triệu Mặc thì đã chẳng gọi các vị tới đây làm gì."
Cố kỵ việc cô giáo còn phải dạy dỗ con mình, bố mẹ Hắc Đản Nhi không tiếp tục làm mình làm mẩy mà quay sang ép Triệu Mặc giao tiền:
"Mày trả lại một hào cho bọn tao, bọn tao sẽ không tính toán với mày nữa."
"Cháu không lấy!" Triệu Mặc siết chặt nắm tay nhỏ, phẫn nộ lườm họ, trong lòng càng thêm tủi thân: "Các người ngậm máu phun người!"
Thấy cô bé không chịu nhận, bố mẹ Hắc Đản Nhi cũng nổi trận lôi đình:
"Bao nhiêu đứa trẻ đều bảo mày lấy, thế mà mày cứ khăng khăng chối tội."
"Bọn họ là cùng một giuộc, các người đang vu khống! Các người quá đáng lắm rồi." Triệu Mặc tức đến mức tay khẽ run rẩy.
Thấy cô bé còn tỏ vẻ oan ức, bố mẹ Hắc Đản Nhi định nhào tới lôi Triệu Mặc ra soát người.
Nhị Cẩu Tử hất tay bọn họ ra:
"Làm cái gì đấy, các người có phải cảnh sát đâu mà đòi bắt tội phạm, đồ thần kinh."
"Nhị Cẩu Tử, chuyện này không liên quan đến cháu, đừng có xen vào."
"Cút đi, các người ức hiếp Triệu Mặc nhà cháu lại còn không cho cháu đứng ra bênh vực à, làm gì có cái lý đó!" Nhị Cẩu Tử vô cùng chướng mắt lũ người lớn cậy thế ức hiếp kẻ yếu.
Hắc Đản Nhi liền vu vạ:
"Cậu ta thông đồng ăn trộm với Triệu Mặc đấy."
"Cút, đừng để tao phải đập mày!" Nhị Cẩu Tử giơ nắm đấm lên thì bị bố ruột Hắc Đản Nhi nhấc bổng.
"Có phải mày thường xuyên bắt nạt Hắc Đản Nhi nhà tao không?"
Mắt Hắc Đản Nhi sáng rực, liên tục gật đầu:
"Đúng thế ạ. Cậu ta hay bắt nạt con lắm."
Nhị Cẩu Tử nhất thời ngơ ngác, lập tức bị mẹ Hắc Đản Nhi giáng cho một bạt tai!
"Cái thằng nhãi ranh này, tao đã thắc mắc sao Hắc Đản Nhi đi học về trên người toàn vết thương, hóa ra đều do mày làm!"
Mẹ Hắc Đản Nhi tức giận ngút trời. Bà ta chỉ có mỗi một đứa con trai bảo bối, sau này chưa chắc đã đẻ thêm được đứa nào, làm sao có thể để người khác bắt nạt.
Viền mắt Triệu Mặc đỏ hoe. Cô bé khom người, húc mạnh đầu làm mẹ Hắc Đản Nhi ngã nhào, giọng nức nở gào to:
"Cháu phải đi tìm đại đội trưởng, các người ức hiếp người quá đáng!"
"Ái chà, cái ranh con này, dám đẩy tao à, mày chán sống rồi phải không!" Mẹ Hắc Đản Nhi ôm eo, lồm cồm bò dậy định đánh cô bé.
Bố Hắc Đản Nhi buông Nhị Cẩu Tử ra, vung tay định đập Triệu Mặc. Dạo gần đây gã lỡ ăn vụng đắc tội với vợ, giờ mà ra tay anh hùng cứu mỹ nhân thì chắc chắn sẽ chuộc được lỗi!
Ngã đè ngay lên người mẹ Hắc Đản Nhi.
Trần Hòa Hoa - bà nội Nhị Cẩu Tử vừa đến nơi. Thấy cảnh tượng này, bà vỗ tay đánh đét một cái rồi thốt lên:
"Làm trò xằng bậy trước mặt trẻ con e là không hay đâu nhỉ, muốn thì ra đống ngô hay đống củi kia kìa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)