"Phụt……"
Có người không nhịn được bật cười thành tiếng, thế là những tràng cười nối tiếp nhau vang lên không ngớt. Ngay cả những người không định cười cũng bị chọc cho vui lây. Trương Vân Khê nói quá có lý, cô xinh đẹp nhường này thì việc gì phải tìm Ngô Đông Lâm?
Ngô Đông Lâm vốn là kẻ hám danh, sao có thể nhẫn nhịn bị người khác bôi nhọ sức hấp dẫn của mình:
"Lúc đó rõ ràng là em gái cô bảo cô thích tôi, cô còn…"
"Đúng vậy, em gái tôi nói với anh là tôi thích anh. Nhưng anh có từng nghĩ, con bé ghen tị với tôi vì tôi vừa xinh đẹp, thành tích lại tốt, được thầy cô yêu quý không? Thế nên nó mới cố tình nói dối đối tượng của mình là anh rằng tôi thích anh, để rồi nhân cơ hội đó chế giễu tôi nhằm thỏa mãn bản thân đấy."
Trương Vân Khê mỉm cười:
"Con người có thể tự tin, nhưng đừng tự tin mù quáng."
"Cô!"
Niềm tin của Ngô Đông Lâm sụp đổ:
"Không, không thể nào, cô chính là thích tôi!"
Trương Vân Khê buồn cười:
"Anh nhìn dáng vẻ của tôi xem, có giống đang thích anh không?"
Quần chúng vây quanh thi nhau lắc đầu.
Nếu thích thì chắc chắn sẽ không mang bộ dạng này đâu!
Đại đội trưởng Triệu chắp tay sau lưng, cất cao giọng:
"Các người có thích nhau hay không thì tôi không quản. Thanh niên trí thức Ngô, cậu trả lại tiền cho thanh niên trí thức Trương đi."
"Tôi hoàn toàn không có!"
Ngô Đông Lâm lớn tiếng cãi lại.
Trương Vân Khê cau mày nghi hoặc:
"Anh chắc chứ? Việc mình làm sao anh có thể không nhớ, hay là đầu óc anh ngã hỏng rồi? Nếu anh không muốn trả thì tôi cũng chẳng ép."
Ngô Đông Lâm tức giận thở phì phò:
"Tôi đã nói không có là không có!"
"Vậy thì khỏi trả. Tôi thà tốn mười đồng để cắt đứt quan hệ giữa chúng ta, sau này anh đừng hòng lấy tôi ra mà huênh hoang nữa. Anh cứ yên tâm, cho dù cả thế giới này chỉ còn lại một người đàn ông là anh, tôi cũng tuyệt đối không thích anh!"
Hiện tại Trương Vân Khê không cần phải đi đòi nợ.
Tự nhiên cô cũng chẳng việc gì phải giả vờ đáng thương, hạ mình trước mặt gã nữa!
"Trương Vân Khê!!!"
Ngô Đông Lâm gầm lên, gân xanh trên trán nổi ngoằn ngoèo.
Đám đông xung quanh ai nấy đều mang nét mặt kỳ quặc. Người ta đã bảo không cần tiền rồi, sao gã vẫn còn hung dữ như vậy!
Ngô Đông Lâm thở hổn hển, gã hùng hổ móc từ trong túi quần ra hai tờ mười đồng, rút một tờ ném thẳng về phía cô:
"Cô không phải chỉ cần tiền thôi sao, tôi cho cô! Loại đàn bà như cô vĩnh viễn không bao giờ có được tình cảm của tôi đâu! Bố tôi là chủ nhiệm xưởng cao su, trong nhà còn có năm công nhân chính thức, tôi thiếu gì tiền!"
Thím Vu vỗ ngực kinh hô. Ông trời ơi, năm công nhân chính thức, thế thì được bao nhiêu tiền cơ chứ! Một người cho dù chỉ ba mươi đồng thì gom lại cũng được tận một trăm rưỡi!
Một trăm rưỡi lận đó, người nông dân quần quật quanh năm suốt tháng chưa chắc đã kiếm nổi số tiền này!
Thảo nào gã có thể nhẹ nhàng vứt ra mười đồng như vậy.
Trương Vân Khê thản nhiên rút lấy tờ tiền, chẳng buồn để ý đến điệu bộ ra oai của gã:
"Vậy anh về đi, tôi không tiễn."
Ngô Đông Lâm tức đến choáng váng đầu óc, vừa chuẩn bị bước đi.
Nhị Cẩu Tử lại tiếp tục gào khóc:
"Chú xô cháu ngã, chú phải đền tiền!"
Người nhà Nhị Cẩu Tử vẫn đứng lặng lẽ xem kịch hay, chẳng ai dám ló mặt ra vì họ không có da mặt dày như cậu nhóc.
Thế nhưng thâm tâm họ lại hy vọng Nhị Cẩu Tử lấy được tiền của Ngô Đông Lâm. Nhìn xem, nhà người ta có tận năm công nhân chính thức cơ mà!!!
Ngô Đông Lâm vừa định giơ chân đá tới.
Bố của Nhị Cẩu Tử lập tức xông ra, khuôn mặt u ám gằn giọng:
"Cậu định làm gì!"
Rào rào ……
Phía sau lưng người đàn ông đột nhiên túa ra ít nhất mười tám gã trai tráng cao lớn lực lưỡng.
Ngô Đông Lâm nuốt nước bọt cái ực, vô thức lùi lại phía sau:
"Các… các người muốn làm gì!"
Nhị Cẩu Tử:
"Đưa tiền cho cháu!"
Ngô Đông Lâm hít sâu một hơi, nghiến răng ken két hỏi:
"Mày muốn bao nhiêu?!"
Nhị Cẩu Tử:
"Một đồng!"
Ngô Đông Lâm thở phào nhẹ nhõm. May mà không phải mười đồng, mười đồng là bằng cả tiền sinh hoạt phí một tháng của gã rồi:
"Cho mày!"
Nhị Cẩu Tử vừa cầm lấy tờ tiền.
Bố cậu nhóc liền muốn thu lại.
Nhưng cậu nhóc đã nhanh tay lẹ mắt nhét tọt đồng tiền vào tay đại đội trưởng Triệu:
"Ông đội trưởng, cháu muốn đi học, muốn học cùng lớp với Triệu Mặc. Ông đăng ký giúp cháu nhé."
Đại đội trưởng Triệu có chút ngỡ ngàng, nhưng dù sao trẻ con trong đại đội được đi học cũng là chuyện tốt nên ông đành gật đầu đồng ý:
"Được rồi, gắng mà học cho giỏi, đừng lãng phí một đồng này."
Nhị Cẩu Tử gật đầu thật mạnh.
Trong lòng cậu thầm khóc hu hu.
Từ bé đến lớn đây là lần đầu tiên cậu được cầm nhiều tiền như vậy, thế mà chưa đầy một giây đã phải đưa đi rồi, tay còn chưa kịp cảm nhận rõ ràng nữa!
Người nhà Nhị Cẩu Tử thấy cậu đi học thì đều chau mày.
Tuy nhiên vì tiền là do cậu nhóc tự nộp nên họ không lên tiếng phản đối lúc đó, có điều sau khi về nhà, bọn họ đều chạy đi dặn ông bà nội của Nhị Cẩu Tử tuyệt đối không cho cậu nhóc đi học nữa!
Gia đình này xưa nay luôn mang truyền thống đoàn kết chống giặc ngoài, nhưng bên trong thì đâm thọc lẫn nhau.
Điều này chẳng có gì mâu thuẫn cả.
Vở kịch lớn kết thúc sau màn đăng ký đi học của Nhị Cẩu Tử. Trương Vân Khê lén lút nháy mắt với hai đứa nhỏ.
Ngô Đông Lâm nhìn thấy cảnh ấy mà tức điên người. Gã mang theo xuống nông thôn tổng cộng một trăm ba mươi đồng, vậy mà bây giờ đã mất toi một trăm hai mươi mốt đồng rồi!
Kiểu này thì gã sống bằng cái gì nữa đây.
Chết tiệt, quả nhiên Trương Vân Khê chẳng phải loại con gái tốt đẹp gì! Mình không thích cô thì cô lại dùng cách này để hành hạ mình!
Tâm cơ thật đáng sợ.
Gã tuyệt đối sẽ không tha cho Trương Vân Khê!!
Trương Vân Khê cất gọn mười đồng đi. Trước đây nguyên chủ từng bị Ngô Đông Lâm lừa mất một trăm đồng, kèm theo một cây bút máy Anh Hùng và một bộ đồ Tôn Trung Sơn. Bút máy giá năm đồng, quần áo mười một đồng.
Giờ gã còn nợ bốn đồng nữa.
Cô nhất định sẽ nghĩ mọi cách để đòi lại cho bằng sạch.
Trương Vân Khê bỗng thấy mình hào phóng lạ lùng, thế mà lại quên không đòi tem phiếu của gã. Cứ thế này không được, đến lúc đó bắt buộc phải tìm cách vặt lông chỗ phiếu vải của gã mới xong, mua quần áo cho mình và Triệu Mặc xong là cô cạn sạch phiếu vải rồi.
Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính bản thân mình!
Mất cái gì thì phải lôi về bằng hết!
Chập tối, khói bếp lượn lờ hòa quyện với bầu trời xám xịt. Nhà nhà đều rục rịch nổi lửa nấu cơm. Chủ đề bàn tán lúc này đã xoay chiều từ Trương Vân Khê sang Ngô Đông Lâm. Cho dù chuyện này do cô khơi mào nhưng dưới cú sốc về gia thế của gã thì ngoài vài kẻ còn đang mải tơ tưởng đến cô ra, ai nấy cũng chỉ toàn rôm rả nói về gã mà thôi.
Ký túc xá nữ thanh niên trí thức cũng không ngoại lệ.
Đặng Đại Mỹ ngậm đầu đũa hỏi Trương Vân Khê:
"Nhà gã có nhiều công nhân chính thức vậy thật hả?"
"Đại loại thế, nhưng trong đó có hai người anh rể, còn lại là anh cả, chị dâu và bố ruột gã. Trên thành phố thì gia đình gã cũng coi như thuộc diện có điều kiện."
"Chà, vậy thì tốt quá rồi."
Đặng Đại Mỹ ngẫm nghĩ lại tình cảnh nhà mình mà thầm ao ước. Người nhà cô biết cô xuống nông thôn thì phấn khởi ra mặt. Vừa bớt được một miệng ăn lại còn có thể kiếm thêm lương thực mang về. Nếu không phải nhà chỉ có mỗi cô là con gái thì có khi bọn họ cũng tống hết xuống nông thôn cho khuất mắt rồi.
"Nhưng mà!"
"Nhưng mà sao?"
Đặng Đại Mỹ vội vã truy vấn.
"Vị trí của bố gã đã định sẵn là để lại cho anh hai gã rồi. Tiền bạc trong nhà đa phần dồn hết vào việc mua nhà cho anh cả, hơn nữa chị dâu gã lại cao tay, nắm chặt lấy mọi chi tiêu. Bố gã vốn xuất thân từ nông thôn, thỉnh thoảng còn phải qua lại với họ hàng dưới quê, mỗi tháng đều đặn gửi mười lăm đồng về phụng dưỡng cha mẹ. Hiện tại Ngô Đông Lâm dựa dẫm vào bố thì sống sung túc đấy, nhưng lỡ mai này ông cụ nghỉ hưu, gã sẽ đói nhăn răng cho xem."
Thực ra Trương Vân Khê cũng khá tò mò về tình hình nhà họ Ngô bây giờ, bởi nhà gã vừa có thêm một suất công việc mới nhưng chưa rõ sẽ dành phần cho ai.
"Thế cũng tốt hơn tôi chán vạn lần rồi."
Đặng Đại Mỹ dùng đũa chọc chọc vào bát hồ bí ngô, giọng buồn thiu.
"Làm gì có chuyện đó, cô biết tự lực cánh sinh, vừa tự tin cởi mở lại tốt bụng ngập tràn sức sống, rất tuyệt vời!"
Trương Vân Khê mỉm cười tán thưởng cô bạn.
Đặng Đại Mỹ chợt phì cười:
"Tôi thật sự tốt đến vậy cơ à?"
"Đương nhiên rồi!"
Trương Vân Khê đáp lời bằng giọng điệu vô cùng chắc chắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

