“Nếu bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này, thì đến bao giờ Tần gia chúng ta mới có thể trở về Đông Vực, thưa lão tổ?”
Câu nói cuối cùng như một cơn bão quét qua cả tĩnh thất.
Tần Như Thanh cảm nhận được một cách rõ ràng rằng khi mẫu thân nàng nhắc đến “trở về Đông Vực”, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, kể cả lão tổ vốn luôn điềm tĩnh cũng thoáng hiện vẻ dao động.
“Đông Vực?” Tần Như Thanh thầm nhíu mày. Đây là đâu? Không phải Tần gia đang ở Nam Lĩnh hay sao? Đông Vực lại là nơi nào?
Tần Đức Hạo lập tức đứng dậy, ánh mắt sắc bén, ngón tay chỉ thẳng vào Lạc Nhàn, lạnh lùng nói:
“Lạc Nhàn, ý của ngươi là gì? Ngươi đang lấy tiền đồ của Tần gia ra để ép buộc lão tổ sao? Nữ nhi của ngươi đúng là có thiên phú, nhưng cũng chưa đến mức không có nó thì Tần gia không thể trở về Đông Vực!”
Ông ta hừ lạnh, vung tay áo, giọng nói đầy quyết đoán:
“Nữ nhi của ngươi chưa quan trọng đến mức đó đâu!”
Lạc Nhàn không hề sợ hãi, giọng nói đầy khí thế:
Lão tổ lên tiếng.
Sắc mặt bà lạnh lùng, ánh mắt quét qua tất cả mọi người trong phòng:
“Cãi cọ ầm ĩ như vậy còn ra thể thống gì?”
Tất cả mọi người lập tức cúi đầu, không dám nói thêm một lời nào.
Lão tổ hạ giọng, nói tiếp:
“Những điều các ngươi nói đều có lý. Tình cảnh của Tần gia hiện tại đúng là khó khăn, không thể gánh vác nổi việc bồi dưỡng một Kim phẩm thượng đẳng. Nhưng một khi đã xuất hiện hậu bối có Đạo Thể thì đó chính là dấu hiệu được thiên đạo ưu ái. Chúng ta không thể bỏ mặc.”
Bà dừng lại, sau đó trầm giọng nói tiếp:
“Vậy thì, nguồn tài nguyên để bồi dưỡng hai đứa trẻ sẽ do ta lo liệu, từ tư khố của ta.”
Nói rồi, bà lấy ra một thanh kiếm và một ngọc giản, đặt xuống trước mặt Tần Đức Minh:
“Đây là Lạc Lưu Kiếm, pháp khí bát phẩm thượng đẳng. Ngươi mang nó đi đổi lấy các linh thực ghi trong ngọc giản. Những linh thực này dùng để luyện chế Tẩy Tủy Linh Dịch.”
Nghe thấy bốn chữ Tẩy Tủy Linh Dịch, hơi thở của Tần Đức Minh lập tức dồn dập. Đây là linh dược còn quý giá hơn cả Khải Linh Châu.
Nhưng ông còn chưa kịp vui mừng thì sắc mặt đã khựng lại khi nhìn thanh kiếm trên bàn.
Lạc Lưu Kiếm… đây chẳng phải thanh kiếm tùy thân của lão tổ sao?
Tần Đức Minh lập tức ngẩng đầu, hoảng hốt nói:
“Lão tổ, không được! Lạc Lưu Kiếm là pháp khí tùy thân của người!”
Các trưởng lão khác cũng đồng loạt lên tiếng khuyên can. Trong mắt họ, lão tổ không nên hy sinh thanh kiếm của mình, cũng như không nên lấy tài nguyên trong tư khố cá nhân để bồi dưỡng hai đứa trẻ.
Có người không nhịn được khẽ nói:
“Nhưng tư khố của người là để dưỡng thương…”
Người đứng sau vội kéo áo ông ta, ông ta đành nuốt nốt phần còn lại của câu nói vào trong bụng.
Lão tổ vẫn giữ vẻ thản nhiên, chậm rãi đáp:
“Vết thương của ta không phải thứ trong tư khố có thể chữa trị được. Chi bằng lấy nó ra mà góp phần cho gia tộc. Còn thanh kiếm kia, hiện giờ ta cũng chẳng mấy khi sử dụng, giữ nó thì có ích gì?”
Thấy mọi người còn muốn khuyên thêm, bà phất tay, cắt ngang mọi lời nói:
“Không cần nhiều lời. Ta vẫn còn bản mệnh pháp khí, chỉ là một thanh kiếm tùy thân thôi, bán thì bán đi.”
Lời nói dứt khoát của lão tổ khiến tất cả đều im bặt.
Ở phía dưới, Tần Đức Hinh cúi mắt, trong lòng âm thầm suy tính. Tần Như Thanh lần này đã một bước lên trời, chi chính nhờ vậy mà chắc chắn sẽ được hưởng lợi không ít. Nhưng những chuyện này chẳng liên quan gì đến bà. Người có mâu thuẫn gay gắt nhất với chi chính cũng không phải bà.
Điều bà quan tâm duy nhất chính là nhi tử của mình, Tần Khải Vinh.
Khi lão tổ nói về Tần Như Thanh xong, Tần Đức Hinh không kìm được, đang định lên tiếng thì lão tổ đã nhìn về phía bà.
Lão tổ nói:
“Tần Như Thanh đã định phẩm xong. Bây giờ đến…” Bà dừng lại.
Tần Đức Hinh lập tức tiếp lời:
“Bẩm lão tổ, nhi tử ta tên là Khải Vinh.”
Lão tổ gật đầu, chậm rãi nói:
“Bây giờ đến Khải Vinh.”
“Ta đã nghe đại trưởng lão báo lại, Khải Vinh là đơn kim linh căn, độ thuần khiết đã quá nửa, cũng là một tư chất tốt. Theo quy tắc gia tộc, định phẩm Bạc phẩm hạ đẳng. Tài nguyên dưỡng linh như ta đã nói, cũng sẽ xuất từ tư khố của ta. Ý ngươi thế nào?”
Bạc phẩm hạ đẳng.
Đây đã là một thiên phú vô cùng đáng giá. Nhưng với sự nổi bật của Tần Như Thanh trước đó thì phẩm cấp này lại có phần lu mờ đi.
Dù vậy, Tần Đức Hinh cũng hiểu rõ, với tư chất của Khải Vinh, định phẩm Bạc phẩm hạ đẳng là hoàn toàn hợp lý. Hơn nữa, tài nguyên dưỡng linh của nhi tử bà được chính lão tổ cung cấp, chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều so với việc phân bổ từ tài nguyên chung của gia tộc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
