“Xin lão tổ định đoạt!”
Tần Đức Minh lúc này mới hoàn hồn, trong lòng ông vừa giật mình trước sự táo bạo của phu nhân, vừa thầm hiểu bà làm vậy cũng là vì tương lai của Như Thanh.
Giờ đây, khi Như Thanh đã được xác định sở hữu Đạo Thể, việc bồi dưỡng cho Đạo Thể sẽ cần tiêu tốn không ít tài nguyên. Nếu không thỉnh cầu lão tổ ngay lúc này thì e rằng nhị đệ của ông sẽ lại nhân cơ hội phá rối, cản trở con đường của nữ nhi ông.
Tần Đức Minh là người cổ hủ, lại sĩ diện, nhưng vào thời khắc này, ông cũng không thể do dự thêm nữa. Cắn răng một cái, ông cùng Lạc Nhàn cúi đầu hành lễ:
“Xin lão tổ định đoạt!”
Người thứ ba lên tiếng lại chính là Tần Đức Hinh.
Bà thừa hiểu tình thế hiện tại. Với sự khẩn cầu tha thiết của phu thê Tần Đức Minh, chắc chắn lão tổ sẽ không từ chối. Nếu bà cố tình phản đối lúc này sẽ chỉ khiến lão tổ không vui.
“Nếu đã như vậy, ta sẽ đích thân định phẩm dưỡng linh cho hai đứa trẻ.”
Ánh mắt của bà dừng lại trên người Tần Như Thanh trước tiên.
“Con mang Thiên Hỏa linh căn, trong cơ thể còn ẩn chứa mộc khí, là chất liệu tuyệt vời để tu luyện đan đạo. Trong tương lai, con có thể kế thừa đan thuật của Tần gia. Ta định phẩm dưỡng linh của con là bậc bạc thượng đẳng.”
Bà dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén nhìn khắp mọi người rồi tiếp lời:
“Hơn nữa, con đã thức tỉnh Đạo Thể. Người sở hữu Đạo Thể là những kẻ được thiên đạo ưu ái, ai nấy đều mang đại khí vận. Đây chính là điềm báo trời xanh phù hộ Tần gia, là dấu hiệu phục hưng của gia tộc.”
Lão tổ nhắm mắt khẽ suy tư một chút, sau đó chậm rãi mở mắt và nói ra câu kết luận cuối cùng:
“Như vậy, định là Kim phẩm thượng đẳng, dùng toàn lực của gia tộc để bồi dưỡng.”
Tần Như Thanh nghe câu này mà vẫn chưa hoàn toàn hiểu được ý nghĩa ẩn sau lời nói của lão tổ, cũng không nhận ra câu “dùng toàn lực của gia tộc để bồi dưỡng” mang sức nặng lớn đến nhường nào. Trong cảm nhận của nàng thì lão tổ nói câu này với giọng điệu nhẹ nhàng và đầy uy lực, khiến mọi thứ nghe qua như chuyện chẳng có gì to tát.
Nhưng sắc mặt của những người xung quanh lại thay đổi hoàn toàn. Kể cả Tần Đức Hạo, người vốn dĩ luôn tỏ vẻ nhàn nhã, giờ cũng không còn giữ được sự hờ hững nữa mà sắc mặt nghiêm túc hơn hẳn.
Dùng toàn lực gia tộc để bồi dưỡng một đứa trẻ? Một đứa nhóc tám tuổi liệu có đáng giá đến vậy chỉ vì sở hữu Đạo Thể?
Tần Đức Hạo là người đầu tiên lên tiếng phản đối:
“Lão tổ, từ trước đến nay Tần gia chưa từng có tiền lệ nào về việc định phẩm Kim phẩm thượng đẳng. Nếu chưa có tiền lệ, vậy làm sao thực hiện việc bồi dưỡng đây?”
Ông ta dừng lại một chút, rồi nói thêm:
“Với cả dù Tần Như Thanh quả thật thức tỉnh Đạo Thể, nhưng cụ thể là Đạo Thể gì thì vẫn chưa rõ. Nếu vội vã định phẩm là Kim phẩm, có phải quá mức vội vàng rồi không?”
Tần Như Thanh khẽ cụp mắt, trong lòng âm thầm cảm thán: Nhị thúc quả nhiên là “vua lý sự” của Tần gia, ngay cả lời của lão tổ cũng dám phản bác.
Lão tổ còn chưa lên tiếng thì đại trưởng lão, người có thâm niên lâu nhất trong gia tộc cũng nhẹ giọng nói ra suy nghĩ của mình.
Lời nói của ông không gay gắt như Tần Đức Hạo, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng:
“Tình hình tài chính của Tần gia hiện nay không được khả quan. Chúng ta không có đủ tài nguyên. Ta không có ý phản đối quyết định của lão tổ, nhưng chúng ta lấy đâu ra tài nguyên để bồi dưỡng?”
Dịch thẳng ra là: Không có tiền. Nuôi không nổi. Dù tư chất có tốt đến đâu cũng vô ích.
Là người có tu vi cao thứ hai trong gia tộc, lời của đại trưởng lão đương nhiên có sức nặng.
Phu thê Tần Đức Minh còn chưa kịp vui mừng vì quyết định của lão tổ thì đã nghe thấy những lời phản đối liên tiếp.
Lạc Nhàn nghiến răng. Đến lời của lão tổ mà các người cũng dám phản bác sao?
Hôm nay, bà đã dám đứng ra đưa vấn đề này lên thì nhất định phải giải quyết cho xong. Ai dám cản đường nữ nhi bà, người đó chính là kẻ đối đầu với bà!
Lạc Nhàn lập tức lớn tiếng nói:
“Lão tổ, biện pháp luôn do con người nghĩ ra. Bây giờ, Tần gia ta khó khăn lắm mới có được một hậu bối sở hữu Đạo Thể, đây chính là điềm báo thịnh vượng của gia tộc! Nếu lúc này chúng ta không hết lòng bồi dưỡng, thì còn đợi đến bao giờ? Chẳng lẽ còn trông chờ mười hay hai mươi năm nữa lại xuất hiện thêm một Đạo Thể sao?”
Thấy lão tổ vẫn chưa bày tỏ thái độ, bà cắn răng nói thêm một câu như đổ thêm dầu vào lửa:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



