Tần Vô Song hờ hững đáp: “Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”
Mục Phỉ nghĩ lại lúc trước trăm phương nghìn kế trêu chọc nàng, nàng cũng là bộ dạng không hề mảy may để tâm đến, dường như ai cũng chẳng thể lọt vào mắt nàng.
Vừa nghĩ đến việc bản thân trong lòng nàng chẳng qua cũng như những người khác, hắn bỗng dưng có chút khó chịu, liền hờn dỗi nói: “Suốt ngày như vậy, chẳng trách lại để người ta nghĩ là dễ bắt nạt. Đúng là uổng công ta lần này có ý tốt giúp cô mà.”
Thấy sắc mặt Mục Phỉ không vui, Tần Vô Song trong lòng cũng không hiểu vì sao, đành nói: “Có những kẻ căn bản chẳng đáng để ta bận tâm, hà tất phải phí lời làm gì? Với lại, con người ta vốn không có dễ bị bắt nạt như vậy.” Nàng dừng lại một chút, xoay người mỉm cười với Mục Phỉ: “Có điều, hôm nay vẫn phải cảm tạ huynh.”
Mục Phỉ đá viên đá nhỏ dưới chân, hờ hững đáp: “Cảm tạ ta làm gì? Gia chẳng qua là nhìn không quen cái bộ dạng kẻ nào đó làm bộ làm tịch mà thôi.” Thực chất trong lòng hắn nghĩ, hắn có thể trêu chọc Tần Vô Song, nhưng tuyệt đối không thể để người khác khiến nàng chịu ấm ức.
Tần Vô Song nhìn Mục Phỉ, mím môi cười nhẹ, tựa như nàng đã sớm nhìn thấu tâm tư nho nhỏ trong lòng hắn.
Xuân đến ấm áp, hoa nở lặng lẽ, gió xuân nhè nhẹ, nụ cười nàng tựa như đóa hoa mới nở, duyên dáng dịu dàng khiến lòng Mục Phỉ bất giác run lên, thần trí chao đảo, ánh mắt lạc thần, cả người mềm nhũn.
Chỉ trong chốc lát, hắn đột nhiên nhận ra bản thân thất thố, vội thu lại ánh nhìn, quay mặt đi nơi khác, ấp úng nói: “Ta…ta với cô tuy chỉ là đóng kịch, nhưng…nhưng xét trên danh nghĩa, cô vẫn là vị hôn thê của ta, người ngoài coi thường cô, chính là coi thường Mục tiểu gia ta. Ta đương nhiên, không thể để bọn chúng xem thường cô… cô… Cô đừng có mà nghĩ lung tung!”
Tần Vô Song thu lại nụ cười, nói: “Yên tâm, ba giao ước ta vẫn nhớ rõ.”
Trong hai tháng tiếp theo, Tần Vô Song đích thân đi khắp các hiệu thuốc còn lại của Tần gia để kiểm tra. Trong quá trình tuần tra, nàng nghiêm trị một vài kẻ không phục, làm gương răn đe, đồng thời cũng thưởng phạt phân minh. Nàng cũng thông báo với các cửa hiệu rằng những hành vi bất chính trong quá khứ có thể tạm thời bỏ qua, nhưng từ nay về sau, nếu tái phạm, chắc chắn sẽ bị xử lý nghiêm minh. Nhờ cách làm vừa cứng rắn vừa mềm dẻo này, nàng dần xây dựng được quyền uy trong gia tộc.
Hiện tại chỉ còn lại cửa hiệu chính Chu Tước Môn. Vì có sư phụ Quan Thần Y tọa trấn ở đó, lại thường xuyên ngầm trao đổi thông tin, nên nàng cũng không vội vàng chỉnh đốn cửa hiệu chính. Chủ yếu là vì trong cửa hiệu có một kẻ cực kỳ khó thu phục là Chu trưởng quỹ. Nàng cần phải tính toán kỹ lưỡng mới được.
Hôm ấy, nàng lại nữ cải nam trang, dẫn theo Nhụy Chu đến cửa hiệu chính.
Chu chưởng quỹ và chưởng quỹ của cửa hiệu chính từ sớm đã nhận được tin, liền đứng ngoài cửa chờ đón nàng.
Khi nhìn thấy nàng, mọi người vội vã dẫn lên lầu hai, pha trà nghênh tiếp, sau đó theo lệ hỏi thăm vài câu. Tần Vô Song liền ra lệnh cho tất cả lui xuống, chỉ giữ lại Chu chưởng quỹ, rồi lập tức đi thẳng vào vấn đề.
Nhụy Chu mở chiếc hộp gỗ mang theo, lấy ra một cuốn sổ sách đưa cho Tần Vô Song. Nàng nhận lấy, tùy ý lật qua vài trang, rồi vừa xem vừa nói: “Chu tiên sinh, năm ngoái thời tiết vùng Hoài Hà biến đổi bất thường, rét đậm kéo dài khiến nhiều cây long não bị chết cóng, sản lượng băng phiến giảm mạnh, dẫn đến giá nhập tăng bốn phần. Nhưng năm nay, cây long não được mùa bội thu, vậy tại sao trong sổ sách này, giá nhập băng phiến vẫn giữ nguyên như năm ngoái?”
Chu tiên sinh sớm đã kinh hãi đến mức mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, nghĩ nát óc cũng không tìm được lời bào chữa hợp lý, chỉ đành lí nhí đáp: “Cái… cái này chắc là ghi nhầm, chưa kịp chỉnh sửa.”
Tần Vô Song mỉm cười sắc lạnh, hỏi: “Vậy có nghĩa là giá nhập năm nay đã được điều chỉnh, chỉ là Chu tiên sinh ghi nhầm thôi, đúng không?”
“… Phải, phải ạ.”
“Vậy thì mời Chu tiên sinh bù vào khoản chênh lệch giữa giá nhập năm nay và năm ngoái cho lô hàng này.”
Trong lòng Chu chưởng quỹ thầm nghĩ: “Con nha đầu này quả nhiên không phải dạng vừa!” Nhưng ngoài mặt vẫn phải gật đầu đáp: “... Tuân, tuân lệnh.” Tuy vậy, ông ta lại âm thầm cười nhạt trong lòng: “Chẳng qua cũng chỉ là một nha đầu, phát hiện ra một hai chỗ sai sót chắc cũng chỉ là tình cờ. Cô ta có thể làm được gì chứ? Ngay cả mấy vị gia lớn trong Tần gia còn bị ta xoay cho mòng mòng, huống hồ là một nha đầu miệng còn hôi sữa. Phải nhớ rằng ta đã làm chưởng quỹ cho Tần gia suốt mười năm, gần như nắm giữ mạch máu của cả hệ thống dược. Nếu thực sự ép ta đến đường cùng, đừng trách ta khiến cô ta không sống yên được!”
Nào ngờ, Tần Vô Song bất ngờ đóng sổ sách lại: “Chu tiên sinh.”
Nghe tiếng Tần Vô Song gọi, Chu chưởng quỹ không hiểu vì sao rùng mình một cái.
“Nơi phong tình xuân sắc như Xuân Phong Lâu tuy đẹp, nhưng cũng phải đề phòng bệnh hoa liễu. Nếu như bị phu nhân của ông biết được, e là sẽ cầm dao tới cửa hiệu gây sự, mong ông biết điều mà kiềm chế lại.”
Phu nhân của Chu chưởng quỹ có một biệt danh nổi tiếng, gọi là “Dương Chi Hổ,” là người nổi tiếng dữ dằn ở thành Biện Đô. Việc bà ta cầm dao đi khắp nơi truy đuổi Chu chưởng quỹ đã trở thành chuyện ai ai cũng biết.
Kiếp trước, nàng đã từng nghe nói Chu chưởng quỹ của cửa hiệu chính thường xuyên lén lút đến Xuân Phong Lâu ngoại tình với kỹ nữ, một lần bất cẩn nhiễm phải bệnh hoa liễu, cuối cùng chết vì căn bệnh ấy.
Bởi trước đây nàng chỉ nghe truyền tai, không rõ thực hư ra sao, đến khi gần đây nhờ sư phụ theo dõi hành tung Chu chưởng quỹ mới chắc chắn ông ta thật sự bao nuôi một tiểu nương tử ở Xuân Phong Lâu. Và tiểu nương tử ấy gần đây thường xuyên lui tới mấy y quán, lại may có vị đại phu quen biết sư phụ, người đó đã báo tin cho sư phụ biết cô ta mắc bệnh hoa liễu, đang đi khắp nơi chạy chữa.
Chu chưởng quỹ nghe vậy, mặt tái mét, nhìn Tần Vô Song với ánh mắt không thể tin nổi: “Sao… sao cô biết chuyện này…?” Chưa nói hết câu đã vội lấy tay bịt miệng, trong lòng rối bời không yên.
Tần Vô Song nói: “Ta tự có cách của ta, đã nhắc đến chuyện này, thì ta cũng nói thẳng luôn— Tiên sinh cũng biết, ta chỉ là một nữ tử nhỏ bé vừa mới tiếp quản hiệu thuốc Tần gia, cũng không dễ dàng. Nếu tiên sinh chịu trung thành với ta, một là ta có thể tiếp tục giấu giếm chuyện này, không để phu nhân ông biết; hai là ông không cần phải lén lút đi chữa bệnh nữa, ta cam đoan sẽ chữa khỏi bệnh hoa liễu cho ông. Ông thấy sao?”
Chu chưởng quỹ là người mưu mẹo, nghe xong trong lòng đã tính toán, bèn giả vờ mỉm cười đồng ý.
Tần Vô Song xuống lầu, gặp Quan đại phu, hai người mặt không biểu lộ, giả vờ không quen biết, nhưng trong lòng trao đổi ánh mắt để tạm thời giữ vững tình thế.
Quan đại phu khẽ ho một tiếng, ra dấu hiểu ý.
Ra khỏi cửa hiệu, Nhụy Chu gọi xe ngựa, Tần Vô Song vừa định lên xe thì nghe tiếng ai gọi: “Huynh đài, dừng bước!”
Tần Vô Song quay lại, thấy một nam nhân mặc áo gấm xanh tiến tới. Người này dáng cao, gầy nhưng có vẻ lực lưỡng, đôi lông mày sắc nhọn, sống mũi cao, mắt sáng, môi mỏng, mặt dài, lạnh lùng như đóa hoa trên cao nguyên đầy sức hút.
Theo sau có một tiểu tử, mặc trang phục đơn giản, gương mặt lạnh lùng, bên hông đeo kiếm, tay cầm một chiếc hộp gỗ lê cao khoảng nửa thước.
Hai người đi thẳng đến trước mặt nàng, không nói gì, chỉ chăm chú nhìn.
“Vừa nãy là gọi ta sao?” Tần Vô Song hỏi.
Nam tử mặt không biểu cảm gật đầu.
“Xin hỏi ngươi là?” Thấy kẻ đó chắc nịch như vậy, nhưng Tần Vô Song không thể nhớ ra người này là ai.
Người đó ngắn gọn đáp lời: “Tiền Bạch.”
Tần Vô Song suy nghĩ hồi lâu, trong ký ức không có người nào tên Tiền Bạch, hơn nữa gọi nàng là huynh đài, rõ ràng không biết thân phận thật.
“Xin lỗi, không quen biết.” Nói xong, nàng không muốn dây dưa, định lên xe thì Tiền Bạch giơ tay ngăn lại.
Tần Vô Song nhíu mày cảnh giác: “Ngươi làm gì vậy?”
Tiền Bạch nói thẳng: “Báo ân.”
“Báo ân? Báo ân gì?” Tần Vô Song nghe vậy vô cùng khó hiểu.
Tiền Bạch nghiêm túc: “Ân cứu mạng.”
Tần Vô Song tưởng nghe nhầm, không khỏi hỏi lại: “Công tử… ngươi có lẽ nhầm người rồi? Ta không nhớ mình từng cứu mạng ai.”
Tiền Bạch giọng chắc chắn: “Chính là ngươi.” Nói rồi, hắn giơ tay che miệng và trán, chỉ lộ ra đôi mắt.
Đó là đôi mắt như sói đơn độc, kiêu hãnh, dữ tợn, và còn chứa đựng chút bất phục.
Tần Vô Song lập tức nhớ ra Tiền Bạch là ai — hắn chính là người bí ẩn bị thương, cầm dao bắt giữ nàng ở cửa hiệu Tân Tào Môn hai tháng trước.
Nàng trong lòng không khỏi kinh hãi, người này có thể tìm ra tung tích nàng ở Biện Đô đủ thấy không tầm thường; lại đang bị quân lính truy bắt ráo riết khi bị thương, rõ ràng không phải kẻ bình thường.
Loại người này càng nên tránh xa, nàng không muốn rước họa vào thân, nghĩ đến đây, mặt lạnh lùng nói: “Ta không quen biết ngươi, cũng không muốn quen.” Nói xong, kéo Nhụy Chu nhanh chóng lên xe.
Xe chạy một đoạn, Nhụy Chu mở rèm sau nhìn ra, giật mình kêu: “Nương tử, hai người kia vẫn đang theo sau chúng ta.”
Tần Vô Song cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy Tiền Bạch vẫn đi bám sát sau xe, hạ rèm, liền ra lệnh cho phu xe thúc ngựa chạy nhanh hơn.
Một lúc sau trôi qua, nàng lại kéo rèm lên, thấy hai kẻ Tiền Bạch vẫn theo sát sau xe. Nàng ngồi trên xe, họ đi bộ mà vẫn bám sát không rời, chứng tỏ họ có võ công không phải dạng vừa, chắc chắn là cao thủ ẩn mình.
Thấy không thể thoát được, nếu tiếp tục theo vậy, sợ rằng họ theo đến Mục gia sẽ lại phát sinh chuyện rắc rối.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng ra lệnh cho xe dừng lại, Nhụy Chu nhanh tay kéo rèm lại, Tần Vô Song ngồi trong xe, mặt lạnh hỏi: “Hai vị đã theo chúng ta một đoạn đường rồi, hai vị định làm gì?”
Tiền Bạch mím môi, cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta không quan tâm ngươi có thật lòng hay không, miễn là ngươi cứu ta, Tiền Bạch ta vốn ân oán phân minh, có thù phải báo, có ơn phải trả.”
Nhìn thái độ Tiền Bạch như vậy, nếu nàng không nhận, e rằng hắn còn bám riết không buông. Tần Vô Song đậy nắp lại, trả hộp cho hắn, nói: “Trong mắt ngươi có thể là ân, nhưng trong mắt ta chỉ là phiền phức. Nếu ngươi nhất quyết báo ân, vậy mời ngươi đến Bạch Phấn Lâu mời ta một bữa ngon là được rồi. Còn những thứ này thì không cần đâu, ta sợ tổn thọ.”
Tiền Bạch nhíu mày, có vẻ do dự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)