Bước chân của Nhụy Chu, nàng vốn rất quen thuộc, nhưng tiếng bước bên ngoài lúc này lại nặng nề mà hư ảo, hiển nhiên không phải của Nhụy Chu. Trong lúc này mà vội vàng xông vào, chắc hẳn chỉ có Đồng chưởng quỹ .
Tần Vô Song bình tĩnh cất tiếng gọi ra ngoài: “Đồng chưởng quỹ , hãy dừng bước.”
Người đó vừa nghe thấy, lập tức xoay ngược lưỡi dao, lần nữa dí sát cổ nàng.
Quả nhiên, tiếng bước chân bên ngoài dừng lại. Đồng chưởng quỹ đứng ngoài cửa, cất giọng vọng vào: “Tân đông gia, không tiện gặp mặt sao?”
Tần Vô Song nhẹ nuốt một ngụm nước bọt, rồi mới đáp:
“Ừm, trà lỡ đổ ướt y phục, nha đầu đã ra ngoài mua y phục thay rồi.”
Tuy Tần Vô Song đang giả nam trang, nhưng Đồng chưởng quỹ biết nàng là nữ tử, nên tất nhiên hiểu ý. Nghe vậy, chưởng quỹ cười đáp:
“Nếu vậy, ta không quấy rầy tân đông gia nữa. Chỉ là, lúc này quan binh đang truy bắt phạm nhân, lục soát khắp các ngõ phố, ta đến để nhắc nhở một tiếng.”
Tần Vô Song trấn định đáp:
“Ta biết rồi, ngươi cứ đi làm việc đi.”
Đồng chưởng quỹ nhận lệnh, khẽ vâng một tiếng rồi quay lại tiền viện.
Người phía sau hiển nhiên thở phào nhẹ nhõm, lưỡi dao nơi cổ Tần Vô Song cũng hơi rụt lại, nhưng cánh tay siết chặt vẫn không dám thả lỏng.
Một lát sau, cả hai đều không nói gì, không khí trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Tần Vô Song, từ hơi thở nặng nhọc của kẻ kia cùng lực đạo lúc chặt lúc lỏng, đoán rằng hắn đang do dự, liệu có nên giết nàng để diệt khẩu hay không.
Trong tình thế cấp bách, Tần Vô Song lập tức mở lời:
“Ta không biết ngươi là ai, cũng không muốn biết, chỉ cần ngươi rời khỏi căn phòng này, từ nay hai ta nước sông không phạm nước giếng.”
Kẻ kia vẫn không lên tiếng, chỉ là hơi thở dường như yếu đi.
Tần Vô Song khẽ nhíu mày, đang định tiếp tục nói, nào ngờ thân thể hắn bỗng lảo đảo, rồi "bịch" một tiếng, ngã quỵ xuống đất.
Nàng đợi một hồi lâu mới quay người lại, quả nhiên nhìn thấy một nam nhân cao lớn, mặt bịt kín.
Nam nhân ấy một tay ôm bụng, tay còn lại cố nâng con dao găm lên nhưng không đủ sức. Ánh mắt sắc bén như sói hoang, đầy ngạo nghễ và hung dữ, không ngừng nhìn chằm chằm vào nàng như muốn cảnh cáo. Cuối cùng, đôi mắt ấy từ từ nhắm lại, cả người ngã xuống đất, hoàn toàn ngất đi.
Tần Vô Song cúi xuống quan sát, phát hiện ở bụng của tên đó có một vết thương xuyên qua, giống như bị kiếm đâm, máu chảy không ngừng. Vết thương tuy không phải vào chỗ hiểm, nhưng nếu máu cứ tiếp tục chảy thế này, e rằng khó bảo toàn tính mạng.
“Haiz…” Tần Vô Song khẽ thở dài.
Phía sau Tân Tào Môn là sông Kim Thủy, bên bờ thường cột sẵn một chiếc thuyền nan đen, để dùng cho những lúc cấp bách. Tần Vô Song chỉ sơ cứu đơn giản cho kẻ đó, cầm máu rồi kéo hắn giấu vào trong thuyền, thả dây buộc để chiếc thuyền trôi theo dòng nước.
Sau đó, nàng quay lại, dọn sạch dấu vết trong phòng, rồi trở về bàn tiếp tục rà soát sổ sách. Cuối cùng cũng kịp hoàn thành trước khi chập tối. Trong sổ quả nhiên có những khoản làm giả. Nàng không vạch trần ngay trước mặt Đồng chưởng quỹ, mà chỉ dùng bút đỏ khoanh những khoản mục đáng ngờ.
Đêm ấy, khi Đồng chưởng quỹ xem lại sổ sách, nhìn thấy những dấu bút đỏ, lập tức toát mồ hôi lạnh. Lời đồn từ hiệu thuốc ở Tây Thủy Môn về vị tân đông gia quả nhiên không sai.
Đồng chưởng quỹ nghĩ, vị tân đông gia này tuổi còn trẻ mà lại có tài như vậy, sau này muốn qua mặt e là không dễ. Hơn nữa, nàng đã biết rõ những sổ sách không minh bạch này nhưng lại không truy cứu. Điều đó chứng tỏ nàng là người khoan dung. Trong lòng ông thầm nhủ từ nay phải làm việc thật cẩn thận, chừa hết mọi ý định gian dối.
Tối đó, Tần Vô Song nghe Nhụy Chu lải nhải chuyện hôm nay có thích khách ám sát Ngô Việt chủ. Thích khách thất bại, bị truy đuổi đến Tân Tào Môn, khiến quan binh lùng sục khắp thành. May mà họ ở yên trong hiệu thuốc, nếu không ra ngoài gặp phải thích khách thì đúng là đại họa.
Năm đó hai nhà đã thỏa thuận, Tần Vô Song gả vào Mục gia để xung hỷ thì không cần tổ chức lớn. Do vậy, ở Biện Đô, ngoài Mục gia và Tần gia, gần như không ai biết người xung hỷ cho Mục Phỉ chính là Tần Vô Song.
Hiện giờ, Mục Phỉ đã tỉnh, Mục gia không thể không thực hiện lời hứa, liền chuẩn bị nghi lễ để cho hai người chính thức đính hôn.
Ngày này được chọn là ngày đẹp nhất. Mục gia mời bà mối, sắm sửa châu báu, trang sức, vàng bạc, lụa là, bánh trà, cùng với hai con dê. Họ còn đựng đầy rượu ngon trong bốn chiếc vò lớn, che bằng áo rượu màu xanh thêu kim tuyến, buộc bằng dây lụa đỏ xanh, rồi đánh trống khua chiêng đưa sang Tần gia.
Tần gia nhận sính lễ, liền chuẩn bị gấm tím thượng hạng, trang sức châu báu, giày thêu, yên cương. Cùng với hai bát rượu không, đổ đầy nước trong, thả vào bốn con cá vàng, hai đôi đũa vàng và hai dải lụa thêu hình lá buộc bên ngoài bát, tượng trưng cho "hồi ngư trạc", rồi đem tất cả gửi lại Mục gia. Thế là chính thức định hôn ước. [1]
Có thể kết thân với Mục gia, Tần gia tất nhiên được nở mày nở mặt. Ngày đính hôn, Tần gia liền mở tiệc mừng ba ngày liền, mời tất cả họ hàng thân thích trong tộc, cả láng giềng gần xa và bằng hữu tới chung vui.
Mục gia thì lại khiêm tốn, ngày đính hôn chỉ mời họ hàng thân thiết trong gia tộc đến.
Do Tần Vô Song đã qua cửa, không lý nào lại đưa nàng về nhà mẹ đẻ để đợi cưới, hơn nữa nàng đã rời khỏi Tần gia, nơi cũng không thể tiếp nhận nàng trở lại. Vì thế, nàng chỉ có thể ở lại Mục gia, phân phòng riêng, đợi đến khi đủ tuổi thì sẽ tổ chức đại lễ thành thân.
Dẫu là ngày đính hôn, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến Tần Vô Song và Mục Phỉ. Vì vậy, sáng sớm Mục Phỉ đã rời nhà, cưỡi ngựa, thưởng hoa và uống rượu như thường lệ.
Tần Vô Song nhàn rỗi không việc gì làm, bèn cùng Nhụy Chu và Bán Hạ dạo bước trong vườn.
Đi được nửa đường, đã nghe thấy tiếng cười và lời bàn tán từ xa vọng tới:
Nhụy Chu nghe vậy không chịu được, định bước lên lý luận.
Tần Vô Song vừa định ngăn lại, thì Bán Hạ đã nhanh tay kéo Nhụy Chu lại, khẽ nói: “Nhụy Chu muội muội, chẳng qua là vài thân thích xa ngồi ngầm bàn tán thôi, nếu chúng ta bước lên tranh cãi, e là lại rước thêm thị phi. Dù sao hôm nay họ cũng sẽ rời đi, chẳng thà bỏ qua đu.”
Tần Vô Song liếc nhìn Bán Hạ, không ngờ nha đầu nhỏ tuổi lại có thể trầm ổn như vậy, quả là hiếm có.
Nhụy Chu trong lòng không phục, thấy Tần Vô Song cũng đồng tình, chỉ đành nhẫn nhịn.
Chủ tớ ba người xoay người định rời đi, nhưng phía trước có người gọi lại: “Đó là Bán Hạ sao?”
Ba người đành dừng bước. Bán Hạ xoay lại, khẽ hành lễ với những nương tử đang tiến tới: “Xin thỉnh an các vị nương tử.”
“Nhìn từ xa đã thấy giống ngươi, không ngờ là ngươi thật.” Mục Kỳ Ngọc nói, rồi vòng qua phía trước Tần Vô Song, không ngừng đưa mắt nhìn nàng từ đầu đến chân, vừa nhìn vừa hỏi: “Vị này trông thật lạ mặt...”
Bán Hạ cười đáp: “Đây là Tần nương tử nhà ta.”
Mục Kỳ Ngọc lập tức hiểu ra, nhếch mép cười mỉa mai châm chọc Tần Vô Song: “Hóa ra cô chính là người được gả vào để xung hỉ cho Phỉ ca ca? Tần gia quả không hổ là nhà buôn, giỏi tính toán, ngay cả hôn nhân của con gái cũng đem ra làm món hàng, tranh thủ thời cơ để leo lên. Nhưng mà cô cũng may đấy, kiếm được một mối hôn sự tốt, bằng không, với thân phận của cô thì e là ngay cả xách giày cho Phỉ ca ca cũng không xứng.”
Tần Vô Song lạnh lùng nhìn thoáng qua Mục Kỳ Ngọc, khẽ cau mày nhưng không nói gì.
Nhụy Chu nghe vậy không nhịn được, trừng mắt nhìn Mục Kỳ Ngọc, giận dữ nói: “Xứng hay không xứng, chẳng đến lượt cô phán xét.”
Mục Kỳ Ngọc sa sầm mặt, quay sang hỏi Nhụy Chu: “Ngươi là ai hả?”
Bán Hạ vội vàng chen vào: “Kỳ nương tử, Tần nương tử đã cùng Mục công tử đính hôn, sau này chính là Mục gia thiếu phu nhân, mong Kỳ nương tử cẩn ngôn.”
Mục Kỳ Ngọc lạnh lùng cười: “Mới đính hôn thôi, cũng đã thành thân đâu. Cuối cùng có thành hay không còn phải xem thái độ của Phỉ ca ca — Ta đã nghe Văn Hương nói rồi, Tần nương tử này suốt ngày gieo rắc mâu thuẫn lão phu nhân và Phỉ ca ca, khiến Phỉ ca ca giận bỏ nhà đi, đến giờ vẫn chưa về nữa — Á!” Đang nói, bỗng có thứ gì đó bắn trúng búi tóc của Mục Kỳ Ngọc, làm tóc nàng ta rối tung, trâm cài lệch sang một bên, dọa nàng ta giật mình nhảy dựng lên, quát lớn: “Ai đó?”
“Aiya, thật sự xin lỗi, nhất thời nhắm không chuẩn, vốn định bắn con chim.” Chỉ thấy trên ngọn núi giả cách đó không xa, dưới bóng cây xanh lấp ló, Mục Phỉ khoác áo gấm, thắt đai ngọc, dáng vẻ thản nhiên tựa trên đá, miệng ngậm một cành hoa hải đường mới nở, tay cầm nghịch chiếc ná, ánh mắt vừa như cười vừa như không cười nhìn về phía này.
An Bình ngồi xổm bên cạnh hắn, cười hì hì nhìn sang.
Mục Kỳ Ngọc vừa thấy Mục Phỉ liền lập tức đổi sắc mặt, cười gượng chạy đến, ngẩng đầu ngọt ngào gọi:
“Phỉ ca ca, hóa ra là huynh!”
Mục Phỉ nhìn cô ta một cái, nhíu mày mơ hồ hỏi: “Cô là?”
Mục Kỳ Ngọc sắc mặt lập tức lạnh đi, cứng đờ nói: “Phỉ ca ca không nhớ muội sao? Muội là Kỳ Ngọc, Mục Kỳ Ngọc đây.”
Mục Phỉ suy nghĩ một lát, thật sự không nhớ ra được, liền quay sang nhìn An Bình.
An Bình vội nhắc nhở: “Cô ấy là con gái thứ năm của thất phòng ở phố Bắc…….”
“Thôi được rồi.” Mục Phi lười không muốn nghe tiếp, nhổ bỏ cành hoa hải đường trong miệng, xốc áo đứng dậy, nhảy xuống ngọn núi giả.
Đứng thẳng người, phủi phủi nếp áo, chẳng thèm nhìn Mục Kỳ Ngọc một cái, liền bước tới chỗ Tần Vô Song, tự nhiên nắm lấy tay cô, vừa đi vừa nói:
“Ta tìm cô khắp nơi, ai ngờ lại ở đây, đi thôi, ta có đồ chơi mới, ta dạy cô chơi.”
Tần Vô Song hơi ngạc nhiên, sau đó nhận ra đây là một màn kịch, liền để Mục Phỉ nắm tay dẫn đi.
Mục Kỳ Ngọc và những người khác nhìn thấy cảnh Mục Phỉ và Tần Vô Song thân mật như vậy, sắc mặt đều tái mét.
“Huynh không phải đi chơi sao? Sao lại quay về rồi?” Tần Vô Song không nhịn được hỏi.
Mục Phỉ thờ ơ đáp: “Để quên đồ, quay lại lấy.”
Tần Vô Song hiểu ý, cúi đầu theo sau, cả đường đi không nói gì.
Gần tới Tử Trúc tiểu viện, Mục Phỉ buông tay, dừng lại hỏi cô: “Bình thường thấy cô miệng lưỡi sắc bén, lợi hại lắm mà, sao hôm nay lại để người ngoài đè bẹp, mà không dám đáp lại nữa vậy?”
Tác giả có lời muốn nói: Chú thích 1: “Hồi ngư trạc” là phong tục đính hôn thời Tống, vật phẩm như bát đũa vàng bạc ngọc trai phụ thuộc vào lực lượng của hai bên gia tộc.
Mục Phỉ: Người của ta chỉ ta được quyền bắt nạt, ai dám bắt nạt cô, ta sẽ xử lý kẻ đó!
Tần Vô Song liếc Mục Phỉ một cái: “Muốn bắt nạt ta? Phải xem huynh có cái bản lĩnh đó không đã.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)