Đôi mắt ấy trong màn đêm u tối tựa như hai viên hàn tinh đột nhiên bừng sáng.
Tay An Nhan vẫn còn đặt trên chuôi đao lạnh ngắt, cả người như bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Trong đầu nàng lúc này chỉ còn vỏn vẹn bốn chữ lớn: Mạng ta xong rồi!
Giây tiếp theo, bản năng sinh tồn lập tức tiếp quản đại não.
An Nhan lặng lẽ, dùng một tư thái gần như thành kính mà thu tay lại từng tấc một. Sau đó, nàng rặn ra một biểu cảm tự nhận là chân thành nhất, vô tội nhất, giống một con tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn nhất. Nàng thậm chí còn chủ động mở miệng, ý đồ phá tan bầu không khí yên tĩnh đến mức có thể đào ra một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách này:
“Cái đó…… Ta xem huynh ngủ rồi, sợ huynh xoay người một cái, cái đao này…… Lại làm huynh bị thương……”
Giọng nàng nhẹ nhàng mềm mại, tràn ngập sự quan tâm chu đáo.
An Nhan ở trong lòng tự thả cho mình một ngón tay cái.
Hoàn hảo! Cái lý do này đúng là thiên y vô缝, không thể chê vào đâu được.
Nàng quả thực là một tiểu thiên tài phát huy vượt trình độ trong phòng thi!
Thế nhưng, đối phương hiển nhiên chẳng dễ bị dắt mũi như vậy. Hắc y thiếu niên không nói một lời, hắn chỉ khẽ động đậy.
An Nhan chỉ cảm thấy mắt mình hoa lên một cái, một bóng người mang theo mùi máu nồng nặc đã đè nặng chịch lên người nàng.
An Nhan: “……”
Cứu mạng! Ta sắp bị đè thành một cái bánh nhân thịt hai trăm rưỡi cân rồi!
Thiếu niên dường như cũng bị cảm giác dưới thân làm cho khựng lại một nhịp. Hắn quanh năm đi trên lưỡi đao, tiếp xúc không phải binh khí cứng ngắc thì cũng là xương máu ấm áp hoặc tử thi lạnh lẽo.
Chưa từng có thứ gì…… Mềm mại, rắn chắc, lại còn mang theo chút độ đàn hồi thế này……
Cảm giác này giống như hắn đang đè lên một chiếc chăn bông khổng lồ vừa mới được đem đi phơi nắng vậy.
Cảm giác quái dị này chỉ diễn ra trong chớp mắt. Thiếu niên rất nhanh lấy lại tinh thần, động tác trên tay không chút chần chừ. Hắn bóp chặt lấy cằm An Nhan, lực đạo lớn đến mức khiến nàng nghi ngờ xương hàm mình sắp vỡ vụn. Sau đó, một viên vật thể lạnh ngắt không rõ nguồn gốc bị thô bạo nhét tọt vào miệng nàng.
“Ngô!”
An Nhan định phản kháng, nhưng ngón tay đối phương thuận thế thụt sâu vào trong, viên thuốc liền trôi tọt xuống cuống họng. Một vị đắng chát xộc lên nổ tung trên đầu lưỡi.
Thiếu niên thả tay ra, cúi người sát tai nàng, giọng nói không chút hơi ấm: “Độc dược.”
Đầu óc An Nhan “Ong” một tiếng.
Độc dược? Có cần phải chuyên nghiệp đến thế không hả đại ca! Diệt khẩu thì diệt khẩu, cho một đao cho xong đi có được không!
Nàng hoảng sợ trợn tròn mắt nhìn thiếu niên ở khoảng cách gần sát sạt. Tuy rằng nửa trên gương mặt bị chiếc mặt nạ che khuất, nhưng đường nét phần mặt dưới lại vô cùng rõ ràng. Cả đôi mắt kia nữa, thực sự rất đẹp.
Chỉ tiếc là ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
Trái tim của một kẻ mê cái đẹp như An Nhan đang liên tục nhảy nhót giữa hai trạng thái “Ta sắp chết rồi” và “Tên thích khách này trông cũng ngon trai đấy chứ”. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, suy nghĩ lệch lạc ấy nhảy lên mất 0,5 giây rồi nhanh chóng bị lý trí sinh tồn kéo xốc trở lại.
Từ từ đã! Hiện tại có phải là lúc nghĩ mấy thứ này đâu!
Không đúng. Nếu hắn muốn giết nàng thì vừa rồi vung đao xén cổ một cái là xong, nhanh gọn lẹ. Việc gì phải vẽ chuyện, nhét độc dược làm chi?
Phim truyền hình chẳng phải toàn chiếu như thế sao? Loại thao tác này thường không phải để giết người, mà là để khống chế người khác!
Trái tim An Nhan hơi thả lỏng ra một chút tẹo. Nhưng cũng không nhiều lắm. Dù sao thì từ “chết ngay lập tức” chuyển thành “sau này có thể sẽ chết” hình như cũng chẳng phải chuyện gì đáng để ăn mừng.
Cảm nhận được trọng lượng trên người cùng mùi máu tanh nồng không thể xua đi, nàng đành chấp nhận số phận mà lên tiếng: “Đại ca…… Huynh muốn làm gì?”
Thiếu niên đè trên người nàng không đáp lời. Hắn chỉ gượng ngồi dậy, nhích người ra khỏi cơ thể nàng, động tác có chút cứng ngắc vì đụng tới vết thương. Sau đó, hắn ngồi ngay bên mép giường, tự nhiên cởi bỏ bộ y phục dạ hành trên người.
An Nhan: “?”
Không phải chứ người anh em, quy trình này của huynh sai sai rồi nhé! Bắt cóc, đe dọa, cho uống độc dược, bước tiếp theo chẳng phải nên là thẩm vấn hoặc đưa ra yêu cầu sao? Sao lại nhảy cóc sang đoạn cởi quần áo thế này? Giữa chúng ta có phải có hiểu nhầm gì không?!
Đầu óc An Nhan xoay chuyển điên cuồng, cố gắng hiểu cái màn diễn xuất mang tầm nghệ thuật trước mắt.
Nàng chưa chết – Rất tốt.
Hắn không thẩm vấn nàng – Càng tốt hơn.
Hắn hiện tại đang cởi quần áo……
Ánh mắt An Nhan không chủ ý mà cuốn theo từng động tác của hắn. Bộ y phục dạ hành màu đen được cởi ra dứt khoát rồi quăng sang một bên, lộ ra lớp trung y bên trong. Lớp áo trong đã bị máu nhuộm thẫm, dính chặt vào người, khắc họa nên bờ lưng gầy nhưng săn chắc và tràn ngập sức mạnh của thiếu niên.
Hắn có vẻ thiếu kiên nhẫn với phần vải dính chặt vào vết thương, liền dùng lực trên tay, “Xoạc” một tiếng xé đôi lớp trung y ra.
An Nhan lặng lẽ quan sát.
Tên thích khách này, dáng người đúng là không tồi chút nào. Vai rộng eo thon, đường nét cơ bắp mượt mà xinh đẹp, không phải kiểu múi cơ cuồn cuộn khoa trương mà giống như một con báo săn, mỗi một tấc thịt đều tràn đầy sức bật. Cơ bụng phẳng lì săn chắc, có thể thấy rõ từng múi cơ, trên đó còn đọng lại vài giọt mồ hôi đang lăn dần xuống theo đường nhân ngư.
Nhìn xuống chút nữa……
An Nhan đột ngột dời ánh mắt đi nơi khác, trong lòng nhẩm thầm ba lần bài ca chính khí.
Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn! Tuy rằng nàng là một đứa béo hai trăm rưỡi cân, nhưng nàng là một đứa béo có nguyên tắc! Trừ phi hắn trả tiền.
Thiếu niên hoàn toàn không hay biết gì về hoạt động nội tâm của nàng. Hắn xé mở áo, lộ ra vết thương kéo dài ở phần ngực bụng. Một đường đao dài ngoằng ngoẵng chạy từ dưới xương sườn bên trái xuống tận bụng dưới, thịt da lật ngược ra ngoài, nhìn qua thôi đã thấy thấu xương. Máu vẫn đang rỉ ra ngoài.
Hắn móc từ trong ngực ra một bình sứ nhỏ, xem chừng là muốn bôi thuốc. Nhưng vừa mới rút nút bình ra, thân thể hắn đã lảo đảo một cái.
Trái tim An Nhan vọt lên tận cổ họng.
Giây tiếp theo, thiếu niên như thể không chịu nổi nữa, cả người thẳng tắp ngã nhào về phía nàng.
An Nhan theo bản năng vươn tay ra. Thiếu niên trần trụi nửa thân trên, mang theo hơi ấm lẫn mùi máu tanh nồng cứ thế rơi trọn vào lòng nàng.
An Nhan ôm lấy hắn, cả người ngơ ngác. Nàng cúi đầu nhìn gương mặt đeo mặt nạ trong lòng mình, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nóng hổi cùng trọng lượng của một người khác đang đè lên.
B: Thừa lúc hắn bệnh lấy mạng hắn, xong chuyện phủi tay.
C: Cứu hắn.
Lựa chọn B có sức hấp dẫn lớn nhất. Nhưng nàng vừa mới nghĩ tới đó thì cảm giác về viên độc dược trong cổ họng liền trở nên rõ mùng một. Vạn nhất cái loại độc này chỉ có mình hắn giải được thì sao? Hắn mà chết thì chẳng lẽ nàng phải chôn cùng?
An Nhan ngậm ngùi bi phẫn chọn phương án C.
Nàng hậm hực chỉnh lại tư thế, giúp thiếu niên trong lòng nằm thoải mái hơn một chút rồi bắt đầu sờ soạng trên người hắn. Đừng hiểu nhầm, nàng là đang tìm thuốc!
Rất nhanh, nàng đã móc ra từ cái túi nhỏ bên hông hắn vài bình sứ lớn nhỏ đủ loại.
Cái nào là Kim Thương Dược? Cái nào là thuốc uống? Cái nào là độc dược?
An Nhan nhìn đống chai chai lọ lọ mà rơi vào trầm tư. Thôi kệ, cứ dùng đại đi!
Nàng tiện tay cầm lấy một chai, rút nút ra, chẳng buồn quản bên trong là thứ gì, cứ thế dốc sạch lên đường đao ghê rợn trên bụng thiếu niên. Bột màu trắng phủ lên vết thương, phát ra những tiếng “xè xè” nho nhỏ.
Người trong lòng rên lên một tiếng, cơ thể căng cứng lại.
Hình như…… có chút tác dụng rồi thì phải?
An Nhan như được tiếp thêm động lực, lại cầm lấy một cái chai khác dốc tiếp. Sau một hồi vật lộn, nàng rốt cuộc cũng đem tất cả các loại thuốc tìm được trát hết lên người hắn. Vết thương xem chừng đã tạm thời cầm được máu.
An Nhan mệt đến mồ hôi đầm đìa, cảm giác như mình vừa mới thực hiện xong một ca phẫu thuật lớn cấp bác sĩ trưởng khoa vậy.
Nàng nhìn thiếu niên đã ngất lịm đi trong lòng, bàn tay lại bắt đầu ngứa ngáy.
Hắn hiện tại đã ngất. Hắn lại còn đeo mặt nạ. Tò mò hại chết mèo, nhưng tò mò cũng có thể làm sướng chết mèo!
An Nhan nuốt nước bọt, vươn bàn tay run rẩy từng chút một tiến về phía chiếc mặt nạ sắt màu đen kia. Cảm giác lạnh ngắt truyền đến. Nàng nhẹ nhàng lật lên.
Mặt nạ được tháo ra.
Hơi thở của An Nhan trệ lại trong chớp mắt.
Dưới ánh trăng, đó là một gương mặt đẹp đến mức quá đáng. Xương chân mày cao, sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhạt màu vì mất máu. Dù đang trong cơn hôn mê, khoảng giữa lông mày hắn vẫn khẽ nhíu lại, mang theo vẻ lạnh lùng cách người hàng ngàn dặm. Gương mặt này mà đặt ở thời hiện đại thì chính là kiểu đỉnh cấp thần nhan khiến muôn vàn thiếu nữ phải gào thét "Em nguyện chết vì anh".
Trong đầu An Nhan chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Đẹp trai thế này đi làm thích khách làm gì chứ? Đến Xuân Nhật Lâu treo biển hành nghề đi, ta làm người đại diện cho huynh, đảm bảo đưa huynh lên làm đầu bảng! Chúng ta chia tám hai, huynh hai ta tám!
Nàng ngắm ngắm nghía nghía đã đời rồi mới có chút tật giật mình mà đeo mặt nạ lại cho hắn.
Đoạn, nàng lại lâm vào thế khó.
Tên này…… xử lý thế nào đây?
Ném ra ngoài? Không được, vạn nhất bị người ta phát hiện thì nàng chính là đồng phạm chứa chấp thích khách.
Giết hắn? Không được, nàng còn đang trúng độc cơ mà.
An Nhan đắn đo hồi lâu, cuối cùng cơn buồn ngủ đã chiến thắng tất cả. Nàng ngáp dài một cái.
Thôi kệ, chuyện lớn bằng trời, tỉnh ngủ rồi tính tiếp!
Nàng dùng hết sức bình sinh, lôi tha lôi kéo cái vật trang sở hình người bỏng tay này dịch vào tận sâu bên trong giường, lấy chăn đắp cẩn thận. Sau đó, bản thân nàng nằm ở phía ngoài, dùng thân hình đồ sộ của mình tạo thành một bức tường chắn vật lý kiên cố, hoàn toàn tự nhiên không chất bảo quản.
Hoàn hảo! Dù đám thị vệ kia có quay lại giật mìn thì cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra dưới lớp thịt mỡ này của nàng còn giấu một đại sống người.
An Nhan thanh thản nhắm mắt lại.
Ai muốn sao thì sao. Trời đất bao la, ngủ là lớn nhất. Có chuyện gì cứ chờ bà đây ngủ dậy rồi tính!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)