Trời còn chưa sáng rõ, An Nhan đã bị lạnh đến tỉnh cả người.
Nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra, cảm giác bên cạnh trống hoác, một mảnh lạnh lẽo.
Người đâu rồi?
Nàng giật mình một cái, đột nhiên ngồi bật dậy.
Trên giường ngoài nàng ra thì làm gì còn bóng dáng của tên thích khách hắc y nào nữa.
Chạy rồi?
Đầu óc An Nhan đứng hình mất ba giây, ngay sau đó như bị một tia sét đánh trúng.
Giải dược của ta! Hắn giật dây tẩu thoát, đem luôn cả giải dược của ta đóng gói mang đi rồi sao?!
An Nhan cả người rơi vào hoảng loạn, nàng hất tung chăn ra, điên cuồng sờ soạng trên giường với hy vọng tìm thấy một tờ giấy ghi chữ "Giải dược ở đây", hoặc một cái bình sứ nho nhỏ bị để quên.
Thế nhưng, chẳng có cái gì cả. Chỉ có mảnh ga giường bị máu nhuộm thẫm đã trở nên cứng đờ, như đang lặng lẽ chế nhạo sự ngây thơ của nàng.
An Nhan nằm bệt lại xuống giường, cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Nàng theo bản năng sờ sờ dạ dày mình, tưởng chừng như viên độc dược không tồn tại kia đang điên cuồng nhảy Disco bên trong, sẵn sàng cho nàng một đòn chí mạng bất cứ lúc nào.
Nàng sắp chết sao? Vì một tên thích khách đẹp trai nhưng chẳng có chút đạo đức nghề nghiệp nào mà phải tuổi xuân chết sớm, trở thành kẻ có cái chết uất ức nhất lịch sử xuyên không sao?
Đi tìm đại phu xem thử?
Nhưng nhỡ đâu không giải được, lại gây sự chú ý thì rất dễ biến thành nhân chứng từng gặp thích khách. Đến lúc đó bị người của vị Nhiếp Chính Vương kia bắt về nghiêm hình tra tấn, nàng chẳng những chết mà trước khi chết còn cực kỳ thê thảm.
Không được, chuyện tìm đại phu phải từ từ đã.
An Nhan càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng sợ, lăn qua lộn lại trên giường như lật bánh nướng hồi lâu, cuối cùng lại ngồi bật dậy.
Không đúng. Từ từ đã.
Nàng bình tĩnh phân tích lại logic một chút.
Nếu tên đó thực sự muốn giết nàng diệt khẩu thì tối qua đã có vô số cơ hội. Trong tay hắn có đao, nàng lại ngủ say như heo. Cho nàng một đao dứt khoát vừa sạch sẽ vừa bảo vệ môi trường, hà tất phải lãng phí một viên độc dược quý giá?
Hơn nữa, hắn là một sát thủ đỉnh cấp ám sát Nhiếp Chính Vương, lại dùng phương thức vòng vèo này để xử lý một nhân chứng sao? Điều này hoàn toàn không phù hợp với hiệu quả kinh tế!
Cho nên viên độc dược kia khả năng cao chỉ là một lời đe dọa, một công cụ bắt nàng phải ngoan ngoãn phối hợp khi thị vệ lục soát, dùng xong là hắn bỏ mặc luôn.
Tháo gỡ được khúc mắc này, trái tim treo lơ lửng trên cổ họng của An Nhan cuối cùng cũng chậm rãi trở về vị trí cũ. Nàng thở hắt ra một hơi thật dài.
Được rồi, chỉ cần không phải chết ngay lập tức thì đều không phải là chuyện lớn. Còn về viên độc dược không biết khi nào mới phát tác kia thì cứ giao cho An Nhan của tương lai đau đầu đi.
Thích khách cái gì, độc dược cái gì, tất cả đều không quan trọng bằng ăn cơm!
Nàng hóa bi phẫn thành sức ăn, như gió cuốn mây tan quét sạch bách mặt bàn. Mãi đến khi ợ hơi một cái no nê, nhìn đống đĩa chén hỗn độn trên bàn, cảm giác tội lỗi mãnh liệt mới hậu知 hậu giác ùa về.
An Nhan nhìn cái bụng tròn quay của mình, lại nhớ tới lời dặn dò của nguyên chủ trước khi đi: "Ngươi nhất định phải gầy đi..."
An Nhan: "..."
Được rồi, giảm béo! Nhất định phải giảm béo!
Không giảm thì lần sau gặp lại thích khách, nàng đến chạy cũng chạy không nổi, chỉ có thể nằm yên chờ chết.
An Nhan lập tức rút ra một tờ giấy, nhấc bút bắt đầu chế định kế hoạch 5 năm – à không, kế hoạch 1 năm đầu tiên sau khi xuyên không của mình.
Mục tiêu: Giảm bớt một trăm cân.
Phương pháp:
Quản chặt cái miệng: Từ hôm nay trở đi, chia tay hình thức ăn buffet, chuyển sang chế độ ăn ít chia làm nhiều bữa của một heo heo nữ hài tinh tế.
Cất bước chân: Với trọng lượng hiện tại của nàng, chạy bộ đồng nghĩa với tự phá hủy đầu gối. Cho nên, đi bộ! Khoảng cách dài, cường độ thấp, đi bộ có oxy.
Nói là làm!
Kể từ ngày hôm đó, kinh thành vào buổi sáng sớm xuất hiện thêm một cảnh quan kỳ lạ.
Trời vừa hờ hẫng hờ sáng, khi cả kinh thành còn chìm trong màn sương mờ thì một thân hình khổng lồ, trắng trẻo mập mạp sẽ đúng giờ xuất hiện trên con phố dài vắng bóng người.
An Nhan mặc một bộ quần áo rộng thùng hình nhất, dùng những bước chân chậm rãi nhưng kiên định để đo đạc từng phiến đá xanh dưới chân.
Đám thương lái bày hàng sớm bên đường từ ngạc nhiên ban đầu, dần trở thành quen thuộc, đến cuối cùng mỗi khi thấy nàng đi qua còn nhiệt tình cất tiếng chào hỏi: "An Nhan cô nương, lại ra ngoài đi bộ đấy à!"
An Nhan cũng sẽ thở hển hển đáp lại một câu: "Đúng vậy đại thúc, sinh mạng nằm ở sự vận động mà!"
Nàng giống như một viên bột nếp màu trắng di động, kiên trì vẽ nên quỹ đạo vận động của riêng mình trên bản đồ kinh thành mỗi ngày.
Đi như thế liền một tù tì hai ngày. Đến ngày thứ ba, An Nhan chịu hết nổi nữa rồi.
Thật sự, một phút một giây cũng không thể chịu đựng thêm!
Cái tên thích khách thần xuất quỷ nhập kia sống hay chết tốt xấu gì cũng cho một cái tin tức chứ? Chơi trò biến mất khỏi nhân gian thế này là sao?
Mỗi buổi sáng việc đầu tiên nàng làm sau khi tỉnh dậy chính là sờ sờ cái bụng mình, cảm nhận xem viên độc dược kia rốt cuộc đã phát tác hay chưa. Loại cảm giác lơ lửng không biết trước này còn tra tấn người ta hơn cả việc bắt nàng một ngày chỉ được ăn một bữa.
Cứ tiếp tục thế này, độc dược chưa kịp phát tác thì nàng đã bị thần kinh suy nhược trước, sau đó lại ăn uống vô độ để giải tỏa áp lực, đại nghiệp giảm béo coi như tuyên cáo phá sản hoàn toàn.
Không được, không thể ngồi chờ chết! Nàng phải chủ động xuất kích.
Đi khám đại phu!
Tuy rằng hiện tại cả thành vẫn đang hoang mang truy bắt thích khách, nhưng nàng đã nghĩ ra một bộ lý do thoái thác hoàn hảo. Cứ bảo mình nôn nóng giảm béo nên vái tứ phương, mua phải cái gọi là "Thần tiên phương bạo gầy ba ngày" từ tay tên thầy thuốc dạo không đáng tin bên đường, kết quả uống xong là đau bụng dữ dội.
Đến lúc đó đại phu có khám ra cái gì thật thì nàng cứ đùn đẩy hết, khăng khăng khẳng định mình bị mắc mưu bán thuốc giả.
Ta không phải bị thích khách nhét độc, ta là do uống bừa thuốc giảm béo làm hỏng đầu óc thôi!
Hợp tình hợp lý, logic khép kín, thiên y vô缝!
An Nhan tự khen ngợi sự cơ trí của mình trong lòng. Cứ thế mà làm!
Nàng nhanh nhẹn kết thúc buổi tản bộ sáng nay, cảm giác từng bước chân của mình đều đang đi trên con đường lộ khỏe mạnh.
Trở về Xuân Nhật Lâu, nàng thoải mái tắm rửa bằng nước ấm, thay một bộ quần áo sạch sẽ. Cảm giác từ thân thể đến tâm hồn đều tươi mới hẳn lên, tràn đầy dũng khí đối mặt với bệnh tật chưa biết.
Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ còn thiếu đại phu.
An Nhan hùng dũng oai vệ bước ra khỏi đại môn Xuân Nhật Lâu, chuẩn bị tìm người hỏi xem quanh đây y quán nào có đại phu đức cao vọng trọng, lại dễ bị kỹ năng diễn xuất vụng về của nàng qua mắt.
Nàng vừa mới đứng vững trước cửa, còn chưa kịp mở miệng.
Nơi cuối con phố dài, một mạt sắc đỏ như ngọn lửa bùng cháy đập thẳng vào tầm mắt nàng.
Sắc đỏ từ xa tiến lại gần với tốc độ nhanh như một đạo tia chớp xé tan sương sớm.
Đồng tử của An Nhan không chủ ý mà giãn to ra.
Tuấn mã đen tuyền, hồng y trương dương. Tư thế ngồi kiêu ngạo như thể cả thế giới này đều đang nợ tiền hắn.
Tạ Vô Vọng!
Đầu óc An Nhan trong chớp mắt trống rỗng, chỉ còn lại ba chữ này chạy liên tục trên màn hình.
Xong rồi, xong rồi, xong rồi!
Đã ba ngày trôi qua, nàng cứ tưởng chuyện này đã êm xuôi trôi vào quá khứ. Nàng cứ nghĩ một đại tướng quân bận rộn trăm công nghìn việc như hắn đã sớm quăng cái phốt bị kẻ tiểu nhân như nàng ăn vạ lên chín tầng mây rồi chứ.
Chuyện gì thế này? Sao hắn lại tìm tới đây?!
An Nhan đứng đơ ra tại chỗ, tay chân lạnh ngắt, cảm giác mình như một con mang ngốc bị ánh đèn xe chiếu thẳng vào mặt, chạy không xong mà trốn cũng không xong.
Bây giờ nàng chạy ngược vào Xuân Nhật Lâu? Giấu đầu lòi đuôi, chưa đánh đã khai.
Bây giờ nàng giả vờ như không có chuyện gì mà bỏ đi? Với cái trọng tải hai trăm rưỡi cân này, đứng giữa cả con phố nàng nổi bật như một cái địa标 di động, hắn mà đã cố tình tìm nàng thì nàng có trốn đi đâu cũng vô ích!
Tiếng vó ngựa ngày một gần hơn, đáp, đáp, đáp, mỗi một nhịp đều như dẫm thẳng vào tim nàng.
An Nhan tuyệt vọng phát hiện ra, hướng Tạ Vô Vọng đang lao tới không lệch một phân, chính là hướng về phía Xuân Nhật Lâu.
Giải dược của thích khách thì chưa đợi được, Diêm Vương gia đòi nợ đã mò tới tận cửa!
Nàng trố mắt nhìn con mã nọ dừng lại ngay trước mặt mình, luồng kình phong mang theo làm rối tung cả mái tóc nàng.
Tạ Vô Vọng ngồi sừng sững trên lưng ngựa cao, từ trên nhìn xuống nàng. Gương mặt tuấn tú đến mức nhân thần cộng phẫn ấy không có chút biểu cảm nào.
Nhưng An Nhan lại đọc được nguy cơ giông bão sắp kéo tới từ chính ánh mắt bình thản ấy của hắn.
Cứu mạng! Hắn không phải định chặt nàng thành từng lát thịt ngay giữa phố đấy chứ?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



