Khoa học công nghệ của thời mạt thế lại đáng sợ đến nhường này, thật khó mà tưởng tượng nổi!
Món quà này cô cũng không nỡ gửi trả lại.
Chưa bàn đến việc chúng là robot đa năng, chỉ riêng hình dáng hiện tại của chúng đã đủ khiến cô thích mê đến mức không nỡ buông tay.
"Chúng có thể tự động thay đổi hình thái tùy theo tình huống thực tế, nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Cứu thế chủ ngài."
"Nhưng nếu ngài muốn chúng chủ động biến đổi thì cũng rất dễ dàng, chỉ cần nhẩm đọc một trong các lệnh: Hình thái vũ khí, Hình thái phòng ngự, Hình thái giám sát, Hình thái thông minh, chúng sẽ lập tức biến đổi theo ý muốn của ngài."
Cố Mạn nóng lòng muốn thử nghiệm ngay lập tức.
Và cô đã thử thật.
Hình thái vũ khí.
Cô xoay ngang lật dọc ngắm nghía khẩu súng, trong lòng sung sướng và phấn khích không sao tả xiết!
Cô còn liên tục tạo dáng thử vài động tác!
Ý nghĩ vừa thay đổi, khẩu súng lại biến thành một con dao găm vừa vặn, vô cùng sắc bén, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Cô liếc nhìn chú mèo mướp đang kêu meo meo dưới chân, nó liền hóa thành một tấm khiên lơ lửng giữa không trung, che chắn cho cô kín kẽ ngay tức khắc.
"Vui quá đi!"
Cô vui sướng tột độ!
Hai thú cưng kiêm robot này mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cô lập tức gửi tin nhắn thoại trả lời thành chủ và những người đang chờ cô hồi âm.
"Vô cùng cảm ơn mọi người, tôi rất thích món quà này, tôi xin nhận nhé!"
"Bên mọi người có thiếu nước không? Tôi có thể truyền nước máy qua đó, mọi người tốt nhất nên tìm một cái bể chứa để hứng nước nhé."
"Lưu ý: Đây không phải là nước khoáng, không thể uống trực tiếp đâu."
Cô nói xong, liền cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh.
Nhưng việc truyền nước qua đó bằng cách nào lại khiến cô đau đầu.
May mắn là sau khi dùng tính năng quét, một niềm vui bất ngờ mới lại xuất hiện.
"Phát hiện nguồn nước có thể truyền tải, nhưng cần mở vòi nước và cài đặt thời lượng truyền, xin hỏi có muốn truyền hay không?"
Vậy mà truyền được thật kìa!
Cô liền bấm điện thoại lạch cạch để cài đặt.
Thiết lập mười hai tiếng đi.
Chắc chắn là có thể truyền cho bên đó một lượng nước không nhỏ rồi.
Nếu vẫn chưa đủ thì sẽ nghĩ cách khác sau.
Cô vặn mở vòi nước.
Rào rào rào!
Nước chảy ra.
Nhưng nước không hề rơi xuống sàn nhà, mà đi thẳng vào không gian của thời mạt thế.
Trên màn hình điện thoại xuất hiện một chiếc đồng hồ, đang bắt đầu đếm ngược thời gian.
Hiện tại đã không thể nhìn thấy tình hình bên phía thành chủ nữa.
Cũng tốt.
Bây giờ cũng khá muộn rồi.
Sau khi gửi lời chúc ngủ ngon, cô kéo ba rương tinh hạch cất vào trong két sắt, chiếc rương kim loại kia cũng được đặt vào cùng.
Chỉ có mảnh giấy do Tống Luật Phong viết được mang vào phòng, cất vào hộp trang điểm.
Chú chim nhỏ màu đỏ và con mèo mướp đi tất trắng thấy cô đi ngủ, một con liền tận tâm tận lực làm một chú chim thú cưng.
Một con thì trà trộn vào đám chó mèo trong sân, và nghiễm nhiên trở thành đại ca của chúng.
Bên này, cô ngủ rất đỗi say sưa.
Ở bên mạt thế, mọi người chìm vào bầu không khí cuồng hoan vì lời hồi đáp và nguồn nước mà cô gửi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

