Mặt sau thì viết cách dùng:
"Sắp xếp tinh hạch theo như hình vẽ, sẽ tạo ra một dải cộng hưởng năng lượng có ích, khi ở trong đó, mọi chức năng của cơ thể đều sẽ được điều hòa."
"Dải năng lượng thu nhỏ trên bản vẽ nằm trong quả cầu kim loại tròn ở rương màu xanh, chỉ cần ấn nút là có thể sử dụng."
Nét chữ nết người.
Chắc chắn là thiếu niên thành chủ đã viết những dòng này.
Nhìn từ nội dung trên giấy, Cố Mạn chắc chắn rằng anh là một người vô cùng tinh tế và chu đáo.
Cô tìm thấy quả cầu kim loại mà thành chủ nhắc đến trong chiếc rương màu xanh ngay lập tức.
Cầm trên tay vô cùng nhẹ nhàng.
Mang quả cầu nhỏ vào phòng ngủ, sau khi bấm nút, một vật thể giống như tờ giấy trồi ra, nó chạy một vòng quanh phòng rồi trải rộng ra y hệt một tấm thảm.
Đối chiếu với bản vẽ, cô đặt từng viên tinh hạch vào đúng vị trí, cả căn phòng bỗng chốc rực rỡ ánh sáng ngọc ngà, trường năng lượng thay đổi ngay tức khắc.
Nói thế nào nhỉ.
Giống như đang say đắm trong gió xuân.
Dễ chịu đến mức không thốt nên lời.
Những căn bệnh trên cơ thể.
Bệnh viêm khớp vai, thoái hóa đốt sống cổ, đau mỏi thắt lưng do làm lụng vất vả để lại, cho đến cả chứng đau đầu thỉnh thoảng tái phát, tất cả đều tan biến trong trường năng lượng này.
Xương cốt, cơ bắp và kinh lạc giống như được một bàn tay vô hình khổng lồ cẩn thận xoa bóp.
Trở nên vô cùng dễ chịu.
Sự khoan khoái khiến cô chỉ muốn ngả lưng xuống giường đánh một giấc thật say.
Cô phải dùng một nghị lực rất lớn mới có thể bước ra ngoài.
Không thể cứ thế mà ngủ được.
Nhìn nét chữ, cô liên tưởng đến vị giáo sư có khuôn mặt nghiêm nghị tên là Lâm Chu Dân.
Mở rương ra.
Bên trong là hai khối kim loại lỏng, nhưng thoạt nhìn lại có vẻ như đang sống.
Cô thấy hơi rầu rĩ.
Hai khối kim loại lỏng thoạt nhìn y hệt quái vật Venom trong phim điện ảnh này mà là robot mô phỏng sinh học sao?
Dùng thế nào đây?
Dường như đoán được sự khó xử của cô, giọng nói của thành chủ vang lên đúng lúc.
"Hai con robot mô phỏng sinh học mà giáo sư Chu tặng là thành quả nghiên cứu nhiều năm của ông ấy, công dụng vô cùng tuyệt vời."
"Xin Cứu thế chủ hãy nhúng hai tay vào hai khối dung dịch, tưởng tượng ra hình dáng mà ngài muốn chúng biến thành, như vậy là có thể kích hoạt chúng hoàn toàn."
Cô làm theo lời, đặt tay vào hai khối chất lỏng.
Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim sẻ hót.
Chú mèo con cô nuôi liền nhảy lên vồ lấy.
Trong đầu cô bất chợt hiện lên hình ảnh chim và mèo.
Một khối kim loại lỏng lập tức hóa thành một chú chim nhỏ màu đỏ linh hoạt, đôi mắt tựa như viên ngọc quý đang nhìn cô, hoàn toàn không có chút đờ đẫn nào của máy móc.
Còn khối chất lỏng kia biến thành một chú mèo mướp oai phong lẫm liệt, bốn vó đạp tuyết.
Thấy cô, nó liền kêu meo meo rồi cọ cọ vào người, chẳng bù cho đám "nghịch tử" ngoài sân nhà cô, đụng vào một cái là xù lông ngay.
Cơ thể có hơi ấm, xúc cảm của bộ lông cũng y hệt mèo thật, lại còn không hề rụng lông!
Cố Mạn trợn tròn mắt kinh ngạc, thật... thật là kỳ diệu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



