Mà kiếm tiền mới là ưu tiên hàng đầu. Tuy Úc Vô Nhai không lấy đi toàn bộ gia sản của nàng nhưng cũng đã vơ vét mất hai phần ba, số còn lại không đủ để nàng đi đến Côn Luân Tông.
Vân Vãn đã nghiên cứu rất kỹ. Trong tu chân giới, cách kiếm tiền của tu sĩ vô cùng đơn điệu. Những kẻ tu vi thấp sẽ nhận một số việc lặt vặt để kiếm linh thạch trang trải sinh hoạt; kẻ có chút năng lực thì sẽ đi khai thác linh sơn, sau đó tinh luyện linh thạch rồi đem bán lại lần hai. Phần lớn người mua là đan tu, bọn họ sẽ tôi luyện linh thạch thành Chú Kiếm Thạch, mà cuối cùng, tất cả số Chú Kiếm Thạch này đều rơi vào tay Kiếm Tông, những kẻ ngu ngốc nhưng lại không có nhiều tiền.
Tạ Thính Vân trầm mặc nhìn vào nhiệm vụ trên Kính Lưu Ly: [Săn giết yêu thú ở Hậu Quỳnh Sơn, lấy yêu đan, thù lao: năm mươi linh thạch thượng phẩm.]
Đúng vậy, nhiệm vụ vốn có thù lao một trăm linh thạch, nay đã bị Vân Vãn sửa lại còn năm mươi rồi phân phát ra ngoài. Nếu có tu sĩ nào nhận, nàng chẳng cần làm gì cũng có thể kiếm lời năm mươi linh thạch.
Không chỉ có nhiệm vụ này, còn rất nhiều nhiệm vụ khác như: hộ tống bà lão về nhà, giết gà cho nhị cẩu tử nhà bên, khóc tang, v.v. đủ loại hình thức khác nhau, mà thù lao của tất cả nhiệm vụ đều bị nàng giảm xuống một nửa.
"Không khả thi." Tạ Thính Vân nhận xét.
Bất cứ tu sĩ nào có đầu óc đều sẽ không nhận những nhiệm vụ giá rẻ này.
Hắn cảm thấy mánh khóe của Vân Vãn dùng không đúng chỗ, thay vì đi đường tắt, chi bằng cứ chuyên tâm lên đường. Nếu không được, hắn có thể chịu khổ một chút, nhận vài nhiệm vụ trên Kính Lưu Ly, cũng tốt hơn là cứ ngồi không thế này.
"Nếu ngươi cần linh thạch, ngày mai ta sẽ đến linh sơn đào một ít."
Năm trăm dặm phía trước có một tiểu linh sơn, tuy rằng kiếm pháp của hắn không ra gì nhưng đào linh thạch lại rất hăng hái.
Vân Vãn liếc hắn một cái, nhàn nhạt đáp: "Có khả thi hay không, chẳng phải lát nữa sẽ biết sao?"
Tạ Thính Vân bất đắc dĩ lắc đầu, tựa vào gốc cây ngồi thiền, không tranh luận thêm.
Hiện tại bọn họ vẫn đang ở trong rừng, nơi này hoang vu tĩnh mịch, rừng cây cao thấp đan xen vừa vặn che khuất ánh nắng gay gắt, nước suối róc rách chảy, hòa cùng làn gió nhẹ, tạo nên một bức tranh yên bình tĩnh lặng.
Mãi đến giờ Mùi, vẫn không có ai đến.
Tạ Thính Vân, người nãy giờ vẫn yên tĩnh ngồi thiền, chợt đứng dậy, thở dài một tiếng, đeo kiếm rời đi.
Vân Vãn vội vàng gọi hắn: "Huynh đi đâu đấy?"
Hắn không quay đầu lại: "Làm nhiệm vụ."
Vân Vãn đã nhận tổng cộng mười lăm nhiệm vụ, thời hạn là bảy ngày. Nếu không có ai đến nhận, bọn họ sẽ phải bồi thường gấp đôi. Hiển nhiên, bọn họ không đủ tiền để trả
Vân Vãn còn chưa kịp ngăn lại, chợt có một người cưỡi kiếm đáp xuống.
Đó là một nam nhân trẻ tuổi, thân hình cường tráng, y phục là một bộ hiệp khách phục vô cùng bình thường. Nhìn bộ quần áo đã sờn cũ, hoa văn trên ống tay áo từ lâu đã bị mài mòn.
Hắn hất tóc, hỏi: "Có nhiệm vụ không?"
Tạ Thính Vân lập tức dừng bước, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Vân Vãn không bỏ qua biểu cảm của nam nhân, cố nén ý cười, tiến lên vài bước: “Là ta yêu đầu đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


