Linh khí vừa vào cơ thể, chạy một vòng rồi theo mười hai mạch lại tràn ra ngoài, hóa thành một tầng sương mỏng, lặng lẽ tản mát vào không trung.
Vân Vãn hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, trong thoáng chốc có chút lúng túng: "Hình như… bị rò ra mất rồi…"
Chết tiệt!
Nguyên tác chỉ nói khi nguyên chủ song tu sẽ "rò khí", chứ đâu có nói cả linh lực hấp thu vào cũng rò ra hết! Chuyện này thật vô lý!
Hiển nhiên, đây cũng là lần đầu tiên Tạ Thính Vân gặp tình huống như thế, đôi mày khẽ nhíu lại, đột nhiên đưa tay áp lên bụng dưới của Vân Vãn.
Nàng vừa định tránh đi thì nghe giọng nam trầm lạnh ra lệnh: "Đừng động."
Vân Vãn lập tức cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Thực ra từ đêm qua, Tạ Thính Vân đã nhận ra thể chất của Vân Vãn không bình thường. Nhưng khi chính thức chạm vào, hắn vẫn khó tránh khỏi kinh ngạc. Dẫu vậy, vẻ mặt hắn vẫn hờ hững như không, chậm rãi truyền một tia chân khí vào đan điền nàng.
Đối với một tu sĩ Độ Kiếp kỳ mà nói, một tia chân khí có thể giúp một kẻ tu vi thấp bé tu luyện cả trăm năm, huống chi Tạ Thính Vân còn là người mang thuần dương chi thể. Dù chỉ tùy ý truyền một chút linh lực, cũng đủ giúp kẻ tu luyện bước qua Trúc Cơ.
Nhưng… Chân khí hắn truyền vào lại không hề tạo ra tác dụng gì, vẫn cứ vào thế nào, ra thế ấy. Nói cách khác…
Vân Vãn không thể tu tiên.
Trời sinh nàng làm lô đỉnh, cả đời này chỉ có thể trở thành công cụ cho kẻ khác sử dụng.
Tạ Thính Vân trầm ngâm giây lát, thu tay lại, bỗng nhiên hỏi: “Ngươi có tin vào số mệnh không?”
Vân Vãn lắc đầu: “Không tin.”
“Tốt.” Tạ Thính Vân nói: “Thiên địa lục giới, lấy khí làm chủ. Thần hợp kỳ khí, khí hợp kỳ chân, chân khí tương hợp, mới có thể vạn hóa quy nhất.”
Nếu muốn đắc đạo phi thăng, bước đầu tiên chính là luyện khí.
Đối với vô số tu sĩ, luyện khí có thể là khởi đầu dễ dàng nhất, cũng có thể là khó khăn nhất. Tu sĩ cần dẫn khí nhập thể, đợi đến khi linh khí thiên địa và bản thân hòa làm một, mới có thể bước vào giai đoạn thứ hai, trúc cơ kỳ. Có người sinh ra đã là khí chủ, không tốn chút công sức nào cũng có thể đạt đến cảnh giới nhân khí hợp nhất; nhưng cũng có kẻ dù tu luyện trăm năm vẫn khó mà đột phá.
“Hôm đó ngươi đánh Diễm Quỷ như thế nào?”
Vân Vãn bị hỏi vậy thì ngây ra một thoáng, thành thật đáp: “Dùng nắm đấm đánh thôi, còn sao nữa?”
Tạ Thính Vân nhàn nhạt liếc mắt: “Diễm Quỷ tuyệt đối không phải phàm nhân. Ngươi nghĩ rằng chút sức lực của ngươi có thể làm nó bị thương sao?”
“Lúc đó ta rất tức giận, nên…”
Khoan đã, tức giận?
Vân Vãn lập tức nhận ra điểm mấu chốt, dò xét hỏi: “Ý ngươi là…?”
“Không sai.” Tạ Thính Vân khẽ gật đầu: “Người khác có thể dẫn khí nhập thể, ngươi lại có thể dẫn khí phủ thể, khí hợp với thân, khí hộ lấy hình, không ai có thể tới gần.”
Vân Vãn nghe mà ngây ra một lúc: “Có được không? Như vậy có thể phi thăng sao?”
“Tại sao không?” Tạ Thính Vân lười biếng nâng mi mắt, giọng điệu thản nhiên: “Thiên đạo không cho ngươi thành tiên, vậy thì ngươi cứ một quyền đập nát tiên môn, xem ai dám ngăn.”
Thể… thể chất...
Cuối cùng nàng vẫn phải quay về làm nghề cũ.
Được rồi, vạn sự đều có nhân quả, quyền hoàng tiếp theo chính là ta!
Nàng muốn tu luyện thể chất!
Sau khi nhận rõ thực lực của bản thân, bây giờ Vân Vãn có hai việc trọng yếu cần làm: Thứ nhất, rèn luyện thân thể, tăng cường tu vi; thứ hai, kiếm tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

