Lẽ nào việc cô trọng sinh cũng đã làm thay đổi những chuyện khác?
Thật sự không giống kiếp trước nữa, cha mẹ cô cũng trở về sớm hơn sao? Bước chân của Mạnh Xuân càng lúc càng nhanh.
Cô ôm đầy kỳ vọng mở cửa ra, tiếng nói cười vui vẻ bên trong truyền đến, gia đình Mạnh Cương cũng đã về.
Trên mặt Mạnh Xuân vẫn còn vương nét ửng đỏ vì kích động. Giây tiếp theo, một gã đàn ông mặc âu phục đen, tướng mạo tầm thường, với vẻ mặt còn kích động hơn lao tới đón cô, “Anh tìm được em rồi!”
Mạnh Xuân theo bản năng né người sang một bên. Nhìn gã đàn ông trước mặt, cô thấy vô cùng xa lạ, hoàn toàn không quen biết gã này.
Ánh mắt cô tiếc nuối quét nhìn một vòng, vẫn không nhìn thấy người mình muốn gặp. Trong lòng Mạnh Xuân chợt dâng lên nỗi chua xót, xem ra cô đã nghe nhầm rồi.
“Mạnh Xuân về rồi à, cậu ấy nói là người do cha mẹ ruột mày phái tới đón mày. Đây là thư cha mẹ ruột mày viết, mày xem đi.” Mạnh Thành Sơn ngồi trên ghế đưa bức thư qua. Hôm nay tâm trạng ông ta đang tốt nên cũng không tính toán chuyện Mạnh Xuân dám giấu ông ta trốn ra ngoài.
Nếu là bình thường, ông ta tuyệt đối sẽ cho Mạnh Xuân biết hai chữ “nghe lời” viết như thế nào.
Mạnh Xuân nén lại nỗi thất vọng, đôi chân hơi bủn rủn từng bước tiến lên nhận lấy bức thư. Bên trong chỉ viết gã đàn ông này là vị hôn phu mà họ đã định sẵn cho cô, tính tình chính trực đáng tin cậy, cất công tới đón cô về để cả nhà đoàn tụ.
Cô cầm bức thư vừa ngẩng đầu lên, Mạnh Cương lập tức lên tiếng, “Mạnh Xuân, lúc anh và chị dâu về thì bắt gặp cậu ấy đang cầm địa chỉ hỏi thăm tên em trong ngõ. Không ngờ lại là người do cha mẹ ruột em phái tới đón em, chuyện này đúng là trùng hợp quá mà.”
“Bọn tao đã đối chiếu mọi thông tin rồi, cậu ấy đúng là người do bên cha mẹ ruột mày phái tới đón mày.”
Lúc này Ngô Lương Bình chỉnh lại chiếc nơ trên cổ, ho nhẹ một tiếng, lịch thiệp đưa tay trái ra với Mạnh Xuân, “Chào em, anh là vị hôn phu của em, Ngô Lương Bình.”
Mạnh Xuân nhìn bàn tay trái đang đưa ra trước mặt, sững sờ trong giây lát, rồi cũng vô cùng gượng gạo đưa tay trái ra bắt tay.
Cô cảnh giác hỏi, “Đồng chí Ngô, anh làm công việc gì vậy?”
Ngô Lương Bình tỏ vẻ lịch sự đáp, “Anh cũng làm nghiên cứu. Còn cụ thể làm gì thì phải giữ bí mật, cấp trên không cho phép bọn anh nói ra, hy vọng Tiểu Xuân em hiểu cho.
Ngày nào anh cũng cắm cúi nghiên cứu, ít khi ra ngoài giao tiếp với mọi người. Có chỗ nào mạo phạm đến em, em cứ nói thẳng, anh sẽ lập tức sửa chữa.”
Đáy mắt Mạnh Xuân tràn ngập sự dò xét, cô không nói một lời. Kiếp trước rõ ràng không hề có gã vị hôn phu Ngô Lương Bình này, càng không có ai tên Ngô Lương Bình xuất hiện.
Hơn nữa, người làm nghiên cứu học vấn không hề thấp, sao lại dùng tay trái để bắt tay? Người bình thường đều biết phải dùng tay phải.
Sự kích động của Mạnh Xuân đã tan biến không còn một mảnh. Cô lại bình thản hỏi, “Đồng chí Ngô, cha mẹ tôi hiện đang làm việc ở đâu, tại sao lại muốn anh tới đón tôi?”
Ngô Lương Bình điềm tĩnh đáp, “Hiện tại đang ở vùng Tây Bắc, chúng ta cũng sẽ tới đó. Nghiên cứu của cha mẹ em đang bước vào giai đoạn then chốt, không thể rời đi được. Hai nhà chúng ta đã định hôn ước từ nhỏ.
Họ bàn bạc để anh tới đón em. Điều kiện bên đó quá gian khổ, ngay cả nước ăn cũng là một vấn đề, không biết em có thích nghi được không. Nhưng ít nhất em cũng được đoàn tụ với hai bác, họ luôn nhắc tới em và rất nhớ em.”
Hách Hồng Mai ở bên cạnh nghe thấy lời này, liền cười tủm tỉm cảm thán, “Hồi đó cha mẹ ruột mày để mày lại đây cũng là vì nghĩ điều kiện bên đó quá gian khổ. Lúc mày mới sinh ra yếu ớt như con mèo con, nếu mang mày theo sợ là chết yểu giữa đường. Chớp mắt một cái đã phải tiễn mày đi rồi, tao thật sự có chút không nỡ.”
“Chị cả đi rồi em cũng sẽ nhớ chị lắm. Hai chị em mình lớn lên bên nhau từ nhỏ, cứ nghĩ tới sau này không biết ngày tháng năm nào mới được gặp lại, trong lòng em lại khó chịu.” Mạnh Nhị Ni cũng giả vờ giả vịt tiến lên khoác tay Mạnh Xuân, ra vẻ như hai người là chị em tốt lắm vậy.
Người tung kẻ hứng, Mạnh Xuân cứng cỏi không đáp lại một lời nào. Vóc dáng, ngoại hình, lời nói và cử chỉ của một người là không thể ngụy trang được. Gã đàn ông trước mặt này để móng tay nhọn hơi dài, bàn tay thô bè nứt nẻ, căn bản không thể nào giống bàn tay của một nhân viên nghiên cứu khoa học.
Huống hồ thái độ khác thường của người nhà họ Mạnh càng khiến Mạnh Xuân chắc chắn, gã đàn ông này là vị hôn phu cái nỗi gì, đây là muốn liên thủ để lừa cô đi sao?
Chỉ cần cô đi theo gã này, chắc chắn cô sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Mấy người nhà họ Mạnh thấy Mạnh Xuân không nói gì, bèn đưa mắt nhìn nhau.
Mạnh Thành Sơn ho nhẹ một tiếng, “Cha mẹ mày những năm qua cũng không dễ dàng gì, thân phận của họ phải giữ bí mật, cho nên đặc biệt dặn dò tao không được nói thân thế của mày ra. Không ngờ cuối cùng lại bị chính mày phát hiện, thế mà mày còn ghi hận bọn tao.
Bây giờ cuối cùng cũng tới đón mày rồi, bọn tao cũng mừng cho mày. Không biết hai đứa định khi nào thì rời đi?”
Ngô Lương Bình tỏ vẻ hơi sốt ruột nói, “Càng nhanh càng tốt, chủ yếu là công việc trong tay cháu không đợi được, nếu không cháu cũng muốn xem nơi Tiểu Xuân lớn lên.”
Mạnh Thành Sơn gật đầu đầy an ủi. Trên mặt mấy người này đều lộ ra niềm vui sướng không thể chờ đợi thêm được nữa, nhưng đột nhiên lại bị Mạnh Xuân cắt ngang.
Mạnh Xuân ung dung nhìn Ngô Lương Bình, “Trước khi đi tôi muốn tới Cửa hàng Hữu Nghị dạo một vòng. Anh nói anh là vị hôn phu của tôi, hàng xóm ở đây nhìn tôi lớn lên, trước khi đi anh không định mua chút kẹo hỉ chia cho mọi người trong viện sao? Làm xong những việc này tôi mới yên tâm rời đi được.”
Phản ứng đầu tiên của Ngô Lương Bình khi nghe thấy lời này là nhìn sang Mạnh Thành Sơn.
Để nhanh chóng tống khứ người đi, Mạnh Thành Sơn suy tính một chút rồi đồng ý, “Lương Bình à, Mạnh Xuân nói đúng đấy, nên mua, khoản này cháu không thể tiết kiệm được đâu. Mua xong hai đứa lập tức xuất phát ra ga tàu hỏa luôn.”
Ngô Lương Bình lúc này mới hùa theo gật đầu, “Tiểu Xuân em nói đúng, lát nữa chúng ta đi luôn.”
Sau này Mạnh Thành Sơn vô số lần nhớ lại, đều hối hận vì lần này mình đã đồng ý cho hai người họ ra ngoài. Đây là quyết định khiến ông ta hối hận nhất trong đời!
Mạnh Xuân nhìn bộ dạng này của gã, đoán chắc gã chưa từng nhìn thấy những thứ này.
Ánh mắt cô lóe lên, chỉ vào một chiếc đồng hồ có giá ba trăm đồng, “Đồng chí Ngô, chiếc đồng hồ này rất hợp với anh. Vốn dĩ tôi có thể mua tặng anh, nhưng tiếc quá.”
Ngô Lương Bình lúc này mới dám bước tới nhìn kỹ chiếc đồng hồ kia. Lớp ngụy trang trước đó đã tan biến sạch sẽ, gã cuồng nhiệt nhìn Mạnh Xuân, “Chiếc đồng hồ này nhìn cứ như được chế tạo riêng cho anh vậy, em tiếc cái gì?”
“Tiếc là tôi không có tiền chứ sao.”
Mạnh Xuân sầu não thở dài một tiếng, “Cha mẹ tôi mỗi năm đều gửi cho tôi một nghìn hai trăm đồng. Tiền một năm đủ mua cho anh ba bốn chiếc đồng hồ rồi, để anh mỗi tuần thay một chiếc. Tiếc là số tiền đó đều bị cha mẹ nuôi của tôi lấy hết rồi.”
Ngô Lương Bình nghe những lời của Mạnh Xuân, ban đầu còn đang mơ mộng, câu tiếp theo lập tức khiến gã sững sờ tại chỗ, “Bọn họ dựa vào đâu mà lấy tiền của em!”
“Dựa vào đâu à? Ai nhìn thấy tiền bày ra trước mặt mà nhịn được không chiếm làm của riêng?” Mạnh Xuân cười lạnh một tiếng, “Nếu không anh nghĩ tại sao bọn họ lại bảo anh mau chóng đưa tôi đi? Bởi vì ông ta sợ anh biết khoản tiền đó, dù sao vốn dĩ đã nói là lấy ra một nửa để dùng cho việc kết hôn mà.”
Ngô Lương Bình bắt được ba chữ “việc kết hôn”, vẻ bình tĩnh trên mặt không còn duy trì được nữa. Cả người gã hoảng hốt nói, “Tính ra phải lên tới hàng vạn rồi nhỉ!”
Đây đáng lẽ là tiền của gã, nhiều tiền như vậy đều là của gã!
“Đúng vậy, đây là số tiền mà có người cả đời cũng không kiếm được.”
Ngô Lương Bình bây giờ đã biết giá trị của cô lớn đến mức nào. Lẽ nào gã lại vì ba cọc ba đồng mà nghe theo sự sắp đặt của Mạnh Thành Sơn?
Chắc chắn là không thể nào!
Mạnh Xuân nhìn phản ứng của gã, thong thả xoay người đi xuống lầu mua kẹo hỉ, để gã tự mình suy nghĩ cho kỹ.
Ngô Lương Bình đứng một mình tại chỗ không biết đang toan tính điều gì, sắc mặt tối tăm khó dò. Hồi lâu sau, gã mới vội vàng đuổi theo Mạnh Xuân.
“Trường An, Trường An! Sao mẹ gọi con tới xách đồ giúp mẹ mà con cứ thất thần thế, đi thôi.”
Tề Liên Y nhìn con trai như vậy không nhịn được càu nhàu, “Không biết còn tưởng con nhìn thấy người trong lòng của mình rồi đấy.”
Nếu là bình thường, anh chắc chắn sẽ lập tức phản bác lại bà, nhưng lúc này Cố Trường An lại nhíu chặt mày. Anh không hiểu, tại sao bên cạnh cô lại đổi sang một gã đàn ông khác rồi.
“Mẹ, mẹ đợi ở đây, con đi một lát rồi về.” Không đợi Tề Liên Y phản ứng, Cố Trường An trực tiếp men theo cầu thang đuổi theo Mạnh Xuân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
