“Cháu học theo đài ra-đi-ô đấy ạ.”
Nhắc tới chuyện này, Mạnh Xuân mới nhớ tới cô bạn học cấp hai Ngô Thanh Mẫn. Dạo trước sau khi khôi phục kỳ thi đại học, Ngô Thanh Mẫn đột nhiên tìm đến cô. Thành tích học tập của Ngô Thanh Mẫn vốn luôn kém cỏi, cô ta nhờ cô giúp học bổ túc, bù lại sẽ cung cấp môi trường học tập cho cô, hai người cùng nhau ôn luyện.
Không ngờ cuối cùng Ngô Thanh Mẫn thi đỗ Đại học Kinh Thị, còn cô lại thi trượt.
Mạnh Xuân và Tiêu Hải Triều đi theo ông lão họ Chu rời khỏi Đại học Quân sự. Nhà của ông lão nằm ngay gần trường, bên trong toàn là những căn biệt thự nhỏ hai tầng.
Mấy năm trước nơi này đều bị niêm phong, hai năm nay có không ít người được minh oan, nhà cửa bị tịch thu cũng được trả lại, thế nên có rất nhiều người đã dọn vào ở.
Ông lão họ Chu dẫn hai người đi thẳng vào căn biệt thự ở giữa. Trong phòng khách treo đủ các loại thư pháp và tranh thủy mặc, nhưng ánh mắt Mạnh Xuân không hề nhìn ngó lung tung, cô lễ phép đứng ở phòng khách đợi ông lão lấy chìa khóa ra.
“Đi thôi cô bé, đúng là tuổi già sức yếu, trí nhớ kém hẳn, có cái chìa khóa bé tí mà cũng phải tìm mất nửa ngày.” Ông lão họ Chu cầm chìa khóa, bước chân nhẹ nhàng đi ra, “Căn nhà đó nằm ngay con phố đối diện. Trước kia không thể phô trương, tôi và bà nhà mấy năm trước đều sống ở đó, nhà để cháu ở hay chứa đồ đều được cả.”
Mạnh Xuân nghe nói trước kia từng có người ở thì yên tâm hẳn. Dù sao cô cũng dùng để chứa quần áo, môi trường trong nhà không thể quá ẩm thấp được.
Ba người từ trong nhà bước ra, Mạnh Xuân cứ có cảm giác có một ánh mắt đang dán chặt lên người mình. Cô nương theo cảm giác ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy trước cửa sổ tầng hai của căn biệt thự sát vách có một bóng người vụt qua.
Mạnh Xuân nhíu mày, quay đầu bâng quơ hỏi ông lão họ Chu, “Thầy Chu, nhà hàng xóm của thầy cũng có người ở rồi ạ, cháu nhớ trước kia khu này làm gì có ai ở đâu.”
Ông lão họ Chu nghe Mạnh Xuân nhắc tới nhà hàng xóm, vẻ mặt lập tức trở nên thâm sâu khó dò, “Hàng xóm cũng là một đôi ông bà lão, dạo gần đây mới từ dưới quê lên. E là đã chịu không ít khổ cực, từ lúc về đến giờ chẳng mấy khi ra khỏi cửa, thân phận trước kia oai phong lắm đấy.”
Ông lão họ Chu tiếc nuối nói tiếp, “Trước kia đó đều là những người mà chúng ta không thể tiếp xúc được, đúng là tạo hóa trêu ngươi mà.”
“Nhân vật lớn sao?!” Tiêu Hải Triều không nhịn được kinh ngạc thốt lên. Những người thường dân như bọn họ đối với các nhân vật lớn này luôn có một sự kính sợ khó tả.
Ông lão họ Chu nhìn phản ứng của cậu ta, hừ nhẹ một tiếng, “Nghe nói trước kia bên cạnh lúc nào cũng có tài xế và lính cảnh vệ đi theo, đi đâu cũng có xe đưa xe đón.
Con trai người ta cũng tài giỏi, làm ở đơn vị bảo mật, có lẽ là lập được công trạng nên mới đón được cha mình về. Không phải là nhân vật lớn mà chúng ta có thể bàn luận đâu, đi thôi, đi xem nhà.”
Mạnh Xuân nghe thấy là ông bà lão thì thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy có lẽ là làm mình quá nhạy cảm. Cô bước theo ông lão họ Chu, ba người cùng nhau đi xem căn nhà kia.
Đồ đạc trong nhà đã được dọn sạch sẽ, vô cùng tươm tất, Mạnh Xuân cảm thấy rất ưng ý. Hàng xóm xung quanh cũng cách một khoảng khá xa, rất thanh tĩnh.
Mạnh Xuân hỏi, “Thầy Chu, tiền thuê nhà một năm của thầy là bao nhiêu ạ?”
“Không nhiều, một năm tám mươi đồng.” Ông lão họ Chu nói xong, mỉm cười đầy thâm ý, “Cô bé, giá này rẻ, nhưng tôi muốn nhờ cháu giúp một việc. Lúc nào rảnh rỗi hãy đến dạy tôi đọc tiếng Anh. Không giấu gì cháu, bà nhà tôi chính là giáo viên dạy tiếng Anh ở Đại học Kinh Thị, tôi chỉ muốn cho bà ấy thấy ông già này nói tiếng Anh cũng chẳng kém gì bà ấy.”
Mạnh Xuân có chút ngại ngùng, “Thầy Chu, cháu sợ mình không có thời gian.”
“Lúc nào cháu rảnh thì cứ đến là được.” Ông lão họ Chu xua tay không bận tâm. Đám thanh niên bây giờ đều rất xốc nổi, ông chỉ tán thưởng sự điềm đạm hiếu học của cô gái này.
Mạnh Xuân ngẫm nghĩ, trong tay mình chẳng có bao nhiêu tiền, lại còn phải đi lấy hàng, e là sẽ không tìm được mức giá thuê rẻ như thế này nữa, thế nên cô cũng không từ chối. Hai người làm một bản hợp đồng đơn giản, Mạnh Xuân trực tiếp trả luôn tiền thuê nhà một năm.
Giải quyết xong việc này, nhìn theo bóng lưng ông lão họ Chu quay về trường, Mạnh Xuân chạy đi mua hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương, đưa một chai cho Tiêu Hải Triều, “Hôm nay cậu chạy ngược chạy xuôi theo chị, vất vả cho cậu rồi, chị mời cậu uống nước ngọt.”
“Ây da, có gì đâu mà vất vả.” Tiêu Hải Triều xua tay không để bụng.
Mạnh Xuân cũng uống một ngụm nước ngọt, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô nhìn Tiêu Hải Triều, “Cậu đã từng thi tuyển công nhân ở các xưởng chưa?”
Tiêu Hải Triều gãi đầu, “Không giấu gì chị, mấy kỳ thi tuyển công nhân ở các xưởng lớn nhỏ em đều đi thi cả rồi. Bây giờ thanh niên trí thức đều về thành phố, người tìm việc quá đông, không ít suất đều được cơ cấu từ trước, làm gì đến lượt em.”
Ánh mắt Mạnh Xuân lóe lên, tiếp tục hỏi, “Vậy cậu có biết xưởng nào có phó xưởng trưởng họ Lưu không?”
Cô không hề quên những lời nghe lén được hôm đó. Vị phó xưởng trưởng họ Lưu mà Mạnh Thành Sơn nhắc tới, không biết đã làm chuyện gì mà khiến bọn họ muốn dồn cô vào chỗ chết đến vậy.
Tiêu Hải Triều nghiêm túc suy nghĩ một lát, “Xưởng cơ khí, xưởng thép, xưởng dệt thì chưa từng nghe nói có phó xưởng trưởng nào họ Lưu, những xưởng khác em cũng không để ý. Sao vậy chị Mạnh?”
Mạnh Xuân lắc đầu, trong lòng không nhịn được thở dài một tiếng. Vị phó xưởng trưởng họ Lưu trong miệng Mạnh Thành Sơn chưa chắc đã ở Kinh Thị này, nói không chừng là phó xưởng trưởng ở một xưởng nơi khác. Đối với cô mà nói, chuyện này quả thực như mò kim đáy bể.
Chỉ đành binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Mạnh Xuân cũng không vướng bận chuyện này nữa, cô nói với Tiêu Hải Triều, “Đợi mấy ngày nữa, chúng ta cùng đi Thâm Thị. Chị sẽ trả cho cậu ba mươi đồng một tháng theo mức lương của công nhân chính thức trong xưởng, đợi sau này chị kiếm được tiền sẽ thưởng thêm cho cậu.”
Tiêu Hải Triều hưng phấn ra mặt, cảm thấy mình đang chiếm hời của Mạnh Xuân, cậu ta có chút ngại ngùng, “Chị Mạnh yên tâm, đến lúc đó em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.”
Giải quyết xong những chuyện này, Mạnh Xuân cũng không dám nán lại lâu, phải tranh thủ lúc Mạnh Thành Sơn chưa tan làm để trèo tường về. Hai người đi đến cổng đại tạp viện, Mạnh Xuân tạm biệt Tiêu Hải Triều rồi vội vã đi vào.
“Mạnh Xuân, cháu đi đâu thế, cháu về rồi à, cha cháu tìm cháu sắp phát điên lên rồi kìa!” Hàng xóm trong đại tạp viện vừa thấy Mạnh Xuân bước vào liền vội vàng chạy tới.
Tim Mạnh Xuân bỗng đập thót một cái, cô chưa kịp mở miệng.
Một thím khác cũng bỏ bộ quần áo đang giặt dở xuống, vội vàng chùi tay vào người, nhiệt tình lên tiếng, “Mạnh Xuân, cháu còn chưa biết đâu, bên nhà cha mẹ ruột của cháu có người tới rồi, cất công tới đón cháu đấy. Người ta mặc bộ quần áo gọi là gì ấy nhỉ? Ôi mẹ ơi, cứ như minh tinh điện ảnh trên phim ấy.”
“Âu phục! Thế mà bà cũng không biết, đó đều là quần áo của người có tiền mặc đấy.” Thím Ngọc ở bên cạnh tiếp lời.
Máu trong người Mạnh Xuân dường như xông thẳng lên não, tim bắt đầu đập thình thịch. Cô căn bản không dám tin vào tai mình, đứng ngây người tại chỗ.
“Nhìn con bé này, vui đến ngốc luôn rồi. Tiểu Xuân à, cháu về hưởng phúc rồi thì đừng quên những người hàng xóm cũ chúng ta nhé.”
“Thím ơi, cháu về nhà xem thử đã.”
Mạnh Xuân hoàn hồn, giọng nói khô khốc vang lên. Trong lòng cô vừa vui mừng lại vừa không dám tin, đầu óc choáng váng từng bước từng bước đi về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)