Đúng như Kiều Vân Khê dự đoán, sau khi tổ chức tang lễ qua loa cho xong chuyện, việc đầu tiên mà nhà họ Ôn làm chính là thu hồi toàn bộ tài sản của Ôn Như Ý.
Thế nhưng bọn họ không ngờ rằng khi đi điều tra, dưới tên Ôn Như Ý lại chỉ còn vỏn vẹn vài chục tệ.
"Chuyện này sao có thể chứ?" Người nhà họ Ôn sững sờ.
Ôn Y Y nhíu mày. Nhưng sự thật rành rành ra đó, bọn họ cũng chẳng thể làm gì hơn. Sau khi bước ra ngoài, bà Ôn nghiến răng: "Cái đồ phá gia chi tử này, người đã chết rồi mà lại chẳng để lại một đồng nào!"
"Đủ rồi, dù sao thì bà cũng là phu nhân nhà họ Ôn, đừng nói những lời như vậy nữa!" Ông Ôn nghiêm giọng quát.
Bà Ôn lập tức không dám nói thêm lời nào, nhưng trong lòng vẫn vô cùng khó chịu. Ôn Y Y cười ngọt ngào: "Mẹ, mẹ đừng lo. Mặc dù chị ấy đã chết, nhưng khối tài sản chị ấy để lại là đếm không xuể đâu. Những bản thiết kế đó của chị ấy... đều có giá trị hàng chục triệu đấy."
Hai mắt bà Ôn sáng rực lên: "Sao mẹ lại quên mất chuyện này cơ chứ. Y Y, vậy sau này tất cả đều là của con rồi. Còn nữa, con phải giữ chặt lấy Mộ Niên, tranh thủ kết hôn với cậu ta càng sớm càng tốt. Có như vậy, nhà họ Ôn chúng ta mới có thể chen chân vào giới hào môn thượng lưu ở Giang Thành."
Bà ta chỉ mải lo lắng cho Ôn Y Y, hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến đứa con gái đã chết là Ôn Như Ý.
Nhà họ Ôn vốn phất lên nhờ mác trọc phú, vì vậy luôn bị người trong giới vô cùng coi thường.
Nhưng kể từ khi Ôn Y Y trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng, thái độ của những người đó đã thay đổi hoàn toàn.
Thêm vào đó, vì những thiết kế của cô đều là bản giới hạn và mang nét độc đáo riêng, công ty đã nhanh chóng vươn lên vị trí hàng đầu trong giới. Hiện tại, cô chỉ tuyển vài nhân viên để quản lý và chiêu mộ thêm một số nhà thiết kế.
Bọn họ chỉ trao đổi công việc qua mạng, cho nên hoàn toàn không biết cô chính là Ôn Như Ý. Điều này lại vô tình tạo điều kiện thuận lợi để Kiều Vân Khê tiếp tục quản lý công ty.
Sau khi xử lý xong công việc, do phải làm việc với cường độ cao vào buổi chiều nên Kiều Vân Khê cảm thấy khá mệt mỏi. Cô dứt khoát đi vào phòng nghỉ của anh để tắm rửa.
Tắm xong, cả người cảm thấy vô cùng sảng khoái. Cô chợt nghe thấy tiếng xe lăn và tiếng trò chuyện vọng vào từ bên ngoài.
"Cuộc sống ngày nào của cậu cũng hệt như ông góa vợ vậy. Tối nay đến quán Dạ Sắc đi, mấy em gái mới tới thú vị lắm đấy." Một giọng nam cười cợt nhả vang lên.
"Không đi." Phó Đình Lễ lạnh nhạt đáp lời.
"Kiều Vân Khê ở bên ngoài chơi bời trăng hoa như thế, cậu vẫn còn dung túng cho cô ta sao? Theo tôi thấy, hai người mau chóng ly hôn cho xong, đỡ làm lỡ dở thanh xuân tươi đẹp của cậu."
Trong văn phòng, Phó Đình Lễ liếc xéo Lăng Dạ một cái, lười chẳng buồn để tâm đến anh ta, bèn mở máy tính lên làm việc.
"Sao thế? Chẳng lẽ cậu lại động lòng với Kiều Vân Khê rồi sao?" Lăng Dạ vô cùng tò mò.
Nghe vậy, trong tiềm thức anh chợt nhớ đến dáng vẻ kiều diễm, ngọt ngào của cô gái ấy. Cô dường như đã thay đổi rất nhiều, nhưng còn chuyện động lòng thì...
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy."
"Tôi đã nói rồi mà, sao cậu có thể để mắt tới loại phụ nữ như Kiều Vân Khê được chứ, làm người anh em này sợ chết khiếp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



