Lục Thần sải bước từ trong thang máy đi ra. Hai chữ này làm cô lễ tân kinh ngạc sững sờ. Lễ tân nhìn Lục Thần đang tỏ vẻ cung kính với người phụ nữ trước mặt bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Tổng giám đốc lại thật sự kết hôn rồi sao?
Lễ tân lập tức hối hận: "Xin lỗi trợ lý Lục, tôi thật sự không biết tổng giám đốc đã kết hôn, tôi..."
"Vậy thái độ của cô đối với khách hàng là như thế này sao?"
Lục Thần nghiêm giọng lạnh lùng: "Trừ một tháng tiền thưởng!"
Anh ta quay đầu lại, thái độ đối với Kiều Vân Khê vô cùng cung kính: "Xin lỗi phu nhân, tôi đến muộn."
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, những nhân viên lễ tân khác không nhịn được bàn tán: "Trời ơi, tổng giám đốc lại thật sự kết hôn rồi sao? Phu nhân trông có vẻ rất xinh đẹp!"
"Sao tôi có cảm giác hơi giống Kiều Vân Khê nhỉ? Nhưng chắc là không thể nào đâu, Kiều Vân Khê chính là kẻ bám đuôi trung thành của tiểu thiếu gia mà!"
Tại tầng cao nhất, Lục Thần dẫn Kiều Vân Khê bước vào văn phòng tổng giám đốc, pha sẵn trà: "Phu nhân, sếp Phó đang họp, có lẽ phiền cô phải đợi một chút rồi."
"Không sao, anh đi làm việc đi, không cần lo cho tôi."
Kiều Vân Khê ở lại văn phòng một mình. Không thể không công nhận, tập đoàn Phó thị vô cùng giàu có, cửa sổ sát đất sang trọng góc 270 độ có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố, quả là một trải nghiệm cực kỳ xa hoa!
Cô chậm chạp mở điện thoại lên. Máy sắp cháy máy đến nơi rồi, Phó Mộ Niên quả thật rất cố chấp.
"Tiểu Khê, là em làm đúng không?" Đối phương nghiến răng nghiến lợi.
Phó Mộ Niên quả thực sắp phát điên. Đêm hôm đó đối với anh ta chính là một cơn ác mộng.
Anh ta vốn dĩ đã tắm rửa sạch sẽ chờ Kiều Vân Khê đến để thỏa mãn cô ta, ai ngờ bước vào lại là mấy gã đàn ông... Dù có giết bọn chúng, anh ta vẫn không thể nào hả giận!
"Anh đang nói gì vậy, sao em nghe không hiểu?"
Kiều Vân Khê rưng rưng nghẹn ngào: “Còn nữa, Phó Mộ Niên, hóa ra người anh thích là đàn ông. Vậy nên suốt thời gian qua, anh luôn lừa dối em sao?"
Cơn giận của Phó Mộ Niên giảm đi một chút, thay vào đó là sự hoài nghi.
Nếu không phải là Kiều Vân Khê, còn ai biết được số phòng nữa?
Nhưng suốt mấy năm qua, Kiều Vân Khê luôn yêu anh ta sâu đậm trước sau như một, tại sao cô lại phản bội anh ta chứ?
"Anh vậy mà lại nghi ngờ em, em đi chết cho xong!" Kiều Vân Khê vô cùng bi phẫn!
Phó Mộ Niên hoảng hốt: "Tiểu Khê, anh chỉ quá tức giận thôi, là anh sai rồi. Nhưng em yên tâm, trong lòng anh chỉ có mình em. Đêm hôm đó chỉ là sự cố, anh..."
"Em biết mà, anh không phải người như vậy, anh yên tâm đi."
Thấy cô tin tưởng mình như vậy, Phó Mộ Niên không khỏi cảm thấy ấm lòng, anh ta an ủi thêm vài câu rồi cúp máy.
Sau khi nói cho có lệ với Phó Mộ Niên xong, Kiều Vân Khê nằm ngả ra ghế sofa, hừ lạnh. Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi, anh ta thích chơi đùa lắm đúng không? Vậy tôi sẽ cho anh ta chơi đến cùng!
Cô mở điện thoại lên, trước tiên lấy lại toàn bộ các tài khoản cũ của mình, sau đó nhận được tin nhắn từ vài người.
Lưu Tiểu Vũ: [Chị ơi, chị thật sự đạo nhái sao? Em không tin!!]
Trong một công ty trang sức rộng lớn như vậy, không ngờ người cuối cùng tin tưởng cô lại là một thực tập sinh.
Trong lòng Kiều Vân Khê vừa ấm áp lại vừa chua xót, nhưng cô không thể trả lời.
Bởi vì trong mắt mọi người, cô đã chết rồi!
Còn tài sản của cô chắc chắn sẽ bị nhà họ Ôn thu hồi lại.
Nghĩ đến đám người ích kỷ và thiên vị của gia đình đó, Kiều Vân Khê không chút do dự tẩu tán toàn bộ tài sản của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



