Đào Nha sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy.
Cô bé chưa từng nhìn thấy loại người nào như thế này bao giờ, toàn thân đen nhẻm, đầu trọc lốc, chân đi đất, trên người mặc bộ quần áo vải thô màu nâu xỉn, trông gần như tiệp màu với đám cỏ dại. Nhưng lại có cặp mắt và hàm răng trắng ởn đến dọa người.
Thế nên Đào Nha mới chứng kiến cảnh tượng này: cỏ dại trong núi thành tinh rồi, tự dưng mọc ra một khuôn mặt, há miệng kêu xí xô xí xồ những lời quái gở.
Cô bé sợ chết khiếp, nhưng lại sợ con yêu quái này đang nhắm vào Giản Tinh Hạ, thế là dù hai chân bủn rủn, cô bé vẫn cố cắn răng dang tay chắn trước mặt cô.
Giản Tinh Hạ thì chẳng hề sợ hãi chút nào. Dù sao cô cũng là người hiện đại, đã từng nhìn thấy người da đen, người da trắng và người Đông Nam Á rồi. Màu da của cái gã to xác đen thui này nằm ở khoảng giữa người da đen và người Đông Nam Á, nhìn đường nét ngũ quan thì có vẻ thiên về Đông Nam Á hơn.
Giản Tinh Hạ lẩm nhẩm lại lời gã vừa nói một lượt mới hiểu được ý gã.
"Ngươi đến để tìm việc làm hả?"
Gã to xác đen thui đi chân trần tiến lên một bước, khuôn mặt quá đen nên chẳng nhìn rõ nét mặt ra sao, nhưng nói năng cũng coi như lưu loát.
"Đúng vầy, đúng vầy, ta nghe lói chỗ lày nàm diệc được bao cơm, ta biết nàm diệc, ta muốn ăn cơm."
Hắn vừa cất lời, Đào Nha càng sợ hãi hơn.
Giản Tinh Hạ vỗ nhẹ vai Đào Nha: "Đừng sợ, hắn cũng đến để làm việc đấy."
Hắn cũng thế ư? Đào Nha sửng sốt, nhìn kỹ lại mới thấy con yêu quái đen thui này tuy to xác nhưng lại gầy trơ xương, tình trạng cũng chẳng khá khẩm hơn cô bé là bao.
Đào Nha thấy chạnh lòng: "Hắn cũng không được ăn no."
Giản Tinh Hạ hỏi gã đen thui: "Chỗ ta cần người khai hoang trồng trọt, ngươi có biết làm không?"
Gã đen thui bắt chước lời nói rất nhanh: "Ta biết, ta là Côn Luân nô, cực kỳ rành việc trồng trọt, còn biết vác nặng, đi săn nữa."
Côn Luân nô! Giản Tinh Hạ ngàn vạn lần không ngờ, mình lại có thể được tận mắt nhìn thấy một "Côn Luân nô" bằng xương bằng thịt.[1]
Theo ghi chép của Đường sử, Côn Luân nô tóc xoăn da đen, nổi danh bởi sự trung thành và dũng mãnh. Giản Tinh Hạ theo bản năng buột miệng hỏi: "Ngươi là Côn Luân nô, vậy chủ nhân của ngươi đâu?"
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Côn Luân nô cụp xuống, lộ ra vài phần bi thương: "Chủ nhân của ta thích ngao du sơn thủy, ta theo ngài ấy đi khắp cõi Đại Đường, khi đi ngang qua nơi này, chủ nhân đột ngột bạo bệnh, nằm mãi không dậy nổi."
"Trước khi lâm chung, chủ nhân bảo ta hãy chôn cất ngài ấy ở trong núi, ngài bảo ta tuy có sức vóc, nhưng làm người lại ngu ngốc, cái bụng lại như cái thùng không đáy, có quay về nhà cũng chỉ tổ bị người ta đem bán đi."
"Ngài bèn trả lại khế ước bán thân cho ta, bảo ta hãy trở về quê hương, đi tìm người nhà, nhưng... ta nào còn người nhà nữa."
Tính tình Côn Luân nô vốn đơn thuần lại cố chấp, hắn cho rằng chủ nhân đã bỏ tiền mua hắn, thì hắn mãi mãi là nô bộc của chủ nhân, dù chủ nhân có chết, hắn cũng phải túc trực bên mộ ngài.
"Ta túc trực mấy tháng trời, từ mùa hạ sang mùa đông, chẳng dám rời mộ chủ nhân nửa bước, cũng chẳng tìm được đồ ăn, tấm áo vải gai mỏng manh chẳng cản nổi cái lạnh, ta tưởng như đã chết cóng, chết đói trước mộ chủ nhân rồi."
Côn Luân nô chầm chậm kể lại, trong ánh mắt ngập tràn sự bi thương và mờ mịt trước sự ra đi của chủ nhân.
Có điều...
Từ Đào Nha, lão Từ, rồi bây giờ là Côn Luân nô, cô đã nghe qua ba cái lý do: Sơn Thần nương nương chỉ dẫn, Hứa Tiên cô gieo quẻ, và người chết báo mộng rồi đấy.
Cái hệ thống này cũng biết "nhập gia tùy tục" phết, có thể bắt sóng cực kỳ chuẩn xác với từng nhân công thời vụ, sắp xếp cho họ những phương thức xuyên không nằm ngoài dự đoán nhưng lại vô cùng hợp tình hợp lý.
Giản Tinh Hạ thật sự bái phục.
Côn Luân nô nhìn Giản Tinh Hạ và Đào Nha, ngây ngốc hỏi: "Hai người ai là chủ nhân mới của ta?"
Đào Nha nghe xong câu chuyện của Côn Luân nô thì đã bớt sợ, chỉ là vẫn không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đen sì của hắn.
Giản Tinh Hạ đưa tay vẫy Côn Luân nô: "Ta là đông gia của ngươi, thuê ngươi đến làm việc."
Từ "chủ nhân" nói ra vẫn ngượng miệng quá!
Nhưng Côn Luân nô lại tỏ ra vô cùng tự nhiên, "bịch" một tiếng, hai đầu gối quỳ rạp xuống đất.
"Chủ nhân!"
Giản Tinh Hạ vội vàng đỡ hắn đứng lên: "Ấy! Đừng quỳ, đừng quỳ!"
Mấy ngày nay cô đã bị người ta quỳ lạy không biết bao nhiêu lần rồi, đến cả lão Từ lúc nhận thù lao, việc đầu tiên làm cũng là dập đầu quỳ lạy cô.
Giản Tinh Hạ ngửa mặt lên trời than thầm: "Trời cao đất dày ơi! Không phải tôi bắt họ quỳ đâu nhé, xin đừng tổn thọ phúc báo của tôi nha!"
Đào Nha đứng gần nghe được câu đó, bèn vội vàng an ủi: "Trang chủ tỷ tỷ, tỷ tốt bụng thế này, chắc chắn sẽ nhận được rất nhiều, rất nhiều phúc báo."
Quỳ một cái thôi mà, có to tát gì đâu.
Giản Tinh Hạ nước mắt lưng tròng, Côn Luân nô thì lại rất nghe lời, lập tức đứng lên, hai tay buông thõng, đứng như trời trồng tại chỗ ngây ngốc nhìn Giản Tinh Hạ.
Biết Côn Luân nô không có tên, Giản Tinh Hạ bàn với Đào Nha, gọi gã là Đại Hắc. Đào Nha gọi hắn là "Đại Hắc ca".
Giản Tinh Hạ phân công công việc cho Đại Hắc: "Đằng kia có cái cuốc, ngươi ra cuốc đất ngoài sân trước đi, cuốc từ mép tường rào ra ngoài một mét, cứ thế cuốc thẳng về phía núi, ta muốn trồng trọt."
Tạm thời cô chưa dám để Đại Hắc vào hẳn trong sân, cứ quan sát thêm đã. Mặc dù với cái tướng tá cao gần mét chín của Đại Hắc, cô đoán hắn muốn nhảy qua cái hàng rào sắt này chắc cũng chỉ tốn vài phút.
Đại Hắc đâu biết Giản Tinh Hạ đang nghĩ gì, hắn tuy bụng vẫn còn đói, nhưng chủ nhân sai bảo làm gì thì hắn làm nấy. Hắn cầm cái cuốc lên, xóc xóc vài cái, rất nhanh đã quen tay, bắt đầu ra sức cuốc đất.
Một nhát cuốc bổ xuống, một tảng đất lớn bị xới tung lên, hắn lại dùng chân đá một cú, tảng đất vỡ vụn.
Hắn vẫn đang đi chân trần đấy. Giản Tinh Hạ nhìn thôi cũng thấy đau chân thay gã.
Thế nhưng Đại Hắc lại như chẳng có cảm giác gì, cứ một cuốc một đá, loáng cái đã cuốc dọc theo sân sau thành một luống đất dài.
Đào Nha thấy vậy, chẳng màng đến sợ hãi nữa, trong đầu chỉ chập chờn suy nghĩ "trang chủ tỷ tỷ đã tuyển được người chăm chỉ hơn, làm giỏi hơn rồi", đôi tay nhổ cỏ bỗng chốc múa nhanh như chim bay. Cô bé chỉ sợ Giản Tinh Hạ dùng Đại Hắc rồi thì sẽ không cần mình nữa.
Giản Tinh Hạ: "..."
Sao thế này, tự dưng cô lại cảm nhận được một chút niềm vui của lũ tư bản bóc lột vậy ta.
Thấy cảnh đó, Giản Tinh Hạ phủi sạch đất trên tay, múc nước rửa tay. Cô định chuẩn bị một bữa ăn cho Đào Nha và Đại Hắc.
Hai người này làm việc chẳng hề biết tiếc sức, Giản Tinh Hạ vốn không béo, nhưng đem so với cái dáng vẻ gầy trơ xương của bọn họ, thì trông cô chẳng khác nào một bà địa chủ đẫy đà. Giản Tinh Hạ không muốn bị người ta coi là Hoàng Thế Nhân, hà hiếp một bầy Dương Bạch Lao.[2]
Nước trên cái lò nhỏ đã đun sôi, Giản Tinh Hạ bày một hàng bát tô mua ở chợ ra, rót nước sôi vào cho nhanh nguội. Lại múc thêm một ấm nước giếng nữa, lần này, cô thả năm sáu bắp ngô vào đun.
Ngô đã được lột bớt bẹ, chỉ chừa lại một lớp vỏ mỏng, như vậy ngô luộc sẽ thơm hơn, lại không dễ bị nát nhừ. Củi cho vào lò nhỏ rất đượm, nước nhanh chóng sôi sùng sục, hương thơm của ngô quyện theo hơi nước len lỏi qua khe cửa sổ nhà bếp tỏa ra ngoài.
Mũi Đào Nha phập phồng, nhưng cô bé không ngẩng đầu lên, tiếp tục gắng sức nhổ cỏ. Đại Hắc ngoái nhìn về phía nhà bếp, trong mắt xẹt qua vài tia kinh ngạc, nhưng cái cuốc trên tay thì không hề ngừng nghỉ lấy một giây.
Giản Tinh Hạ loay hoay trong bếp đến túa cả mồ hôi. Cô xách ấm nước, rót nước luộc ngô ra bát, nước này uống được, vị thanh ngọt, lại giúp bù nước sau khi đổ mồ hôi mùa hè. Đổ hết nước xong thì cũng dễ vớt ngô ra hơn, cô gắp ngô ra đĩa để nguội.
Tiếp tục đun ấm nước thứ ba, lần này, cô thả bảy tám củ khoai lang vào.
Cái ấm đun nước dùng trên lò nhỏ vẫn hơi bé, khoai lang bác Lục cho lại to, nhét sáu bảy củ vào đã đầy ứ, Giản Tinh Hạ phải ráng nhét thêm một củ nhỏ xíu vào nữa.
Đợi độ hai ngày nữa cái bếp lò lớn xây xong, một nồi có thể luộc cả mười mấy cân ngô với khoai lang.
Giản Tinh Hạ nhìn ra ngoài qua cửa sổ phòng bếp. Cửa sổ này nhìn thẳng ra sân sau, Đại Hắc và Đào Nha đều đang dốc sức làm việc. Cô biết cả hai người đều chưa được ăn no, thậm chí là đang đói meo, nhưng chính vì thế nên cô mới không dám cho họ ăn ngay bây giờ. Ngô vừa luộc xong còn nóng hầm hập, người đang chết đói mà nuốt chửng vào, khéo lại bỏng rộp cả khoang miệng lẫn thực quản.
Ấm nước thứ ba đã sôi, Giản Tinh Hạ không vội rót ra, khoai lang lâu chín nên cứ để đun thêm một lát. Cô bưng hai bát nước ngô âm ấm ra ngoài, gọi Đại Hắc và Đào Nha lại uống.
*Chú thích:
[1] Côn Luân nô: Danh từ thời nhà Đường dùng để gọi những nô bộc có nước da đen, vóc dáng to lớn, sức khỏe phi thường và cực kỳ trung thành.
[2] Hoàng Thế Nhân và Dương Bạch Lao: Hai nhân vật trong vở kịch kinh điển "Bạch Mao Nữ" của Trung Quốc. Hoàng Thế Nhân là hình mẫu tên địa chủ ác bá chuyên bóc lột, còn Dương Bạch Lao là người tá điền nghèo khổ, còng lưng làm lụm quanh năm nhưng vẫn bị vắt kiệt sức lao động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)