“A Hà, anh có thể giải thích!”
“Giải thích cái gì?”
Khúc Hà cười lạnh.
“Giải thích về hệ điều hành kép trên điện thoại của anh? Giải thích về mối tình vụng trộm ba năm giữa anh và Kiều Miên? Giải thích về những thú vui kích thích của anh và Kiều Miên trong phòng cưới của chúng ta? Hay là giải thích đứa con trong bụng cô ta không phải là của anh? Tiền Chiêu Dã, anh thật sự khiến tôi buồn nôn.”
Khúc Hà trút ra một tràng, cuối cùng cũng nói hết được những lời kìm nén trong lòng bấy lâu nay.
Chiếc mặt nạ giả tạo của Tiền Chiêu Dã hoàn toàn vỡ vụn, vẻ mặt chuyển từ hoảng loạn sang kinh ngạc: “Em... ưm biết từ lâu rồi sao?”
Hắn nhớ lại sự thay đổi thái độ của Khúc Hà suốt thời gian qua, trong phút chốc, mọi chi tiết vụn vặt trong đầu xâu chuỗi lại thành một đường thẳng: “A Hà, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, em tha lỗi cho anh một lần này thôi.”
Khúc Hà thậm chí không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái: “Anh đừng gọi tên tôi, tôi thấy bẩn!”
Tiền Chiêu Dã muốn nắm lấy tay cô: “Đều là do cô ta quyến rũ anh, đều tại Kiều Miên cả. Thật sự chỉ là một lần ngoài ý muốn, anh không có tình cảm với cô ta, người anh luôn yêu là em! Em biết mà!”
Thấy cô không hề lay chuyển, Tiền Chiêu Dã thậm chí còn lao thẳng tới định ôm lấy cô.
Hắn đang kích động, thở hổn hển nói: “A Hà, chúng ta đã ở bên nhau bảy năm rồi, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi, anh nhất định sẽ sửa đổi! Chỉ cần em có thể tha thứ, anh chuyện gì cũng đồng ý với em.”
Khúc Hà thấy hắn tiến lại gần liền từng bước lùi về phía sau cho đến khi lưng chạm vào vách tường.
“Tiền Chiêu Dã, hóa ra anh vẫn còn nhớ chúng ta đã bên nhau bảy năm, vậy mà những năm qua anh đã đối xử với tôi như thế nào!”
“Xin lỗi, xin lỗi mà, đứa bé này anh sẽ không giữ lại, anh sẽ bảo cô ta phá bỏ. A Hà, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi, ngày mai chúng ta sẽ tổ chức đám cưới luôn....”
Chát.
Khúc Hà giơ tay tát một cú trời giáng vào mặt hắn: “Đủ rồi!”
Tiếng tát giòn giã vang vọng trong lối thoát hiểm.
Tiền Chiêu Dã bị đánh đến ngây người một lúc lâu, hắn không thể tin nổi mà nhìn cô.
Khúc Hà lạnh lùng nhìn hắn như đang nhìn một đống bùn loãng: “Bảy năm rồi, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ anh là hạng người gì, anh thậm chí không xứng làm người nữa, thứ như anh chỉ hợp sống trong cống rãnh bùn lầy thôi.”
Tiền Chiêu Dã nghiêng đầu, một lúc sau mới quay lại, trong mắt loé lên một tia phẫn nộ vặn vẹo, hoàn toàn không còn vẻ cầu xin như lúc nãy.
“Bảy năm rồi, cuối cùng cô cũng nói ra lời thật lòng. Khúc Hà, thực chất từ trước đến nay cô vẫn luôn coi thường tôi đúng không.”
Hắn nghiến răng, giọng nói càng lúc càng cao: “Vậy còn cô thì sao, cô tưởng mình tốt đẹp đến mức nào? Năm năm trước nếu không phải tôi cầu xin cô ở lại công ty thì chẳng lẽ cô đã bay sang Anh từ lâu rồi sao?”
“Ngoại tình lẽ nào đều là lỗi của một mình tôi sao? Nếu không phải tại cô có ham muốn kiểm soát quá mạnh, không chịu ăn diện, lại chẳng biết thấu hiểu lòng người thì tôi có đi tìm người khác không? Cô luôn mồm nói yêu tôi bảy năm nhưng ngay cả chuyện nhỏ nhặt này cũng không chịu tha thứ..”
Khúc Hà không thể tin nổi mà nhìn hắn.
Nhìn hắn đổi trắng thay đen, nhìn hắn hung hăng ép người.
Thế giới giống như bị tắt tiếng, cô chỉ có thể nhìn thấy đôi môi của hắn không ngừng đóng mở..
Khuôn mặt mà cô đã yêu suốt bảy năm vào khoảnh khắc này bỗng trở nên vặn vẹo và đáng sợ đến thế..
“Cho nên....” Khúc Hà tức đến mức lồng ngực đau nhói, lời nói ra cũng ngắt quãng: ".. anh cho rằng chuyện ngoại tình đều là do tôi?”
Hóa ra lòng người thực sự có thể xấu xa đến mức này, đây chính là bản năng của đàn ông, ích kỷ và hèn hạ..
Không đạt được thì muốn hủy hoại, không yêu được thì sinh ra thù hận!
Ngay giây phút này, Khúc Hà thậm chí đã đánh mất ham muốn tranh luận với hắn.
Những lời chất vấn hay mắng nhiếc cũng biến mất vào lúc này.
Ngay cả một ánh mắt cô cũng chẳng buồn ban phát cho hắn.
Bởi vì hắn đã không còn xứng đáng nữa rồi.
“Anh nói xong chưa?” Khúc Hà nghe thấy giọng nói của chính mình, bình thản như phát ra từ tận đáy biển sâu: "Chúng ta không cần thiết phải tiếp tục dây dưa nữa, anh nhớ thông báo hủy bỏ hôn lễ đi.”
Để lại câu nói đó cô sải bước về phía cửa.
Tiền Chiêu Dã lại điên cuồng lao tới định nắm tay cô một lần nữa nhưng lại vồ hụt.
“Khúc Hà! Cô nghĩ cho kỹ đi, ngoài tôi ra còn ai thèm lấy cô nữa? Rời bỏ tôi thì cả đời này cô cũng không thể có được hạnh phúc đâu! Cô thật sự có thể buông bỏ đoạn tình cảm bảy năm này sao?”
Khúc Hà không hề dừng bước mà còn tăng tốc nhanh hơn, tựa như đang trốn chạy khỏi địa ngục nào đó.
Tiền Chiêu Dã bị dồn vào đường cùng, giọng nói cao lên mấy tông: "Khúc Hà, tôi đã xin lỗi rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Cứ phải dồn tôi vào chỗ chết mới chịu sao?”
Khúc Hà khựng lại một chút rồi mạnh dạn kéo cửa ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào rực rỡ.
Cô quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn rồi gằn từng chữ: “Vậy thì anh đi chết đi.”
Cô bước về phía ánh mặt trời, vĩnh viễn không quay đầu lại.
Trên hành lang, Kiều Miên vẫn đứng ở vị trí lúc nãy, trên tay cầm túi xách của cô: “Chị Khúc, đừng để quên túi này.”
Khúc Hà dừng lại, ánh mắt dời xuống vùng bụng bằng phẳng của cô ta.
Kiều Miên chẳng hề hoảng hốt, trái lại còn mang theo vài phần khoe khoang mà xoa xoa bụng mình, đôi mắt cong lên cười nói: “Tám tuần rồi.”
Giọng cô ta ngọt đến phát ngấy: “Mẹ anh ấy vẫn luôn mong có một đứa cháu nội.”
Phó Nguyệt Hoa muốn có cháu nội.
Cô đương nhiên biết rõ.
Những lời mỉa mai châm chọc trên bàn ăn của nhà họ Tiền lại vang lên bên tai:
“Chiêu Dã à, mẹ hầm canh bổ cho con đây, người phụ nữ này nếu không sinh được thì đổi người khác sớm một chút..”
“Khúc Hà, không phải tôi nói đâu, nhưng cái bụng của cô mấy năm rồi sao vẫn chưa có động tĩnh gì? Nhà họ Tiền chúng tôi tuyệt đối không thể bị tuyệt tự ở chỗ cô được!”
“Nhà chúng ta đúng là xui xẻo mà, gặp phải con gà mái không biết đẻ trứng, chẳng trông mong gì được cả.”
Mỗi khi nghe thấy những lời này cô cảm thấy mình giống như một món hàng đang chờ được định giá, bị người ta tùy ý kén cá chọn canh và bình phẩm đủ điều.
Nhưng lẽ nào đó đều là lỗi của cô sao?
Cổ họng Khúc Hà nghẹn lại, cô siết chặt lòng bàn tay.
Thấy cô im lặng, Kiều Miên đắc ý nhún vai: "Chị Khúc, đứa bé này em sẽ không phá bỏ đâu.”
Cô ta vừa xoa bụng, trong mắt vừa hiện lên vẻ quyết tâm phải đạt được: "Thằng bé sẽ là cháu đích tôn của nhà họ Tiền, sau này... cũng là người thừa kế duy nhất của Tiền gia.”
Khúc Hà không trả lời.
Cô thu hồi tầm mắt, tiến lên lấy lại túi xách từ tay Kiều Miên, lúc lướt qua vai nhau, cô hơi nghiêng đầu.
“Đàn ông ấy mà, ngoại tình chỉ có không lần và vô số lần, hy vọng cô có thể toại nguyện ngồi vững cái ghế.... Tiền phu nhân này.”
Nụ cười trên khóe miệng Kiều Miên cứng đờ.
Cô ta rảo bước nhỏ lo lắng đi về phía lối thoát hiểm, giọng nói mang theo vài phần run rẩy: “Chiêu Dã, anh ở đâu thế ~”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)