Trong đồn cảnh sát, buổi thẩm vấn vốn dĩ đơn giản chỉ vì sự có mặt của Cố Duật mà kéo dài đến tận nửa đêm.
Tiền Chiêu Dã làm xong bản tường trình về đến nhà đã là ba giờ sáng.
Trong biệt thự tối đen như mực, hắn lảo đảo tìm đến ghế sofa nằm xuống rồi gọi theo thói quen: “Khúc Hà, anh đau dạ dày!”
Không ai đáp lại.
Tiền Chiêu Dã lại gọi thêm một câu: “Khúc Hà, lấy thuốc!”
Căn biệt thự trống rỗng yên tĩnh đến đáng sợ, hắn chỉ có thể nghe thấy tiếng nói của chính mình.
Trong dạ dày dâng lên một cơn quặn thắt khiến Tiền Chiêu Dã đành phải ôm bụng và loạng choạng đi tìm ngăn kéo đựng hộp thuốc.
Kéo ngăn tủ ra, đập vào mắt hắn là tờ giấy ghi chú Khúc Hà để lại: “Thuốc dạ dày ở ngăn thứ ba trong hộp thuốc, mỗi lần uống tối đa hai viên.”
Tay Tiền Chiêu Dã run lên làm tờ giấy ghi chú rơi xuống rồi bị gió điều hòa cuốn đi mất.
Hắn đưa tay bắt nhưng chỉ bắt được khoảng không.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo sơ mi, Tiền Chiêu Dã đành phải tìm thuốc trước nhưng kết quả chỉ tìm thấy một lọ thuốc không quen thuộc.
Đêm tĩnh lặng, muôn vì sao lấp lánh.
Có người tự làm tự chịu, lại có người đang được âm thầm bảo vệ.
Ngày hôm sau, ánh ban mai xuyên thấu qua những tầng mây.
Tiền Chiêu Dã dựa vào ghế sofa ngồi bệt dưới đất suốt cả một đêm.
Tiếng chuông điện thoại dưới đất đột ngột vang lên.
Cơ thể hắn run lên rồi bừng tỉnh mở mắt, ánh mặt trời chói chang khiến đôi mắt hắn cay xè khó chịu.
Tiền Chiêu Dã vớ lấy điện thoại rồi mở WeChat.
Tin nhắn thoại hắn gửi cho Khúc Hà tối qua vẫn bặt vô âm tín như đá chìm đáy bể.
Tiếng chuông vẫn reo không ngừng, hai chữ Kiều Miên nhảy nhót trên màn hình.
Hắn mím đôi môi khô nứt, bắt máy ngay vào giây cuối cùng trước khi cuộc gọi tự ngắt.
“Tiền Chiêu Dã.” Giọng của Kiều Miên truyền qua loa điện thoại: "Em có thai rồi.”
......
Buổi sáng, Khúc Hà bị đánh thức bởi một cơn đau.
Vùng bụng dưới truyền đến một cơn đau quặn rồi dần lan ra cả thắt lưng.
Cảm giác đau đớn vô cùng quen thuộc.
Khúc Hà cuộn tròn người lại và vùi cả khuôn mặt vào gối.
Lại đến nữa rồi.
Kinh nguyệt của cô vốn không đều và mỗi lần trước khi đến đều kèm theo những cơn đau xé ruột xé gan.
Khúc Hà nghiến răng chịu đựng vài phút rồi gượng dậy mở điện thoại xem ngày, quả nhiên cô đã bị trễ tám ngày.
Cô gửi một tin nhắn cho Tư Nguyệt rồi đặt lịch khám ở Bệnh viện Nhân dân Bắc Thành, sau khi vệ sinh cá nhân xong thì lái xe đến bệnh viện.
Hành lang bệnh viện ồn ào kẻ qua người lại, không khí thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.
Người khám bệnh cho Khúc Hà là một bác sĩ có tuổi đời xấp xỉ mẹ cô.
Cuộc hỏi chẩn chỉ diễn ra khoảng bảy tám phút, bác sĩ đã kê cho cô hai ba loại thuốc điều hòa nội tiết.
“Tình trạng này của cô vẫn cần chú ý điều chỉnh cảm xúc.” Bác sĩ đẩy gọng kính rồi chân thành khuyên bảo: “Ít thức khuya, ít uống đồ lạnh, ít tức giận...”
Đến khi bà nói đến chữ “ít” thứ tám thì Khúc Hà liên tục gật đầu rồi không nhịn được mà đứng dậy rời đi.
“Nhớ để tâm đấy, lúc cần thiết có thể thử điều trị bằng Đông y...” Bác sĩ vẫn nói với theo.
Khúc Hà có thể chịu được cái khổ của cuộc đời nhưng lại không thể chịu được cái đắng của thuốc Bắc.
Đây cũng là lý do vì sao những năm qua cô luôn chọn khám Tây y.
Y tá vừa đối chiếu thuốc và tên tuổi vừa nói: “Năm năm nay cứ dăm bữa nửa tháng cô lại đến bệnh viện lấy thuốc, y tá quầy thuốc chúng tôi đều nhẵn mặt cô rồi.”
“Ơ?” Cô y tá thốt lên đầy nghi hoặc rồi ngẩng đầu.
“Khúc tiểu thư, lần này cô lấy toàn thuốc điều hòa nội tiết, bệnh dạ dày của cô khỏi rồi sao?”
Dạ dày Tiền Chiêu Dã không tốt nên thuốc của hắn đều do một tay Khúc Hà đích thân đến bệnh viện bốc và lấy về.
Suốt năm năm ròng rã bất kể mưa nắng, ngay cả y tá quầy thuốc cũng ghi nhớ tên cô nhưng còn Tiền Chiêu Dã thì sao...
Cô nhớ đến mấy tin nhắn thoại gửi đến lúc nửa đêm trong điện thoại mà khẽ cười nhạt.
Y tá đưa thuốc cho cô rồi mỉm cười nói: “Dạ dày là cơ quan cảm xúc, Khúc tiểu thư mấy năm nay coi như cũng đã khổ tận cam lai rồi.”
Khúc Hà nhận lấy thuốc và mỉm cười: “Cảm ơn cô.”
“Đúng rồi, hộp thuốc này uống thế nào thì cô nên lên lầu hỏi lại bác sĩ nhé, nó phải tùy thuộc vào tình trạng cá nhân mà điều chỉnh liều lượng.” Y tá chỉ vào một hộp thuốc nói.
Khúc Hà cầm lấy hộp thuốc đó rồi nhìn tên thuốc và cảm ơn cô ấy.
Quay lại phòng khám hỏi rõ cách uống từ bác sĩ, Khúc Hà bỏ thuốc vào túi xách và đang định đi thang máy thì thấy hai người từ phòng khám đối diện đi ra.
Là Kiều Miên.
Còn có Tiền Chiêu Dã, hắn một tay ôm eo Kiều Miên, tay kia cầm một tờ phiếu siêu âm.
Khi Kiều Miên nhìn thấy cô thì ý cười trên mặt vẫn chưa kịp thu lại, đáy mắt cô ta thoáng qua một tia kinh ngạc và sợ hãi nhưng rất nhanh sau đó đã bị vẻ đắc ý che lấp.
Bụng dưới của cô ta vẫn còn bằng phẳng nhưng tay cô ta lại vô tình hay hữu ý xoa lên đó giống như đang khoe khoang một chiến lợi phẩm nào đó.
Khúc Hà cảm thấy cuộc đời mình quả thực có thể dùng hai chữ “nực cười” để hình dung.
Thế giới trong khoảnh khắc này trở nên mờ mịt nhưng cũng vô cùng rõ nét.
Tiền Chiêu Dã vào lúc nhìn thấy cô thì tay giống như bị điện giật mà lập tức rụt lại khỏi eo Kiều Miên, vẻ hoảng hốt thoáng hiện trên mặt.
“A Hà, sao em lại ở đây?”
“Tôi đang định hỏi tại sao anh lại ở đây đấy?”
“Anh có thể giải thích...”
Khúc Hà lùi lại và xua tay từ chối hắn tiến tới.
Nhưng lần này Tiền Chiêu Dã không dừng lại mà lao lên nắm chặt lấy cổ tay cô: “A Hà, chỉ là một tai nạn thôi, em phải tin anh! Anh đã say khướt... anh hoàn toàn không biết gì cả...”
Cổ tay bị hắn kẹp chặt, Khúc Hà vùng vẫy mãi cũng không thoát ra được.
Say khướt sao?
Chỉ là tai nạn thôi sao?
Cô nhìn người đàn ông mình từng yêu suốt bảy năm này, dù khuôn mặt đầy vẻ hoảng loạn nhưng vẫn đang tìm cách ngụy biện.
Thật quá nực cười, đến tận lúc này mà hắn vẫn còn nói dối.
Làm sao hắn có thể hết lần này đến lần khác làm mới giới hạn đạo đức của con người như vậy?
Hắn có còn là người nữa không?
Khúc Hà cắn môi đến mức tê dại, bàn tay còn lại buông thõng bên người thì siết chặt lấy chiếc túi xách.
Cô hít một hơi thật sâu rồi thốt lên từng chữ từ tận đáy lòng: “Tiền Chiêu Dã, anh còn định lừa dối tôi đến bao giờ nữa?”
Khúc Hà đột ngột vung túi xách đập thẳng vào mặt hắn, đống thuốc bên trong văng tung tóe xuống đất.
Tiếng động lớn thu hút không ít người qua đường, vài bệnh nhân đang chờ khám cũng thò đầu ra quan sát.
Sắc mặt Tiền Chiêu Dã tái mét vì cảm thấy mất mặt, hắn cứng rắn kéo tay Khúc Hà đi về phía cầu thang: “Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.”
“Anh buông tôi ra, anh muốn làm gì? Nhân tình và con của anh đang ở bên ngoài kìa!” Khúc Hà vùng vẫy nhưng sức lực của một người đàn ông như Tiền Chiêu Dã lớn hơn cô rất nhiều, hắn trực tiếp lôi tuột cô vào lối thoát hiểm.
Cánh cửa ngăn cháy đóng sầm lại, ánh mặt trời hoàn toàn bị ngăn cách ở bên ngoài.
Trong lối thoát hiểm tối tăm, khuôn mặt của Tiền Chiêu Dã lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn khẩn cấp, trông âm trầm và đáng sợ vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



