Có người nói hai ngày trước thấy Khúc Hà cùng một người đàn ông ở tiệm đồ ngọt và cử chỉ rất thân mật, trông như là vị hôn phu của cô.
Trong lòng Tiền Chiêu Dã vốn đang mừng thầm vì không ai phát hiện ra mối quan hệ giữa hắn và Khúc Hà, nhưng rất nhanh sau đó đã chuyển thành ghen tuông.
Khúc Hà cư nhiên dám cùng người đàn ông khác ở tiệm đồ ngọt sao?
Đồ của hắn, sao có thể để kẻ khác chạm vào?
Cảm giác chênh lệch tâm lý mạnh mẽ mới khiến hôm nay hắn đích thân tìm tới tận cửa.
Khúc Hà đứng nguyên tại chỗ và lạnh lùng nhìn hắn.
Ở bên nhau bảy năm rồi, Tiền Chiêu Dã có bao nhiêu cân lượng mà cô còn không rõ sao?
Rõ ràng những ngày qua đã nhìn thấy ánh sáng hy vọng, nhưng tất cả đều bị hủy hoại ngay khoảnh khắc hắn xuất hiện...
“Tôi không quay về nữa.” Giọng nói của Khúc Hà bình thản đến lạ lùng.
Tiền Chiêu Dã nhíu mày như thể không nghe hiểu lời cô: “Cái gì gọi là không quay về nữa? Thời gian em nghỉ phép đã lâu lắm rồi, chẳng lẽ em còn muốn từ chức?”
Khúc Hà không nói gì và mặc nhiên thừa nhận.
Tiền Chiêu Dã hít sâu một hơi rồi nén giận hỏi một câu: “Khúc Hà, có phải em ngoại tình rồi không?”
Cơn mưa bên ngoài lại lớn hơn, những hạt mưa đập thình thình vào cửa kính.
Khúc Hà có thể nghe thấy nhịp tim dần dồn dập trong lồng ngực, cô nhìn chằm chằm hắn: “Tiền Chiêu Dã, anh có ý gì?”
“Người đàn ông ở tiệm đồ ngọt với em là ai?” Tiền Chiêu Dã tiến lên một bước với ánh mắt âm trầm.
“Anh theo dõi tôi?” Khúc Hà tức giận đến mức giọng nói run rẩy.
“Cho nên em thừa nhận rồi chứ gì? Em đột nhiên mặc váy rồi xin nghỉ phép, có phải đều liên quan đến hắn ta không?”
Những chi tiết nhỏ nhặt mà hắn từng nghi ngờ và thấy kỳ lạ, vào lúc này đều biến thành bằng chứng để buộc tội.
“Mấy ngày nghỉ phép này em đã đi làm gì? Hôm nay em mời ai đến nhà ăn cơm? Có phải là... gã đàn ông đó không, các người đã tiến triển đến bước nào rồi?”
Tiền Chiêu Dã thẹn quá hóa giận, hắn sải bước lên phía trước rồi bóp chặt vai cô, lực đạo lớn đến mức khiến cô đau đớn nhíu mày.
Trong tiếng mưa rào rào, Khúc Hà có thể nghe thấy hơi thở dần trở nên nặng nề của hắn.
Thật mỉa mai làm sao.
Hắn có thể ở trong căn phòng cưới của họ mà mây mưa với Kiều Miên, nhưng cô lại không thể cùng người khác ra ngoài ăn một bữa đồ ngọt.
Người này sao có thể mang theo ác ý lớn đến vậy để suy đoán về cô, sao có thể thản nhiên tạt nước bẩn lên người cô như thế?
Rốt cuộc tại sao cô lại thích cái loại người rác rưởi này chứ!
Khúc Hà dùng sức đẩy hắn ra, giọng nói lạnh như băng: “Tiền Chiêu Dã, anh đừng nghĩ tôi cũng giống như anh.”
Biểu cảm của Tiền Chiêu Dã cứng đờ, hắn chợt nghĩ đến việc trong công ty gần đây có tin đồn về hắn và Kiều Miên.
“Có phải em nghe thấy cái gì rồi không?”
Hắn vội vàng phủ nhận và muốn nắm lấy tay cô: “Đó đều là lời đồn, là giả thôi...”
Khúc Hà hừ lạnh một tiếng rồi ngắt lời hắn: “Tại sao cùng một lời nói, ở chỗ tôi thì là ngoại tình, còn đến chỗ anh thì lại biến thành lời đồn?”
Khúc Hà tức giận đến mức bật cười, cô hất phăng bàn tay đang đưa tới của hắn: “Anh nghe thử lời này xem, anh thấy có công bằng không? Có ra thể thống gì không?”
Tiền Chiêu Dã bị mất mặt nên giọng điệu trở nên cứng rắn: “Khúc Hà! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
Bên ngoài cửa sổ một tia chớp xẹt qua, làm sáng rực nửa khuôn mặt giả dối của Tiền Chiêu Dã.
Hắn nới lỏng cà vạt để ổn định cảm xúc, sau đó bày ra vẻ mặt khoan dung: “Những lời vừa rồi anh coi như chưa nghe thấy, ngày mai em bắt buộc phải đến công ty đi làm!”
Khúc Hà cười lạnh.
Tiền Chiêu Dã, anh vẫn giữ cái thái độ cao cao tại thượng này, cứ như thể câu nói đó là một sự ban ơn vậy!
Khúc Hà không thể nhẫn nhịn thêm được nữa: “Tiền Chiêu Dã, anh muốn tôi quay lại như vậy, là vì quần áo mặc không thoải mái? Hay là cơm canh không hợp khẩu vị? Hay là tài liệu không có ai sắp xếp?”
Đồng tử của Tiền Chiêu Dã co rụt lại như thể bị đâm trúng chỗ đau.
Khúc Hà: “Tiền Chiêu Dã, anh thật sự coi tôi là bảo mẫu của anh rồi sao?”
Tiền Chiêu Dã cao giọng với vẻ không thể tin nổi: “Khúc Hà, em có biết mình đang nói gì không?”
Hắn chỉ tay ra màn mưa bên ngoài: “Hôm nay anh đội mưa lớn mang hoa đến tìm em, vậy mà bây giờ cô lại nói với anh những lời này? Trong lòng em còn có anh nữa hay không?”
Khúc Hà gằn từng chữ: “Là tôi bắt anh đến sao? Là tôi bắt anh tặng hoa sao? Những lời này của anh chỉ có thể tự làm cảm động chính mình mà thôi.”
Cô nhìn về phía bó hoa Pink Lychee ở huyền quan, bỗng chốc cảm thấy mỉa mai tột cùng.
“Tiền Chiêu Dã, thật ra anh luôn phân biệt được hoa Cappuccino và Pink Lychee đúng không?”
“Tương tự nhau...” Khúc Hà khẽ lặp lại ba chữ đó và cảm thấy nực cười vô cùng.
Cô nhìn người đàn ông mà mình đã yêu bảy năm này, giọng nói rất nhẹ nhưng lại mang theo sức nặng lạ thường:
“Tiền Chiêu Dã, khi anh uống phải ly cà phê thêm hai phần sữa, ăn phải món ăn bỏ thêm rau mùi, mặc phải bộ quần áo bằng chất liệu thô nhám, anh còn thấy ‘tương tự nhau’ nữa không?”
Biểu cảm của Tiền Chiêu Dã đông cứng lại, hắn há miệng định nói gì đó.
Khúc Hà hít sâu một hơi: “Thật ra không phải chúng ‘tương tự nhau’, mà là anh cảm thấy tôi ‘tạm bợ’ là được.”
Cô đẩy hắn một cái rồi chỉ tay ra cửa: “Nhà tôi không hoan nghênh anh, cút đi.”
Tiền Chiêu Dã hoàn toàn bị chọc giận nên gào lên: “Khúc Hà! Cô đừng có lấn tới! Cô như vậy thì đám cưới này còn kết thế nào được?”
“Vậy thì không kết nữa.” Khúc Hà nghe thấy chính mình nói như vậy.
Giọng điệu bình thản như thể đang thông báo ngày mai trời vẫn mưa.
Không khí tức khắc đông đặc lại.
Tiền Chiêu Dã như bị sét đánh, hắn ngẩn người vài giây rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Em có biết mình đang nói gì không?”
Hắn sải bước tiến lên, giọng điệu mang theo vài phần đau lòng giả tạo: “Khúc Hà, gần đây em thay đổi đến mức anh sắp không nhận ra nữa rồi. Hết xin nghỉ việc lại đến không muốn kết hôn, rốt cuộc cô muốn cái gì? Những năm qua tôi cho cô còn chưa đủ nhiều sao?”
Hắn hạ thấp giọng như đang tẩy não cô:
“Em nghĩ lại xem, mấy năm qua ai là người hy sinh nhiều hơn? Hãy tự hỏi lòng mình đi, anh đối với em đã đủ tốt rồi, thời gian và tâm sức anh bỏ ra cho em còn nhiều hơn cả cha mẹ abg nữa. Anh biết đôi khi anh cũng phạm sai lầm, nhưng chẳng lẽ em lại vì một chút không tốt của anh mà quên sạch sành sanh tất cả những điều tốt đẹp anh dành cho em sao?”
“Em nghĩ lại mấy năm nay đi, chúng ta từng bước đi đến ngày hôm nay, sắp sửa kết hôn rồi, anh hy vọng em có thể thấu hiểu cho anh một chút, bao dung cho anh một chút. Anh cũng không yêu cầu em phải giống như những tiểu thư khuê các khác đem lại sự hỗ trợ trong sự nghiệp cho anh, chỉ cần em yên tâm ở bên cạnh anh là được rồi.”
Khúc Hà đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân lạnh toát và màng nhĩ ù đi.
Hắn lại đang dùng chiêu trò thao túng tâm lý với cô.
Cô nhìn đôi môi đang khép mở của hắn mà cảm thấy xa lạ vô cùng.
Bảy năm.
Cô đã trả giá bảy năm, để rồi đổi lấy việc hắn hùng hồn đứng đó mà “thao túng” cô.
Tiền Chiêu Dã thấy cô im lặng thì tưởng cô đã bị lay chuyển, hắn nở nụ cười như thể nắm chắc phần thắng trong tay.
“A Hà, nghe lời đi. Những lời vừa rồi anh coi như chưa nghe thấy, nếu em muốn nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa cũng được, nhưng mà...”
“Cút.” Giọng nói của Khúc Hà mang theo sự khàn đặc.
Tiền Chiêu Dã ngẩn ra: “Cái gì?”
“Cút!”
Cô vớ lấy bó hoa trên huyền quan và đập thật mạnh vào ngực hắn.
Giấy gói bị rách toạc, những cánh hoa màu hồng rơi lả tả đầy đất.
Như để phát tiết, Khúc Hà chẳng kịp suy nghĩ gì mà vớ được cái gì là ném cái đó.
Khăn giấy, chìa khóa, khung ảnh để bàn...
Tiền Chiêu Dã không kịp né tránh nên phải hứng chịu mấy nhát liên tiếp, hắn bị ném đến mức lảo đảo lùi lại mấy bước, đôi giày da giẫm lên những cánh hoa rơi rụng và nghiến ra những vệt nước màu hồng.
Cuối cùng Tiền Chiêu Dã cũng hốt hoảng rút lui ra ngoài cửa, Khúc Hà “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Ngăn cách hoàn toàn sự thẹn quá hóa giận của hắn.
Thế giới cuối cùng cũng thanh tịnh.
Khúc Hà nắm chặt tay nắm cửa, trán tựa vào cánh cửa và thở dốc từng hơi lớn.
Trên sàn nhà, những cánh hoa hồng nằm rải rác lộn xộn, một đống hỗn độn, giống hệt như bảy năm thanh xuân vụn vỡ của cô.
Bên ngoài cửa sổ, mưa xối xả vẫn không ngừng.
Nhưng trận mưa kéo dài bảy năm này,
Cuối cùng cũng tạnh rồi.
Sau khi Tiền Chiêu Dã rời đi, Khúc Hà dọn dẹp vệ sinh xong thì ngủ một mạch đến chiều.
Khi tỉnh dậy, mưa đã tạnh hẳn.
Sự u ám của cơn mưa dữ dội tan biến, ráng chiều rực rỡ cháy từ phía Đông sang phía Tây.
Sau khi bị kích động mạnh về cảm xúc, đầu cô đau nhức dữ dội.
Khúc Hà xoa xoa thái dương rồi quờ lấy điện thoại xem giờ.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên, một tin nhắn WeChat mới hiện ra.
Đại não đang mơ màng của Khúc Hà sau khi nhìn thấy người gửi thì đã tỉnh táo hơn phân nửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)