“Xin chúc mừng bạn *Tang Tang không đi làm* đã cực kỳ may mắn trở thành fan đầu tiên được chọn trong livestream tối nay!”
“Nếu em muốn trò chuyện với tôi về giấy bút mực nghiên thì có thể mở camera lên. Nếu thấy bất tiện, chúng ta sẽ nhường cơ hội cho fan khác nhé.”
Triệu Hư Hoài là một ông lão cực kỳ bao dung, luôn rất tôn trọng quyền riêng tư của fan. Đây cũng là lần đầu tiên Tang Dĩ An được chọn trong livestream. Trước kia lúc còn đi làm, thời gian rảnh cô chủ yếu lướt video ngắn, rất ít xem livestream.
Đương nhiên, ngoại trừ livestream của nam thần.
Luyện chữ lâu như vậy rồi, cô thật sự rất muốn được danh sư chỉ điểm, nên lập tức mở camera. Chỉ là vì lần đầu thao tác nên hơi lúng túng. Sau khi mở camera, cô còn ghé sát lại xác nhận:
“Là như thế này đúng không? Chắc là mở rồi nhỉ?”
8 vạn fan trong livestream lập tức cảm nhận được một đợt “bạo kích nhan sắc”.
Nhìn bình luận “mỹ nữ” bay đầy màn hình, Triệu Hư Hoài lập tức kéo chủ đề trở lại:
“Được rồi, được rồi.”
“Mọi người đừng chỉ chăm chăm nhìn mặt cô bé người ta nữa, cũng đừng quên chuyện chính!”
Lúc này bình luận mới đỡ hơn một chút, không còn toàn “mỹ nữ mỹ nữ” nữa.
Tang Dĩ An nhanh chóng chỉnh góc camera hướng về quầy thu ngân. Thấy trên quầy vẫn chưa chuẩn bị gì, cô lập tức giải thích:
“Hôm nay em vào livestream hơi muộn. Bình thường ngày nào em cũng luyện thư pháp theo thầy.”
Vừa nói, cô vừa mở chiếc hộp gỗ mà tối qua Lục Trạch Húc tặng.
Chiếc hộp gỗ tử đàn đen tím dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng cổ xưa mờ ảo. Bên trên chạm khắc hình hoa lan cực kỳ tao nhã. Chiếc hộp lớn cỡ giấy A4, dày khoảng 50 centimet.
Ngay khi Tang Dĩ An đặt nó lên quầy thu ngân, nó lập tức chiếm trọn khung hình livestream.
“Má ơi! Cái hộp gỗ này nhìn sang quá!”
“Trông giống gỗ tử đàn ghê, nhưng cũng có thể do ánh sáng nên không nhìn rõ lắm.”
“Tôi không hiểu về tử đàn đâu, nhưng hoa lan khắc trên nắp nhìn sống động thật đấy.”
“Chắc chắn là chạm thủ công, không phải máy móc.”
“Hiểu rồi. Tóm lại chỉ có một chữ — đắt!”
……
Giữa lúc fan đang đánh giá chiếc hộp gỗ, Triệu Hư Hoài cũng chăm chú nhìn nó. Khác với người khác, ông nghiên cứu đồ cổ văn phòng tứ bảo đã nhiều năm. Gần như chỉ liếc một cái là ông có thể khẳng định chiếc hộp này chắc chắn làm từ gỗ tử đàn.
Nghĩ đến việc cô gái nhỏ này dùng hộp gỗ tử đàn để đựng đồ, lại còn tiện tay đặt tùy ý một bên…
Tim ông đau nhói. Dù món đồ đó chẳng liên quan gì đến ông.
Đây cũng là lần đầu Tang Dĩ An mở hộp gỗ nên cô hoàn toàn không biết bên trong có gì.
Tầng trên cùng là 4 cây bút lông nối tiếp nhau, mỗi cây một kiểu khác nhau. Cô lần lượt lấy ra. Chỉ riêng cảm giác cầm cán bút thôi đã hoàn toàn khác với loại bút lông 9 tệ 9 một cây cô mua trên PDD ngày thường.
(Pinduoduo (PDD) mang lại lợi thế lớn nhờ mức giá sỉ rẻ hơn các sàn khác do bán trực tiếp từ nhà máy và mô hình mua nhóm)
Cô tùy tiện cầm một cây màu sẫm đơn giản nhất, đưa sát camera. Đầu bút cực kỳ sạch sẽ, không hề dính chút mực nào. Rõ ràng là bút mới.
Tang Dĩ An giải thích:
“Bộ văn phòng tứ bảo này là bạn tặng. Hôm nay cũng là lần đầu em mở ra. Vốn định hôm nay luyện chữ cùng thầy luôn, ai ngờ nội dung livestream lại thay đổi.”
Cô vừa dứt lời thì nghe Triệu Hư Hoài đột nhiên cao giọng:
“Đưa cây bút lại gần camera hơn một chút! Cán bút gần hơn nữa, tôi muốn nhìn hoa văn bên trên.”
Tang Dĩ An làm theo. Không chỉ đưa sát hơn mà còn cực kỳ có tâm dùng chế độ quay chậm, di chuyển từ cán bút tới đầu bút, cố gắng để toàn bộ fan trong livestream nhìn thật rõ.
“Tôi thấy cây bút này hơi giống cái Triệu lão sư vừa giới thiệu…”
“Anh em, tôi cũng thấy giống.”
“Không chỉ hai người đâu, tôi cũng cảm thấy nó giống Tuyên bút!”
“Không thể nào? Tôi nhớ Triệu lão sư vừa nói loại tốt nhất phải sáu chữ số cơ mà!”
“Ai giàu dữ vậy trời? Lấy Tuyên bút luyện thư pháp?”
“Xác nhận rồi! Chị gái nhỏ này trong nhà có mỏ!”
……
Nhìn bình luận lướt ào ào, Tang Dĩ An vội giải thích:
“Nhà em không có mỏ đâu! Chỉ có một siêu thị nhỏ thôi. Đây là bạn tặng, không phải em tự mua.”
Sau khi quan sát kỹ cây bút, Triệu Hư Hoài nói:
“Em viết vài chữ cho tôi xem thử.”
Tang Dĩ An thích nhất cái này. Cô đồng ý mở camera chính là để được thầy chỉ điểm thư pháp.
“Vậy chờ em một chút nhé, em còn chưa mài mực.”
Cô mở tầng thứ hai của hộp gỗ. Bên trong lại đặt một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật nhỏ hơn nữa.
Tang Dĩ An hơi ngượng:
“Xin lỗi mọi người nhé, đây cũng là lần đầu em mở.”
Nói rồi cô mở nắp hộp nhỏ. Bên trong đặt ngay ngắn 8 thỏi mực hình dạng khác nhau. Bốn thỏi được chạm khắc mai, lan, trúc, cúc. Bốn thỏi còn lại lần lượt khắc cảnh phố xưa, non nước Thương Sơn, du thuyền trên sông và lâm viên. Có thể nói cả 8 thỏi mực đều tinh mỹ đến mức khó tin.
Fan trong livestream nhìn mà ngây người. Ngay cả Tang Dĩ An cũng sững sờ. Cô biết chi tiêu của Tiểu Thái Tử thuộc tầng lớp đỉnh kim tự tháp.
Nhưng trước khi tận mắt nhìn thấy, cô thật sự khó mà tưởng tượng nổi.
“Làm sao bây giờ… em có hơi không nỡ dùng.”
Tiếng cười của Triệu Hư Hoài vang lên:
“Vậy trước tiên đừng dùng. Để mọi người thưởng thức đã.”
Hiểu ý. Tang Dĩ An trực tiếp cầm điện thoại lại gần hộp mực.
Không chỉ thế, cô còn cẩn thận cầm từng thỏi mực lên, xoay chính diện và mặt sau cho mọi người xem.
Sau đó cô phát hiện…
Mặt sau của thỏi mực còn có chữ viết.
Vừa nhìn thấy chữ, không chỉ Triệu Hư Hoài mà cả fan livestream cũng không ngồi yên nổi. Mọi người đều là người yêu thích thư pháp. Dù viết chưa chắc giỏi, nhưng theo Triệu Hư Hoài lâu như vậy, nhãn lực ít nhiều cũng được luyện ra.
“Chữ đẹp!”
Triệu Hư Hoài lập tức cao giọng khen ngợi.
Tang Dĩ An cũng cảm thấy nét chữ này cực kỳ có khí phách. Không phải người bình thường có thể viết ra được. Thỏi mực này rõ ràng xuất phát từ tay danh gia.
Cô bỗng thấy ngứa tay, muốn tự mình thử viết.
Sau đó fan livestream liền thấy camera rời khỏi hộp mực. Mà chủ nhân chiếc hộp lại mở tầng thứ ba. Bên trong đặt ngay ngắn hai chiếc nghiên mực.
Lần này Tang Dĩ An nhận ra rồi. Đây chính là nghiên Đoan Khê mà Triệu Hư Hoài vừa giới thiệu. Không chỉ Tang Dĩ An, ngay cả fan livestream cũng nhận ra.
Hai chiếc nghiên này thật sự quá đặc trưng.
“Đây chính là loại nghiên Đoan Khê giá thấp thì sáu chữ số, cao thì bảy chữ số mà chủ bá vừa nói đúng không?”
“Không phải mắt tôi bị hoa chứ?”
“Lầu trên, cậu không nhìn nhầm đâu!”
“Đúng là nghiên Đoan Khê!”
“Fan 3 năm của chủ bá xin xác nhận!”
“Nếu nghiên cũng đắt thế này…”
“Vậy bút lông với thỏi mực lúc nãy thì sao?”
“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!”
“Giờ tôi chỉ muốn biết chị gái nhỏ dùng loại giấy gì thôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)