Tang Dĩ An trao đổi với công ty nội thất nhưng không mấy thuận lợi. Cô mở điện thoại, chuẩn bị hỏi ý kiến bạn thân.
Lần trước khi biết cô định mở siêu thị mini, đối phương từng muốn giới thiệu một công ty nội thất cho cô, chỉ là khi ấy ngân sách của Tang Dĩ An không đủ để chi trả kiểu trang trí cao cấp như vậy nên cô đã từ chối.
Bây giờ tài chính dư dả rồi, vừa lúc có thể hợp tác.
Ai ngờ vừa mở WeChat lên, Tang Dĩ An đã bị thông báo “99+” ở vòng bạn bè dọa cho hết hồn.
Gần đây cô đâu có làm gì đâu? Chuyện gì thế này?
Mở vòng bạn bè ra mới biết, hóa ra là bài đăng ảnh đồ ăn khuya dạng “cửu cung cách” lúc rạng sáng của cô đã khiến vô số người phẫn nộ.
Có người thèm đến chảy nước miếng, có người mắng cô nửa đêm “đầu độc” dân tình, có người hỏi han tình hình cuộc sống gần đây của cô. Nhưng nhiều nhất vẫn là hỏi cô mua loại điểm tâm đẹp mắt như vậy ở đâu.
Kỳ lạ nhất là…
Có người còn thích cả chiếc đĩa đựng bánh và hộp đựng thức ăn.
Tang Dĩ An trả lời riêng vài người bạn thân, sau đó thống nhất bình luận:
“Đồ ngự thiện cung đình đặc chế, Thái tử ban thưởng.”
Đằng sau còn thêm một biểu tượng cười toe toét.
Cô tìm được Ngô Nam trong danh sách bạn bè, vừa định nhắn tin thì điện thoại của đối phương đã gọi tới trước.
“Ôi chao, lần này bắt máy nhanh thế? Dạo này việc làm ăn sao rồi? Cần giúp gì thì cứ nói, đừng tự mình chịu đựng.”
Tang Dĩ An cũng không khách sáo:
“Đúng là cần giúp thật. Nam Nam, công ty nội thất cậu nói lần trước có thể giới thiệu lại cho mình không? Siêu thị nhỏ của mình cần sửa sang lại.”
Ngô Nam cực kỳ sảng khoái:
“Thế mới đúng chứ! Yên tâm, để mình liên hệ ngay cho cậu.”
Bên kia truyền đến tiếng loa thúc giục hành khách lên máy bay, Tang Dĩ An vội nhắc nhở:
“Cậu nhớ chú ý sức khỏe nhé? Cơ thể mới là vốn liếng cách mạng, đừng liều mạng làm việc quá!”
“Yên tâm đi yên tâm đi. Sau khi cậu xảy ra chuyện, chẳng phải mình đã đi khám Đông y rồi sao? Đống thuốc Đông y bác sĩ kê cậu cũng thấy rồi đấy, ngày nào mình cũng uống. Được rồi không nói nữa, máy bay sắp cất cánh rồi. Chờ mình nghỉ ngơi chúng ta gặp nhau nhé!”
Tang Dĩ An còn muốn dặn dò thêm vài câu nhưng đối phương đã cúp máy.
Ngô Nam từ nhỏ đã là kiểu người liều mạng. Đúng chuẩn “cuồng công việc” số một. Dù là học tập hay công tác, cô ấy chưa bao giờ sợ khổ, chỉ dựa vào một cỗ quyết tâm hung hăng mà tiến lên. Cũng cùng đi làm bốn năm như nhau, giờ cô ấy đã là phó giám đốc bộ phận rồi.
Nhớ tới lần trước cùng đi khám Đông y, Tang Dĩ An mở album điện thoại, tìm đơn thuốc bác sĩ kê lúc ấy. Đợi lần sau Tiểu Thái Tử tới, cô định mua chút dược liệu Đông y từ chỗ cậu ta. Thuốc của Thái Y Viện chắc hẳn hiệu quả mạnh hơn Đông y hiện đại chứ nhỉ?
Tang Dĩ An mở cuốn sổ nhỏ mang theo bên mình, ghi thêm mục này vào danh sách việc cần làm.
Vừa viết xong thì một chiếc xe tải nhỏ dừng trước siêu thị mini.
“Bà chủ, giao hàng đây!”
Một người đàn ông ngoài bốn mươi ôm thùng carton bước vào.
“Anh Lý, cứ để dưới đất là được.”
“Được rồi!”
Đây là đợt bổ sung hàng cho quầy đồ ăn vặt trong siêu thị. Đồ ăn vặt trong siêu thị khá hỗn tạp, anh Lý chỉ phụ trách vài nhãn hiệu trong số đó.
Nhưng Tang Dĩ An lo chuyện kệ đồ ăn vặt bị trống sẽ thường xuyên xảy ra, nên lần này nhập nhiều hàng hơn. 10 thùng carton cỡ 1 mét vuông chất đầy ngay cửa siêu thị.
Đúng lúc giờ tan làm, hàng xóm xung quanh nhìn thấy đều không khỏi lên tiếng chúc mừng.
“Tiểu An à, xem ra việc làm ăn của cháu tốt lắm nhỉ!”
“Đúng thế còn gì! Nhập nhiều hàng thế này, vừa nhìn là biết bán đắt!”
Tang Dĩ An cười tươi nhìn mọi người:
“Đều nhờ mọi người chiếu cố thôi. Thật ra lúc đầu cháu sợ buôn bán không tốt nên không dám nhập nhiều. Thành ra bán hết rất nhanh. Lần này nhập thêm chút cũng đỡ để anh Lý phải chạy tới giao hàng suốt.”
“Tang lão bản nói gì thế chứ! Bất kể lúc nào cô cần hàng, chỉ cần gọi điện một tiếng là tôi giao ngay!”
Lý Cương cầm chiếc khăn lông nâu vắt trên cổ lau mồ hôi, cười thật thà.
Tang Dĩ An thanh toán tiền hàng xong cũng không vội xếp lên kệ. Đó là việc của Sinh Môn.
Đến giờ luyện chữ rồi. Cô nghỉ việc vốn là để tận hưởng cuộc sống, thử những điều mình thích. Cô sẽ không vì việc nhập hàng hay sắp hàng mà bỏ lỡ thời gian luyện thư pháp cố định mỗi ngày.
Dù hồi nhỏ từng học qua một thời gian, Tang Dĩ An vẫn vào livestream của thầy thư pháp để luyện tập theo mỗi ngày. Nhưng hôm nay livestream có chút khác thường.
Triệu Hư Hoài năm nay 70 tuổi, là nhà thư pháp nổi tiếng đương đại. Ông đã nghỉ hưu từ lâu nhưng chẳng chịu ngồi yên, ngày nào cũng livestream dạy dân mạng viết thư pháp. Mấy năm liên tục như vậy, phòng livestream cũng tích lũy được bảy tám vạn người theo dõi. Rất nhiều người học thư pháp cùng ông để tu thân dưỡng tính.
Tang Dĩ An mới “lọt hố” nửa tháng gần đây, cực kỳ thích ông lão hài hước thú vị này, cũng rất thích nét chữ của ông. Nét bút phóng khoáng mạnh mẽ, đầu bút sắc bén, cực kỳ ngầu.
Hôm nay trong livestream, Triệu lão gia tử không dạy cách đặt bút hay phát lực như thường ngày, mà đang giới thiệu về dụng cụ thư pháp.
Trên chiếc bàn gỗ dài bày một hàng bút lông dùng làm đạo cụ minh họa. Ngoài ra còn có 4 nghiên mực, 4 thỏi mực và cả một chồng giấy Tuyên Thành cực kỳ hoành tráng.
Lúc Tang Dĩ An vào livestream thì hơi muộn, bài giảng đã đến phần cuối.
“Nghiên mực đứng đầu phải kể đến nghiên Đoan Khê. Có thể nói đây là đứng đầu trong tứ đại danh nghiên của nước ta. Suốt hơn ngàn năm nay, nó luôn nổi danh khắp thiên hạ.”
Ông lão nâng một chiếc nghiên mực mới tinh lên, đưa sát trước camera.
“Mọi người xem nhé. Nghiên Đoan Khê sở hữu chất đá vừa cứng vừa mềm tuyệt đẹp, cùng hoa văn tự nhiên muôn màu muôn vẻ khiến biết bao người si mê. Không chỉ vậy, nghiên Đoan Khê tinh xảo bền chắc, ôn nhuận như ngọc, kỹ thuật điêu khắc cực kỳ tinh tế.”
“Mài mực yên lặng không tiếng động, giữ nước không khô, mực mài ra mịn màng, không làm hại đầu bút. Từ xưa đến nay vô số văn nhân mặc khách đều vô cùng yêu thích, ví dụ như Âu Dương Tu hay Tô Đông Pha.”
“Thời cổ đại, nghiên Đoan Khê cực kỳ quý hiếm, triều đình thậm chí còn cử quan viên chuyên giám sát việc khai thác và chế tác, cấm dân gian tự ý thu thập. Có thể nói ngoài đắt ra thì chẳng có khuyết điểm gì.”
Ông lão cẩn thận đặt nghiên xuống:
“Nhưng nghiên Đoan Khê cũng có nhiều loại. Loại rẻ thì sáu chữ số, đắt thì bảy chữ số. Dù vậy rất ít người thực sự dùng nó, kể cả các đại thư pháp gia. Đây đều là bảo vật tổ tiên truyền lại, phần lớn chỉ dùng để sưu tầm.”
Bình luận trong livestream lướt đi điên cuồng. Phần lớn đều là:
“Học thêm kiến thức rồi!”
“Cái nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi…”
Cũng có người đùa:
“Nghèo như tôi thật sự thích hợp học thư pháp sao?”
Vừa dứt lời, phần bình luận càng náo nhiệt hơn.
“Đến rồi đến rồi! Phân đoạn tôi mong chờ nhất đây rồi!”
“Trúng tôi đi! Trúng tôi đi! Nhất định phải trúng tôi!”
“Được Triệu lão sư chỉ dạy trực tiếp hiếm lắm luôn!”
“Tín nữ nguyện hiến mười cân mỡ trên người để cầu được chọn!”
“Vậy tôi hiến hai mươi cân!”
“Chị em phía trước đúng là ác thật!”
…
Trong phút chốc, đủ loại cách cầu nguyện kỳ quái lướt kín màn hình.
Tang Dĩ An còn đang ngồi hóng chuyện vui thì…cô nhìn thấy tên mình được chọn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

