"Các người chắc chắn muốn làm ồn ở ngay cửa thế này sao? Tôi không dám đảm bảo sẽ thu hút thứ gì đến đâu."
An Thầm bình thản đẩy cô gái đang ôm chầm lấy mình khóc rống lên ra, hất cằm về phía nam sinh vừa mở cửa.
"Tiểu Úy, đừng khóc nữa. Chúng ta để đồng chí đặc vụ vào nhà trước đã."
Nam sinh kéo Tiểu Úy sang một bên, nhường đường cho An Thầm bước vào.
Nam sinh mở cửa lên tiếng trước:
"Tôi là Ngô Vạn Chung, hai nam sinh kia một người tên Uông Hạ, người còn lại là Vương Chính. Bạn nữ này là Hà Thành Úy, vốn dĩ còn một người nữa…"
Nhắc đến người bạn kia, giọng Ngô Vạn Chung nghẹn lại.
"Chết rồi sao? Thi thể ở đâu."
An Thầm không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, trông có vẻ khá lạnh lùng.
"Ở hành lang trên lầu, chị ấy tên Chu Hiếu Mẫn, bọn tôi rủ nhau đến sơn trang này chơi."
Nhớ đến cái chết của Chu Hiếu Mẫn, Tiểu Úy lại tủi thân bật khóc.
An Thầm gật đầu, dặn dò nhóm người đang ủ rũ:
"Tôi lên lầu kiểm tra một chút, mọi người ở đây đợi."
"Vâng…"
Thực ra Ngô Vạn Chung không hề muốn An Thầm đi lên đó, cậu chỉ mong cô mau chóng đưa bọn họ thoát ra ngoài.
Nhưng cậu lại chẳng dám cản trở người thi hành công vụ.
Lúc bước lên cầu thang, mùi máu tanh xộc vào mũi An Thầm càng nồng nặc hơn.
Thế nhưng cô chẳng hề thấy thi thể nào.
Chẳng phải nói là ở hành lang sao?
Để chắc chắn, An Thầm lùng sục thêm một vòng, thậm chí mở tung cả cửa các phòng nhưng vẫn không thấy tung tích đâu cả.
Mang theo nỗi bất an, cô đi xuống lầu. Vài người đang ngồi ở tầng một đồng loạt ngẩng lên nhìn cô.
"Người tên Chu Hiếu Mẫn mà mọi người nói, biến mất rồi."
"Không thể nào! Tận mắt chúng tôi nhìn thấy mà."
Ngô Vạn Chung lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt khó tin.
"Đúng, đúng vậy. Tận mắt chúng tôi thấy mà."
"Đúng vậy đúng vậy."
Ba người còn lại đều ngẩn ra, chẳng lẽ thứ chính mắt chứng kiến còn có thể là giả được sao.
"Vậy mọi người tả lại xem, bộ dạng lúc chết của cô ấy ra sao."
An Thầm bắt đầu sinh nghi.
"Ờm, chỉ có ngũ quan là bị tổn thương, máu me be bét, hoàn toàn không nhìn rõ mặt nữa…"
Ngô Vạn Chung khó nhọc nhớ lại.
Cảnh tượng hết sức đẫm máu, lúc đó cậu là người nhìn rõ nhất.
Giờ cứ nhắm mắt lại là hình ảnh ấy lại ùa về.
"Tôi nắm được đại khái rồi."
An Thầm bật thiết bị liên lạc, báo cáo với Bạch Kỳ.
"Tôi đã tìm thấy năm người sống sót, một người tử nạn. Tôi nghi ngờ là do Kẻ vô diện làm, Kẻ vô diện là…"
Báo cáo xong thông tin về quái vật và những người sống sót, cô lấy thiết bị xé rách lãnh địa ra.
Thiết bị này không lợi hại như đặc vụ cấp B, không phải ở đâu cũng tự do xé rách lãnh địa được.
Mà bắt buộc phải đến nơi chịu ảnh hưởng của quy tắc yếu nhất mới phát huy tác dụng.
Thiết bị xoay vài vòng, trong tai nghe vang lên giọng của Bạch Kỳ.
"Cách một kilomet về hướng Tây Bắc, nằm ở khu vực rìa sơn trang nghỉ dưỡng, phiền cô dùng thiết bị xé rách ở đó."
"Rõ."
Bạch Kỳ dứt lời, lại không kìm được tiếng cảm thán.
"Phần lớn đặc vụ của chúng ta đều được trường lớp đào tạo bài bản. Xích Thầm mới vào chưa qua huấn luyện ngày nào mà đã thực hiện nhiệm vụ xuất sắc đến vậy. Thảo nào Phó cục lại cho cô ấy nhận việc ngay."
Long Lục mỉm cười nhìn Bạch Kỳ.
"Xem ra cậu thích cô bé này lắm nhỉ, nãy giờ cứ khen lấy khen để không ngừng. Nhưng quả thực rất ưu tú, nghe bảo Phó cục định lúc nào rảnh sẽ đích thân huấn luyện cô ấy."
"Oa, được Phó cục tự tay huấn luyện cơ đấy."
"Cậu ghen tị à."
"Đâu có, Xích Thầm thảm quá đi chứ."
An Thầm làm sao biết hai người kia đang bàn tán về mình. Cô giục nhóm người sống sót thu dọn đồ đạc để đưa họ ra ngoài.
"Mọi người có biết quy tắc của sơn trang nghỉ dưỡng này không?"
Vài người đưa mắt nhìn nhau rồi lắc đầu.
"Tôi nhấn mạnh một chút, lát nữa trên đường nếu thấy bóng người thì tuyệt đối đừng chào hỏi hay gọi tên. Đó rất có thể là quái vật quy tắc. Cho dù khoảng cách có gần đến mấy, có là người quen thuộc đến nhường nào, chỉ cần chưa nhìn rõ mặt thì đều cấm kỵ, rõ chưa?"
"Vậy… vậy nếu lỡ chào hỏi thì sẽ xảy ra chuyện gì?"
Tiểu Úy run rẩy cất lời.
An Thầm giữ vẻ mặt dửng dưng nhìn thẳng vào cô nàng, hờ hững nhả chữ:
"Sẽ chết, hơn nữa còn chết không toàn thây."
Tiểu Úy lập tức liên tưởng tới bộ dạng thê thảm của Chu Hiếu Mẫn lúc chết, cả người hoảng loạn.
"Vậy nên, vậy nên chị Hiếu Mẫn là…!"
Ngô Vạn Chung vội vàng suỵt một tiếng, ra hiệu cho cô nhỏ giọng lại.
"Tóm lại, trước khi ra ngoài an toàn, tôi sẽ cố gắng nhắc nhở và bảo vệ mọi người. Mọi người cứ ngoan ngoãn đi theo, đừng có tự tìm đường chết. Bằng không mất mạng thì chẳng liên quan gì đến tôi đâu."
Dặn dò xong, tâm trí An Thầm vẫn luẩn quẩn quanh cái xác không cánh mà bay kia.
Liệu có giống như cô dự đoán hay không.
Kẻ vô diện có khả năng phái sinh.
Ngô Vạn Chung lại không kiềm được suy tư, đặc vụ ai trông cũng dữ dằn thế này sao?
Tuy nữ đặc vụ này dung mạo rất xinh đẹp, nhưng lúc nào cũng toát ra vẻ lạnh nhạt, xa cách.
Đẩy cửa ra, nhóm người nối gót bước ra ngoài.
Thấy trên bàn có chiếc gương trang điểm nhỏ, An Thầm tiến tới lấy rồi nhét vào túi.
Vị trí Bạch Kỳ thông báo không quá xa, kẹt nỗi phải thoát khỏi khu biệt thự này trước đã.
Khu biệt thự này xây dựng kiểu gì mà vừa ngoằn ngoèo vừa dài thòng lòng.
"Theo sát vào, nhớ kỹ những gì tôi dặn. Thấy bóng người là lập tức ngoảnh đi chỗ khác, giả vờ như không thấy. Chừng nào chưa nhìn rõ mặt thì cấm tuyệt đối việc chào hỏi, kể cả người đi cùng đoàn."
"Rõ."
Vốn định đi thành hàng ngang, nhưng An Thầm nhận ra đi kiểu gì cũng sinh ra điểm mù tầm nhìn. Cô dứt khoát xếp họ đi song song từng đôi một và bắt họ phải khắc ghi lời mình.
Nếu không nhớ nổi thì cô cũng đành chịu…
Dù sao cô cũng đã cảnh báo hết nước hết cái rồi.
Dọc đoạn đường tiến về phía cổng lớn khu biệt thự, cô liên tục đảo mắt tìm kiếm bóng người.
Mục đích là muốn xem lại quy tắc của Kẻ vô diện.
Tiểu Úy nắm chặt lấy ống tay áo của Ngô Vạn Chung, ánh mắt đầy sợ hãi dáo dác nhìn quanh.
Mãi cho đến khi ra khỏi khu biệt thự, An Thầm vẫn chẳng phát hiện tung tích quái vật.
Chẳng lẽ Kẻ vô diện cũng biết sợ đặc vụ sao?
Vừa quay lưng định ngó chừng đám người kia, cô chợt phát hiện hình như đội hình bị dư ra một người.
"Tiểu Úy, bên cạnh cô là ai thế."
Câu hỏi này dọa Tiểu Úy sợ chết khiếp. Cô nàng quay đầu sang, đập vào mắt là một khuôn mặt không có ngũ quan.
"Á!!"
An Thầm nhanh tay lẹ mắt rút chiếc gương ra, chĩa thẳng vào mặt Kẻ vô diện.
Liệu có tác dụng không? Quy tắc ghi rõ Kẻ vô diện không được phép nhìn thấy khuôn mặt thật của mình.
"Gào, gào!"
Khoảnh khắc nhìn thấy hình bóng trong gương, con quái vật dường như hoàn toàn suy sụp. Nó bắt đầu dùng hai tay điên cuồng cào cấu khuôn mặt.
Bộ móng tay dài ngoẵng cứ thế rạch từng đường máu me bê bết lên da thịt.
Tiểu Úy sợ đến mất mật. Ngô Vạn Chung vội đưa tay che mắt cô nàng rồi ôm chặt vào lòng.
"Đừng nhìn."
Cào cấu chán chê, Kẻ vô diện bắt đầu chạy thục mạng.
Nó đột ngột dừng bước. Một vuốt vung lên xé toạc toàn bộ lớp da mặt của chính mình rồi gục hẳn xuống đất.
Phần da mặt bị xé rách kia từ từ mọc ra ngũ quan.
Đó chính là Chu Hiếu Mẫn.
Liếc nhìn chiếc gương trên tay rồi lại nhìn bộ dạng thê thảm của con quái vật, An Thầm lập tức báo cáo cho Bạch Kỳ.
"Kẻ vô diện sợ nhìn thấy dáng vẻ của chính mình, có thể mang theo gương nhỏ bên người để phòng thân."
"Rõ."
Bạch Kỳ tức tốc truyền thông tin này đến tai các đặc vụ khác đang làm nhiệm vụ trong dị văn quy tắc.
Cậu vừa truyền đạt vừa trầm trồ thán phục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


