Chưa làm đặc vụ đã thức tỉnh năng lực ngay trong lãnh địa, vận may này quả thật hiếm có.
Đa phần các đặc vụ đều phải trải qua sinh tử trong lãnh địa cấp B, cấp A mới nắm bắt được cơ duyên thức tỉnh năng lực.
Đặc vụ cấp C sở hữu năng lực đếm trên đầu ngón tay, mà dẫu có thì cũng nhanh chóng thăng lên cấp B.
Khả năng nhìn thấu điểm yếu của quái vật mà An Thầm sở hữu gần như là độc nhất vô nhị.
Chuyện này vẫn chưa lọt đến tai Cục giám sát dị văn ở các thành phố khác, nếu không họ chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để giành giật nhân tài.
Còn An Thầm lúc này đang suy tính xem có nên trừ khử con thủy quỷ kia hay không.
Thôi thì giải quyết luôn cho rảnh nợ.
Với tâm lý gặp nhau âu cũng là duyên, cô ngồi xổm bên hồ, kiên nhẫn đợi thủy quỷ ngoi lên. Chẳng ngờ con quái vật này lại kém cỏi đến thế.
Cứ rụt cổ trốn miết dưới nước.
Có người đứng lù lù trên bờ mà mày lại không kéo xuống nước à?
"Này, đừng có giả chết."
Thủy quỷ: "…"
Phía bên ngoài, Bạch Kỳ có phần lo lắng.
"Bây giờ mới có mỗi Xích Thầm vào trong, để cô ấy đi một mình liệu có gặp nguy hiểm không?"
"Dị văn quy tắc lần trước độ khó lên tới cấp C+, lần này cùng lắm chỉ là cấp D+, cô ấy lo liệu được."
Hai người chưa dứt lời, giọng An Thầm đã vang lên qua tai nghe liên lạc.
"Thủy quỷ giải quyết xong rồi. Tôi vừa gọt sạch tóc của nó. Tuy chưa chết nhưng nó mất khả năng tấn công rồi."
"Hả?"
Bạch Kỳ hoang mang.
Cậu vừa mới lo sốt vó, chớp mắt cô đã dọn dẹp xong con quái vật rồi sao?
Phía bên kia, ban đầu An Thầm liên tục réo gọi nhưng thủy quỷ cứ như chuột chũi trốn trong hang, sống chết không chịu ló mặt.
Cô dứt khoát thò tay xuống nước khuấy đảo liên tục khiến nó mất hết kiên nhẫn.
Vốn dĩ nó thấy đối phương là đặc vụ nên mới nhịn không ra tay.
Nhưng trêu tức kiểu này thì có thánh mới nhịn nổi!
Một mớ tóc đen vọt mạnh lên mặt nước, lập tức bị An Thầm túm gọn.
"Tóc dài gớm nhỉ."
Tiêu đời rồi, nó mới làm thủy quỷ chưa được bao lâu, kinh nghiệm còn non nớt.
Bị túm tóc thế này phải làm sao đây.
Chưa kịp nghĩ đối sách, nó đã bị An Thầm nhấc bổng lôi tuột lên bờ.
Thủy quỷ hoảng sợ nhắm tịt mắt.
Dù là chết ngạt hay chết chém nó đều không muốn đâu!
"Phập."
Cơn đau không ập đến, đầu cũng chẳng lìa khỏi cổ.
An Thầm chỉ cạo trọc mớ tóc dài, rồi nắm lấy phần chân tóc ngắn tũn ném trả nó xuống nước.
"Nói chuyện được chưa?"
Vừa chạm nước, thủy quỷ liền thở hổn hển lấy lại sức.
"Được! Được! Đừng giết tôi."
"Thế tao hỏi mày đáp, mày là ai trong cái sơn trang nghỉ dưỡng này."
Câu nói của cô đánh trúng chỗ hiểm khiến thủy quỷ vỡ òa.
"Hu hu sao cô biết tôi là người, tôi bị con thủy quỷ kia hại thê thảm lắm hu hu hu…"
Ông trời có mắt, cuối cùng cũng có người biết nó bị oan uổng nhường nào.
"Trả lời mau."
"Tôi, tôi là một blogger ẩm thực, được sơn trang mời đến quay review. Nào ngờ mới tới chưa đầy một tiếng thì nơi này biến thành dị văn quy tắc. Lúc tôi đứng ven hồ quay tư liệu do lơ đễnh nên bị nó kéo xuống nước, giờ nó cướp thân xác tôi bỏ đi rồi. Đồng chí đặc vụ, cô nhất định phải bắt nó lại giúp tôi!!!"
"Có cách nào hoán đổi lại không."
"Có có có! Chỉ cần ném nó xuống nước lần nữa là tôi có thể biến lại thành người."
An Thầm gật đầu, buông lỏng nhúm tóc còn sót lại của nó.
"Tao có thể giúp, nhưng phải nhớ kỹ. Nếu sau này tao phát hiện mày hại người, thì dù có trốn chân trời góc bể tao cũng sẽ lôi cổ mày về, bắt mày làm thủy quỷ lần nữa rồi tan biến cùng cái lãnh địa này, nghe rõ chưa?"
"Rõ rồi, tôi nhớ kỹ rồi! Đồng chí đặc vụ, tôi nào muốn hại người, nấp dưới nước nãy giờ tôi đâu có ý định tấn công ai."
Tấn công vị đặc vụ này hoàn toàn là tình huống ngoài ý muốn, ai bảo cô cứ liên tục khiêu khích nó.
Ai mà nhịn cho nổi.
Gật đầu tán thành, cô tha cho thủy quỷ một con đường sống.
Dẫu sao tóc cũng bị cạo sạch, nó không còn sức đe dọa người trên bờ nữa.
Trừ phi có kẻ chán sống tự mình nhảy xuống nước.
Riêng về phần con thủy quỷ xảo quyệt ban đầu kia…
Chắc chắn cô phải tóm cổ nó.
Rảo bước thêm vài phút, An Thầm đặt chân tới khu biệt thự.
Dọc đường cô tiện tay chém bay đầu một con xà quái Trúc Diệp Thanh nấp trong rừng trúc, đồng thời báo cho Bạch Kỳ, nhờ cậu dặn dò nhóm đặc vụ cẩn thận với những nơi cây cối rậm rạp vì dễ có mai phục.
Vừa tới cổng chính, một bóng người lọt vào tầm mắt cô.
Trông rất giống Bạch Kỳ.
Tuy nhiên cô thừa hiểu điều này hoàn toàn bất khả thi.
Cô tiến lại gần xem thử trên người kẻ đó có quy tắc nào không. Cảm nhận được có người bước tới, bóng đen kia bắt đầu run rẩy.
Đó là cơn run rẩy kích động không thể kìm nén.
Ngờ đâu An Thầm chỉ dừng lại, chăm chú đọc quy tắc lơ lửng trên đỉnh đầu nó.
[Kẻ vô diện
Kẻ vô diện có thể ngụy trang thành bất cứ ai mà bạn quen biết, nhưng chỉ giống bóng lưng.
Nếu tiến đến bắt chuyện hoặc gọi tên, ngay khi nó đáp lời, ngũ quan của bạn sẽ bị ăn thịt.
Kẻ vô diện sợ hãi nhân dạng thật sự của chính mình.]
Sợ hãi nhân dạng thật của chính mình?
Xem ra quy tắc ngay cổng vào chính là lời nhắc nhở về con quái vật này.
Chưa hiểu thấu đáo ý nghĩa của nỗi sợ kia, cô quyết định tạm thời tha cho nó.
Thái độ này làm Kẻ vô diện tức điên lên, người này bị câm sao?
Thấy người quen mà chẳng thèm chào hỏi.
An Thầm quay lưng đi thẳng qua cổng khu biệt thự.
Xem Kẻ vô diện như không khí.
Cùng lúc đó, bên trong biệt thự, mấy gã công tử bột đang tụ tập đánh bài.
"Dị văn quy tắc thì có gì to tát đâu! Bọn mình vẫn bình an vô sự đấy thôi."
"Đúng thế, cứ ở yên đây chờ đặc vụ tới cứu là xong."
"Chán chết đi được, điện thoại chẳng có lấy một vạch sóng."
Khi lãnh địa quy tắc hình thành, điện thoại hay bất kỳ thiết bị bắt sóng nào cũng sẽ phát ra âm thanh rè rè chói tai.
Nhờ hiện tượng này mà nhóm người mới nhận ra khu vực mình đang ở đã biến thành dị văn.
"Ngô Vạn Chung! Tôi sắp chết đói rồi đây này, mấy người toàn mua loại đồ ăn vặt chẳng bõ dính răng!"
Một cô gái bực bội ném mạnh gói bim bim vào giữa đám con trai, chống nạnh nổi cáu.
"Tiểu Úy, đừng giận mà, chỗ chị còn một cái bánh mì, đợi lát chị lấy cho."
Một cô gái khác nở nụ cười dịu dàng rồi đứng dậy.
"Thế mới ngoan chứ, chị Hiếu Mẫn là nhất."
Cô nàng tên Tiểu Úy bĩu môi, bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn Hiếu Mẫn bước lên lầu.
Mười phút trôi qua, chẳng thấy bóng dáng ai quay xuống.
Tiểu Úy lờ mờ nhận ra điều chẳng lành, vội đứng phắt dậy hét về phía ba nam sinh đang đánh bài.
"Chị Hiếu Mẫn mãi chưa xuống!"
Khi bốn người chạy lên lầu, nhìn thấy thi thể với ngũ quan biến dạng máu me đầm đìa, tất cả sợ hãi đến mức suýt ngã nhào xuống cầu thang.
Tiểu Úy hoàn toàn suy sụp.
Là do cô, chính cô đã hại chết chị Hiếu Mẫn.
An Thầm đi bộ trong khu biệt thự hồi lâu.
Tài liệu ghi rõ mục tiêu là căn biệt thự số 33 nằm tít sâu bên trong.
Quãng đường dài gần ba cây số khiến đôi chân cô mỏi nhừ.
Mãi mới đến nơi, cô bước tới gõ cửa.
Không có tiếng đáp lời.
"Có ai trong đó không? Tôi là đặc vụ Xích Thầm."
Cánh cửa vẫn đóng im ỉm.
Đúng lúc cô định cạy khóa thì cửa đột ngột mở ra.
Người đứng bên trong là một nam sinh.
"Cô… cô là người hay quỷ."
Nam sinh cất giọng hỏi xen lẫn vẻ run rẩy.
An Thầm: "…"
Cửa cũng mở rồi, hỏi câu này còn ý nghĩa gì không?
Mũi khẽ khịt, An Thầm ngửi thấy mùi máu tanh nồng.
"Có người chết à?"
"Hu hu, cứu tôi, cứu mạng với."
Tiểu Úy lao ra ôm chầm lấy An Thầm, khóc nức nở không thành tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

