Lý Triết háo hức chờ đợi Ninh Sơ bị mắng đến tuyệt vọng, để được nhìn thấy biểu cảm đau khổ của cô.
Nhưng… hoàn toàn trái với mong đợi của hắn, đầu dây bên kia không hề có tiếng chửi mắng kiêu ngạo nào từ Lưu Chí Cương cả. Ngược lại, vừa mở miệng, ông ta đã liệt kê một loạt tài nguyên béo bở.
Lý Triết sững sờ:
Ninh Sơ bắt đầu thấy buồn ngủ, muốn kết thúc cho nhanh, liền cắt ngang:
“Đạo diễn Lưu, tôi đã giải quyết xong việc chấm dứt hợp đồng với công ty rồi, những tài nguyên đó không cần thông qua họ nữa. Không biết bên anh có thể trực tiếp giúp tôi liên hệ với tổ chương trình không?”
Lưu Chí Cương hơi khựng lại một chút, rồi vội vàng nói với giọng nhiệt tình:
“Được, được chứ! Vậy sau này tôi sẽ liên hệ trực tiếp với cô nhé. Không biết tôi có vinh hạnh được… kết bạn WeChat với cô để tiện trao đổi không?”
Ninh Sơ:
“Được thôi, số điện thoại tôi đang dùng chính là WeChat luôn đó.”
Lưu Chí Cương:
“Vậy tôi cúp máy để thêm cô ngay bây giờ!”
Lý Triết đứng im, bị thái độ nhiệt tình của Lưu Chí Cương làm cho choáng váng, mãi không thốt nên lời, không nhịn được chen vào:
“Đạo diễn Lưu, Ninh Sơ hiện tại đã hoàn toàn hết thời rồi, anh đưa cho cô ấy nhiều tài nguyên như thế chẳng phải là… phí công vô ích sao?”
Lưu Chí Cương vừa nghe thấy giọng hắn, lập tức đổi giọng, khó chịu nói:
“Tôi thích cung cấp tài nguyên cho cô Ninh thì sao? Mắc mớ gì tới một tên quản lý tép riu như anh?”
Nói xong liền cạch một tiếng cúp máy.
Lý Triết cầm điện thoại, mặt đỏ bừng vì nhục nhã, tức tối hỏi Ninh Sơ:
“Có phải là cô cố ý nói lời ngon ngọt bên tai đạo diễn Lưu để trả thù tôi đúng không!?”
Lúc này đã khuya, Ninh Sơ muốn nhanh chóng đi tìm chỗ ở mới nên không muốn phí thời gian đôi co, liền kéo vali bước xuống cầu thang.
Lý Triết thấy cô như vậy, lại càng chắc chắn là cô chột dạ vì làm chuyện xấu, nên không ngừng bám theo sau.
“Ninh Sơ, cô đúng là người phụ nữ độc ác nhất tôi từng gặp!”
“Từ khi làm quản lý cho cô, tôi đã biết sớm muộn gì cô cũng gặp báo ứng. Giờ thì đúng là đáng đời!”
Hắn vừa đi vừa lải nhải theo cô đến tận tầng hai.
Ninh Sơ thực sự thấy phiền quá, liền ấn ấn lỗ tai:
“Tôi vừa mới khuyên anh rồi mà, bớt nói nhiều làm việc chăm chỉ vào, không thì sắp tới gặp tai họa đấy.”
Lý Triết cười khẩy một tiếng:
“Hừ, giờ cô định chuyển sang phong cách ‘bà đồng điên khùng’ rồi à? Chỉ có đồ ngốc mới tin đấy!”
Ninh Sơ vẫn chỉ nhún vai lặp lại:
“Anh không tin thì thôi.”
Lý Triết tiếp tục bám theo sau:
“Cô tưởng cô là ai mà…”
“A!”
Chưa nói hết câu, hắn đột nhiên cảm thấy có ai đó đá vào chân, hoảng hốt hét lên một tiếng, rồi cả người ngã nhào xuống cầu thang.
Bịch bịch bịch… từ tầng hai, lăn một mạch xuống tầng một.
Hắn mặt mày tái mét, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Ninh Sơ với vẻ mặt như đã đoán trước mọi chuyện đi đến, thở dài nói một câu:
“Không nghe lời người lớn, thiệt thòi trước mắt nha~”
Lý Triết: “…” Ai mà là người lớn chứ! Hắn nghi ngờ nghiêm trọng là Ninh Sơ lén đá hắn một cú!
Ninh Sơ thấy hắn trừng mắt đầy oán hận, liền biết hắn đang nghĩ gì, chỉ nhún vai, không thèm giải thích thêm, tiện tay gọi xe cấp cứu 120, rồi bắt taxi về lại khách sạn nơi cô ngủ qua đêm hôm trước.
Khách sạn này phục vụ khá tốt, đặc biệt chú trọng đến việc bảo mật và chống quay lén, rất phù hợp để ở tạm trước khi tìm được nhà mới.
Ninh Sơ đội mũ, đeo khẩu trang, vừa bước vào sảnh khách sạn thì đã ngửi thấy một mùi hương lạnh nhè nhẹ thoảng qua.
Hương tuyết tùng lạnh lẽo.
Đây chính là mùi hương cô ngửi thấy trước khi ngất đi tối hôm qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



