Ninh Sơ cảm thấy cả hai chương trình đều khá ổn nên vui vẻ đồng ý nhận luôn.
Lưu Chí Cương liền dặn Đinh Quảng:
“Liên hệ với tổ chương trình ngay đi, cát-xê và lịch trình nhất định phải thương lượng thật ổn thỏa cho cô Ninh!”
Sau khi Đinh Quảng rời đi, Ninh Sơ cũng không nấn ná lại lâu.
Cô nói sơ qua với Lưu Chí Cương một số điều kiêng kị khi sống cùng yêu quái, rồi rời khỏi biệt thự, đội mũ, đeo khẩu trang, lần theo ký ức quay về chỗ ở hiện tại.
Trước đây nguyên chủ từng ở trong căn biệt thự mình mua, nhưng do gặp sự cố về tiền vi phạm hợp đồng, nên biệt thự đã bị tịch thu, cô ta cũng bị đuổi đến một khu ký túc xá hẻo lánh.
Đó là một tòa chung cư kiểu cũ, không có thang máy.
Ninh Sơ đi dọc con hẻm cũ kỹ, leo lên cầu thang, tìm đúng số nhà 404, mở cửa bước vào.
Lúc này đã gần mười hai giờ đêm, nhưng bất ngờ là trong phòng vẫn còn sáng đèn.
Phòng khách có một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi giữa ghế sofa.
Người kia nghe thấy tiếng mở cửa liền cười lạnh:
“Ồ, đại minh tinh Ninh Sơ của chúng ta cuối cùng cũng chịu về rồi à?”
Ninh Sơ nhìn hắn, quan sát kỹ một lượt, xác nhận đây chính là người quản lý đã chuốc thuốc nguyên chủ tối qua, Lý Triết.
Kẻ đầu sỏ gây ra cái chết của nguyên chủ, Ninh Sơ thật sự không thể có chút thiện cảm nào.
Ninh Sơ nhíu mày:
“Hủy hợp đồng? Chuyện với Lưu Chí Cương tôi đã giải quyết xong rồi, sao vẫn phải hủy?”
Cô không thích công ty quản lý của nguyên chủ, nhưng thật lòng mà nói, với tình trạng hiện tại, nếu không dựa vào công ty, đúng là rất khó tiếp tục trụ lại trong giới.
Lý Triết gõ tay lên tập tài liệu đặt trên bàn, nói toạc ra luôn:
“Ninh Sơ, cô tưởng ngủ với Lưu Chí Cương là giải quyết xong mọi chuyện à? Ngây thơ quá rồi đấy.”
“Ông ta là loại người thù dai nhớ lâu. Tin đồn của hai người bị tung lên mạng, cả Internet đang chửi ông ta là ‘chó mặt lợn’, ông ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”
Hắn nói rồi liền thúc giục:
“Mau qua đây ký đi. Ký xong thì căn phòng này cô cũng không được ở nữa, đồ đạc tôi đã giúp cô dọn rồi. Cầm lấy rồi cút đi!”
Ninh Sơ vốn định cố chịu đựng thêm một thời gian vì chuyện trong giới giải trí.
Nhưng nghe Lý Triết nói chuyện như vậy, cô thật sự thấy chướng tai quá mức chịu đựng.
Hừ, một công ty rách nát thôi mà, không ở thì thôi!
Cô không nói một lời, bước tới cầm tài liệu, ký từng trang một cách dứt khoát.
Lý Triết đứng trên cao nhìn xuống, giọng điệu giễu cợt:
“Ninh Sơ, dù sao tôi cũng từng dẫn dắt cô hai năm, giờ thấy cô sắp rời đi, coi như tặng cô một câu nhắc nhở. Tỉnh táo một chút, đừng mơ mộng chuyện gả vào nhà giàu nữa.”
“Còn cái gã Lưu Chí Cương kia, hừ, chỉ là một tên cặn bã, tiếng xấu lan rộng khắp showbiz. Loại người này chơi qua một lần là chán, rồi quẳng đi như rác.”
“Cô bây giờ chắc bị hắn chơi chán rồi đấy. Đợi đấy, mai thôi cô sẽ biết hậu quả của việc đắc tội với hắn là thế nào.”
Ninh Sơ ký xong chữ cuối cùng, đột nhiên cảm nhận được gì đó, liếc nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở bên chân hắn:
“Lý Triết, tôi cũng tặng anh một lời khuyên: bớt nói nhiều, làm việc tử tế thì hơn. Nếu không, sắp tới anh dễ gặp tai họa đấy.”
Lý Triết ngẩn người, vài giây sau, sắc mặt vặn vẹo:
“Cô đang nguyền rủa tôi đấy à?”
Bên chân hắn lúc này đang có một con sương yêu nhỏ bám vào. Loại yêu quái này không có trí khôn gì nhiều, thường thích cuộn mình nằm ngủ bên chân người.
Nó vô hại, nhưng nếu bị đánh thức sẽ nổi giận, rồi trêu chọc người bị nó bám.
Ninh Sơ vốn định nhắc nhở đôi câu, nhưng thấy hắn chẳng tin thì cũng chẳng buồn để tâm:
“Anh không tin thì thôi.”
“Cô…”
Lý Triết còn chưa nói hết câu thì điện thoại đã reo vang.
Hắn vừa nhìn thấy người gọi là Lưu Chí Cương thì lập tức lộ ra vẻ đắc ý:
“Tôi nói rồi mà, hắn sẽ không tha cho cô đâu. Đấy, còn chưa tới mai đã gọi đến tính sổ rồi kìa.”
Hắn nhấn nút nghe, bật loa ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

