Dưới sự nhắc nhở của mẹ Cố, ông cụ Cố rõ ràng cũng đã nghĩ đến điểm này, rồi ông gật đầu đồng ý.
So với việc một ông già như ông hưởng phúc vui vầy bên con cháu thì để bọn trẻ bồi đắp tình cảm với nhau mới là điều quan trọng hơn. Dù sao sau này anh em chúng cũng phải nương tựa lẫn nhau, làm anh đương nhiên phải bảo vệ em gái thật tốt, nhưng tiền đề là tình cảm giữa hai anh em phải gắn bó.
Ông cụ Cố khá tự tin vào phẩm chất của con cháu nhà mình, tuy có đứa tính tình hơi nghịch ngợm một chút nhưng nhân phẩm chắc chắn không có tì vết, đứa cháu trai nhỏ nhà ông tuy miệng thì nói chê bai Noãn Noãn nhưng hành động thì...
Hừ... đúng là một đứa trẻ hay dỗi, sớm muộn gì cũng tự vả mặt thôi.
"Noãn Noãn, để anh dạy con học chữ có được không?"
Ông cụ Cố khẽ hỏi, chuyện này chủ yếu vẫn phải xem ý muốn của Noãn Noãn.
Cô không chút do dự mà gật đầu, mái tóc mềm mại bồng bềnh khẽ đung đưa theo động tác của cô, trên đỉnh đầu bỗng nhiên dựng đứng lên một chỏm tóc vểnh nhỏ xíu trông cực kỳ ngốc nghếch.
Mẹ Cố và ba Cố —— "!!" Chỏm tóc đột nhiên vểnh lên khiến mắt họ dán chặt vào đó luôn rồi.
Ngay cả ánh mắt của ông cụ Cố cũng bị thu hút theo.
Hay thật đấy, gió nhẹ thổi qua làm chỏm tóc vểnh kia còn lắc qua lắc lại, giống như đang chào hỏi bọn họ vậy.
Ba người: Thật sự... rất ngứa tay muốn xoa một cái.
Noãn Noãn thấy mọi người đều nhìn chằm chằm vào trán mình, vẻ mặt cô hơi ngơ ngác, bèn giơ cánh tay nhỏ xíu lên sờ đầu một cái.
"Trên đầu Noãn Noãn có gì ạ?"
Những ngón tay nhỏ nhắn sờ loạn xạ trên tóc rồi ấn chỏm tóc vểnh kia xuống, nhưng tay cô vừa buông ra thì chỏm tóc ấy lại kiên cường dựng đứng trở lại.
Tim mẹ Cố run rẩy theo chỏm tóc nhỏ đó, thật... thật sự quá đáng yêu!
"Không có gì đâu."
Bà cười rồi đưa tay ra, thành công nhéo nhẹ lấy chỏm tóc vểnh đó.
"Chỉ là có vài sợi tóc bị vểnh lên thôi."
Noãn Noãn ngoan ngoãn "ồ" một tiếng, hóa ra là tóc, vậy thì không sao rồi.
Bản thân cô không nhìn thấy nhưng trong mắt ba người lớn, chỏm tóc này trông cực kỳ sinh động.
Trước khi cắt tóc, chỏm tóc này bị dây buộc tóc cột lại nên không dựng lên được, sau khi cắt tóc xong thì bị kiểu tóc của nhà tạo mẫu đè xuống, hiện tại qua một khoảng thời gian thì nó lại kiên cường vểnh lên rồi.
Noãn Noãn để mặc chỏm tóc vểnh lắc lư tiếp tục đi dạo, dắt chó dắt mèo, đợi đến lúc gần xong thì lon ton đi theo sát bên cạnh người lớn để trở về.
Trong lòng cô vẫn nhớ mãi chuyện học chữ nhưng tính tình nhút nhát không dám đi nói với anh trai nhỏ, chỉ có thể mong chờ nhìn mẹ.
"Mẹ ơi, nếu anh trai nhỏ không muốn dạy Noãn Noãn thì con có thể học chữ cùng ông nội, ba và mẹ được không ạ?"
Cô sẽ học tập thật chăm chỉ.
"Được chứ, anh con không muốn thì trong nhà đâu phải chỉ có mình nó biết chữ, tìm ai dạy cũng được mà."
Nghe mẹ nói vậy, Noãn Noãn lập tức hết lo lắng, dù sao không có anh trai thì còn có ông nội và mẹ nữa.
Mẹ Cố dắt Noãn Noãn đến trước cửa phòng Cố An rồi gõ cửa, một lát sau Cố An đi chân trần chạy ra ngoài.
"Mẹ, có chuyện gì thế ạ?"
"Mẹ muốn bàn với con một việc, em gái mới học lớp mầm non nên còn nhiều chữ chưa biết, em muốn học chữ thì anh giúp đỡ một chút nhé."
Mẹ Cố dùng giọng điệu thương lượng nói chuyện với Cố An, bà rất mong muốn Noãn Noãn hòa nhập vào gia đình này nhưng cũng không hoàn toàn phớt lờ cảm nhận của Cố An.
Nếu trong hoàn cảnh hiện tại mà bà dùng giọng điệu cứng rắn yêu cầu con trai phải làm gì cho con gái thì không chỉ phá hỏng tình cảm mẹ con, khiến con trai trở nên nổi loạn mà còn làm cậu ấy càng thêm bài xích Noãn Noãn.
Đây không phải là điều bà mong muốn, vì vậy nhiều chuyện bà đều phải hỏi qua ý kiến của con trai và con gái để xem yêu cầu của chính bọn trẻ.
Cố An hếch cằm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo nhìn Noãn Noãn —— "Chậc... hóa ra em vẫn chưa biết chữ à."
Noãn Noãn nhỏ giọng biện minh cho mình —— "Không phải đâu, Noãn Noãn đã nhận mặt được hơn ba trăm chữ rồi đó."
Những chữ giáo viên lớp mầm non dạy cô đều đã biết hết rồi.
Cố An càng thêm đắc ý, giống như một con gà trống nhỏ đang diễu võ dương oai, thậm chí còn không biết ngượng miệng khoác lác —— "Ha... mới có hơn ba trăm chữ thôi, anh đây đều biết hết!"
Mí mắt mẹ Cố giật giật, thầm nghĩ thằng con này của bà đúng là đang tự tìm đường chết mà, ngộ nhỡ Noãn Noãn hỏi trúng chữ nào cậu ấy không biết thì xem cậu tính thế nào!
"Oa... anh giỏi quá đi!"
Noãn Noãn đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhìn Cố An và chân thành thán phục sự lợi hại của cậu ấy.
Cô cũng chẳng mảy may nghi ngờ, nghe Cố An nói vậy là cô tin ngay tắp lự.
"Xem ở việc em sùng bái anh như vậy, anh sẽ miễn cưỡng bớt chút thời gian ra dạy em vậy."
"Em cảm ơn anh ——"
Tiếng cảm ơn này nghe vừa chân thành vừa mềm mại khiến Cố An vui như mở hội trong lòng, thế nhưng cậu ấy vẫn cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm nghị không thèm để tâm, có điều khóe miệng cứ vểnh lên thế nào cũng không nén xuống được.
Mẹ Cố cảm thấy con trai mình thật ngốc, ngốc y hệt ba nó, chẳng thừa hưởng được chút điềm tĩnh tự chủ nào của bà cả!
Cứ như vậy, "thầy giáo nhỏ" dạy chữ cho Noãn Noãn đã tìm xong, bắt đầu từ ngày mai, sau khi tan học Cố An sẽ dạy Noãn Noãn học chữ.
Nhắc đến việc đi học, Cố An cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.
"A! Mai là thứ hai rồi!"
Nói xong, cậu ấy nhìn Noãn Noãn với ánh mắt đầy ghen tị —— "Tại sao em gái lại không phải đi học chứ."
Đi học quả thực là chuyện đau khổ nhất đối với những kẻ học dốt như bọn họ, không có cái gì hơn được!
Mẹ Cố thản nhiên nói —— "Em gái phải ở nhà tịnh dưỡng một thời gian, đợi đến năm sau khai giảng mới đi học. Vì thế con phải nghiêm túc vào, đã học lớp bốn rồi, đừng để em gái vượt mặt đấy."
Cố An nhớ tới thành tích bê bết của mình thì ánh mắt chột dạ lóe lên, nhưng ở trước mặt em gái tuyệt đối không thể mất mặt, cậu ấy ưỡn ngực khẳng định chắc nịch.
"Không đời nào!"
Cậu ấy làm sao có thể bị đứa em gái nhỏ tuổi hơn mình vượt qua được chứ.
Mẹ Cố không nói thêm gì nữa, bây giờ đã muộn rồi, Noãn Noãn nên đi ngủ thôi.
Ba Cố bưng một ly sữa ấm đi lên —— "Noãn Noãn uống một ly sữa rồi chuẩn bị đi ngủ nào."
Sữa tươi bốc hơi nóng thơm lừng, bên trong còn mang theo hương vị ngọt ngào của nho.
"Con cảm ơn ba ——"
Noãn Noãn đón lấy ly sữa, nhiệt độ vừa vặn, cô ôm lấy chiếc ly rồi nhấp từng ngụm nhỏ thanh nhã, vị sữa thơm ngọt mượt mà khiến cô hạnh phúc đến mức nheo tít đôi mắt to tròn xinh đẹp lại.
Uống xong, Noãn Noãn nấc cụt một cái đầy mùi sữa, trên môi vẫn còn dính một chút ria mép màu trắng sữa, trông đáng yêu y như một chú chuột hamster nhỏ.
"Người Noãn Noãn tỏa ra mùi sữa thơm phức rồi này."
Mẹ Cố bế cô lên rồi hôn một cái vào gương mặt nhỏ nhắn, Noãn Noãn thẹn thùng đến đỏ cả mặt nhưng vẫn lấy hết can đảm hôn lại lên khuôn mặt xinh đẹp của mẹ.
Mẹ Cố vui mừng khôn xiết —— "Con gái cưng của mẹ giỏi quá đi, ha ha..."
Tiếng cười không kìm nén được truyền tới, ba Cố đứng bên cạnh nhìn mà trong lòng thấy chua loét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

