Một già một trẻ người hỏi kẻ đáp. Noãn Noãn rõ ràng mới trở về chưa đầy hai ngày nhưng cứ như thể đã sống ở đây từ rất lâu rồi, cô chung sống với ông cụ một cách tự nhiên như thế.
Mẹ Cố và thím Cố đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì không tự chủ được mà mỉm cười.
“Ông nội, cháu cũng muốn sưởi nắng cùng ông!”
Cố An chen vào phía bên kia của ông cụ rồi tíu tít nói chuyện, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Noãn Noãn một cái đầy kiêu ngạo.
Ông cụ Cố dùng giọng điệu chê bai bảo: “Anh sưởi nắng với tôi á? Anh đừng có làm phiền lão già này là tốt lắm rồi.”
Tuy lời nói đầy vẻ ghét bỏ nhưng trong đôi mắt ấy lại tràn ngập ý cười.
Cố An kêu oai oái để tự bào chữa: “Ông nội, cháu là hạng người đó sao?”
Noãn Noãn đứng bên cạnh cười đến mức cong cả mắt khiến Cố An phải lườm cô: “Cấm cười!”
Cô bé ngoan ngoãn “dạ” một tiếng rồi cố gắng nén nụ cười đang chực trào trên khóe môi, chỉ là ý cười trong mắt thì chẳng cách nào giấu giếm được.
Ông cụ Cố gõ nhẹ vào trán Cố An: “Không được hung dữ với em gái.”
“Quá đáng thật, mọi người toàn thiên vị em ấy thôi! Cháu có hung dữ đâu mà chỉ là lườm một cái thôi.”
Mọi người chưa đi được bao xa thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng động cơ ô tô.
Noãn Noãn ngoái đầu nhìn lại và Cố An cũng ngạc nhiên: “Ơ, sao hôm nay ba về sớm thế nhỉ?”
“Là ba ạ?”
Nghe Cố An nói vậy thì đôi mắt Noãn Noãn lập tức sáng bừng lên.
Ông cụ xoa mái tóc bồng bềnh mềm mại của cô rồi gật đầu: “Ừ, ba cháu về rồi đấy.”
Đối diện với đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi của cô bé, ông cụ bật cười thành tiếng: “Đi đi, đi đi nào.”
Noãn Noãn ngượng ngùng nở một nụ cười ngọt ngào. Cô nghiêng đầu cọ vào tay ông nội một cái rồi sải đôi chân ngắn chạy tót về phía chiếc ô tô màu đen.
Ông cụ Cố nhìn chằm chằm chiếc xe kia, chẳng mấy chốc cửa xe mở ra, ba Cố bước xuống.
Ông hừ một tiếng rồi lầm bầm lầu bầu: “Thằng ranh này chắc chắn là trốn việc rồi! Chưa đến giờ tan tầm đã về, thanh niên bây giờ thật chẳng tôn trọng công việc chút nào, chả bù cho lão già này hồi xưa, lúc nào tôi cũng tăng ca!”
Quản gia đứng bên cạnh chỉ biết im lặng: “...” Đó là vì khi đó ông không có con gái thôi!
“Ba ơi——”
Đôi mắt xinh đẹp của Noãn Noãn lấp lánh nhìn người vừa bước xuống xe. Cô cất tiếng gọi ba đầy sữa rồi được người đàn ông cao lớn bế bổng lên.
Cô bé hơi thẹn thùng dùng đôi tay nhỏ xíu ôm lấy cổ ba. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nhưng đôi mắt lại càng sáng hơn, rõ ràng là cô đang rất vui sướng và cũng rất ngại ngùng.
“Noãn Noãn có nhớ ba không nào?”
Cố Lâm Mặc đặt cô con gái nhỏ mềm mại lên cánh tay săn chắc của mình rồi nhẹ nhàng đung đưa và hỏi khẽ. Lúc ông cười trông hoàn toàn giống một ông ba cuồng con, nếu bị bạn bè hay đối thủ trên thương trường nhìn thấy thì chắc chắn họ sẽ nghi ngờ người này bị tráo đổi mất rồi. Đây mà là con “hùm cười” khiến người ta khiếp sợ đó sao?
Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu rồi dịu dàng đáp lời ba: “Nhớ ạ, Noãn Noãn còn gọi điện cho ba nữa mà.”
Cố Lâm Mặc cười ha ha. Nhìn bộ dạng hiện tại của Noãn Noãn thì mắt ông sáng lên, đúng là không hổ danh con gái ông, chỉ cần sửa soạn một chút là trở nên xinh đẹp đáng yêu thế này, chẳng ai có thể đáng yêu bằng Noãn Noãn nhà ông cả.
“Ba, hôm nay ba tan làm sớm thế ạ?”
Cố An nhảy nhót bước tới hỏi một câu.
Nụ cười của ba Cố khựng lại trong một giây rồi ông thản nhiên trả lời: “Công ty không có việc gì nên ba về sớm thôi.”
Ông cụ Cố “hừ hừ” hai tiếng. Không có việc gì ư? Định lừa ma chắc, là tổng giám đốc công ty mà nếu bận rộn thì đến thời gian ăn cơm nghỉ ngơi còn chẳng có nữa là!
Đối diện với ánh mắt khinh bỉ của ông cụ thân sinh thì ba Cố sờ sờ mũi.
Dù sao ông cũng có một đứa con trai vừa trẻ khỏe vừa có năng lực thì ông sợ cái gì chứ?
“Hắt xì...”
Tại một quốc gia xa xôi, Cố Nam đột nhiên hắt xì một cái mà không có điềm báo trước, sau đó anh ta vô cảm mà dụi dụi mũi.
Trợ lý của anh ta chạy lên hỏi han: “Thưa sếp, sếp bị cảm ạ?”
Thời tiết ở đây quả thực hơi lạnh nên anh ta vội vàng gọi người mang một chiếc áo khoác măng tô màu đen tới.
Gương mặt lạnh lùng của Cố Nam vạn năm không đổi cứ như bị liệt cơ mặt vậy, ánh mắt cũng có vẻ lạnh nhạt. Thông thường những người muốn bắt chuyện với anh ta đều sẽ bị gương mặt và ánh mắt vô cảm này dọa sợ vì nói chuyện với anh ta thực sự phải đối mặt với áp lực rất lớn.
Cố Nam đón lấy chiếc áo khoác rồi tùy ý khoác lên vai. Khoảnh khắc anh ta mở điện thoại ra thì trên màn hình là hình ảnh một cô bé có mái tóc ngắn đáng yêu.
Cô bé cười với màn hình, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết dịu dàng như chứa đựng ngàn vạn tinh tú, long lanh lấp lánh những tia sáng nhỏ vụn. Mái tóc bồng bềnh khiến cô trông rất ngoan hiền và đáng yêu cực kỳ như một con vật nhỏ đầy lông lá vậy.
Bức ảnh này là do mẹ Cố chụp sau khi Noãn Noãn cắt tóc xong rồi bà gửi cho con trai mình để khoe khoang.
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đôi mắt dài hẹp và sắc lạnh của Cố Nam bỗng trở nên dịu lại đôi chút. Chút cảm xúc này của anh ta có lẽ trong mắt người khác không có gì thay đổi nhưng người trợ lý quan sát tỉ mỉ vẫn nhận ra được.
Cũng chính vì thế mà người trợ lý cảm thấy hơi kinh ngạc và tò mò, tuy nhiên anh ta cũng không dại gì mà ghé mắt xem sếp mình đang nhìn cái gì mà lại trở nên dịu dàng như vậy.
“Giải quyết nhanh những việc còn lại đi rồi mua cho tôi vé máy bay về nước vào hai ngày sau.”
Chuyện ở đây thực ra phải mất một tuần nữa mới xử lý xong nhưng Cố Nam đã không thể chờ đợi thêm được nữa rồi.
Anh ta nhìn bức ảnh rồi không khỏi nhớ về lúc em gái mới được vài tháng tuổi. Khoảng thời gian đó anh ta chưa tiếp xúc hoàn toàn với công việc của công ty nên thời gian rất dư dả. Vì thế cô em gái chưa đầy một tuổi đều do anh ta và anh hai Cố Bắc trông nom, hầu như đi đâu cũng bế theo.
Cô em gái nhỏ nhắn mềm mại lúc bấy giờ mới bập bẹ học nói và tiếng gọi đầu tiên không phải là ba cũng chẳng phải là mẹ mà chính là anh trai.
Cố Nam siết chặt ngón tay rồi tập hợp nhân lực để họp: “Hôm nay tăng ca!”
Trợ lý và đám thuộc hạ cảm thấy da đầu tê rần, cơ thể sếp chắc làm bằng sắt thép quá!
Noãn Noãn không hề biết mình đang được người anh trai ở phương xa nhớ nhung nên cô vẫn ăn một bữa tối thơm phức. Sau đó cô lại đi dạo cùng ông nội để tiêu thực đồng thời dắt chó đi dạo. Noãn Noãn rất muốn báo đáp sự quan tâm của gia đình dành cho mình bằng cách tặng quà cho mọi người nhưng cô lại chẳng biết nên tặng gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn nhăn tít lại vì lo lắng.
“Đang nghĩ gì thế Noãn Noãn?”
Giọng nói dịu dàng của ông cụ vang lên từ phía trên khiến Noãn Noãn bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
“Dạ... ông nội ơi, cháu muốn làm vài thứ nhưng lại không biết phải làm thế nào, phải làm sao bây giờ ạ?”
“Cháu muốn làm gì nào? Có thể bàn bạc với ông, nếu không được thì xem sách đi vì trong sách cái gì cũng có cả.”
Đúng rồi, Noãn Noãn có thể đọc sách mà!
Nhưng giây tiếp theo cô lại nản lòng vì ở trong thôn cô mới chỉ học lớp mẫu giáo nên số chữ cô biết quá ít.
“Ông nội ơi, Noãn Noãn muốn học chữ!”
Cô bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lên nói, giọng điệu sữa đặc trưng nhưng lại vô cùng nghiêm túc và kiên định.
“Được được được, Noãn Noãn nhà ta sau này chắc chắn sẽ là một đứa trẻ thông minh, muốn học chữ thì để ông dạy cho cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)