Lục lão phu nhân vội vã chạy tới Lập Tuyết đường, Vĩnh Gia công chúa cũng đã nhận được tin tức, sớm ngồi chờ tại đó.
Lục lão phu nhân vừa bước vào cửa, nhìn thấy Lục Tắc, cũng không rõ là do trong lòng đa nghi hay quả thật như vậy, chỉ cảm thấy sắc mặt hắn so với ngày thường kém hơn vài phần, giữa mày hiện rõ vẻ mệt mỏi.
“Đây là làm sao vậy? Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên thỉnh thái y? Chỗ nào không khỏe?”
Lục lão phu nhân ngồi xuống, lo lắng nhìn tôn nhi, gấp giọng hỏi han.
Lục Tắc đầu đau như búa bổ, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh như thường, chỉ trầm giọng đáp: “Chỉ là có chút hư hỏa, đêm qua nghỉ ngơi không được tốt, khiến tổ mẫu cùng mẫu thân phải bận lòng.”
Lục lão phu nhân và Vĩnh Gia công chúa nghe vậy vẫn nửa tin nửa ngờ. Hai người đều hiểu rõ tính tình Lục Tắc, hắn xưa nay chẳng phải người yếu đuối kiều quý gì. Người tập võ vốn coi trọng câu “hạ luyện tam phục, đông luyện tam cửu”, Lục Tắc từ nhỏ đã theo phụ thân luyện võ, trong số các vị lang quân trong phủ, hắn là người chịu khổ giỏi nhất. Chỉ vì chút hư hỏa mà làm lớn chuyện, còn mời cả thái y tới, thật sự khó mà tin được.
Vĩnh Gia công chúa không tin lắm, lại biết hỏi nhi tử cũng chẳng hỏi ra được điều gì, bèn gọi Lục Trúc đang vào dâng trà lại, trực tiếp hỏi: “Lúc Trịnh viện phán rời đi đã nói thế nào?”
Lục Trúc nào biết được chân tướng, huống hồ nàng là người của Lập Tuyết đường, đương nhiên mọi việc đều nghe theo Lục Tắc. Nàng lén liếc nhìn thế tử đang chống trán, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi, rồi thành thật đáp: “Trịnh đại nhân cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn nô tỳ bảo thiện phòng mỗi ngày nấu nước lê cho thế tử dùng, nói là để thanh hỏa.”
Vĩnh Gia công chúa nào ngờ Lục Trúc còn dám giấu giếm, liền hỏi tiếp: “Không kê thêm thuốc khác sao?”
Lục Trúc cẩn thận lắc đầu, đáp: “Không có. Trịnh đại nhân nói nước lê là được, nếu vẫn không đỡ, ngài ấy sẽ kê thuốc sau.”
Đến lúc này Vĩnh Gia công chúa mới tin, gật đầu với nàng: “Lui xuống đi.”
Lục Trúc hành lễ, cung kính lui ra ngoài.
Có lời xác nhận của Lục Trúc, tuy Vĩnh Gia công chúa và Lục lão phu nhân vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng rốt cuộc cũng tin là thật, chỉ cho rằng mình nghĩ quá nhiều. Lục lão phu nhân gật đầu, nhìn Lục Tắc nói: “Lần này con làm rất đúng. Đám lang quân các con ấy, ỷ mình trẻ tuổi mà không biết quý trọng thân thể. Nào hay bệnh nặng cũng đều từ bệnh nhỏ mà thành.” Nói rồi lại tiếp: “Đã là hư hỏa thì càng phải điều dưỡng cẩn thận. Bảo thiện phòng chuẩn bị thêm những món thanh nhiệt giải hỏa.”
Lục lão phu nhân nhìn sắc trời bên ngoài, nói: “Canh giờ còn sớm, con cũng đừng đọc sách nữa, trở về nghỉ ngơi một lát, ngủ bù một giấc đi.”
Nói xong liền đứng dậy. Vĩnh Gia công chúa cũng không muốn quấy rầy nhi tử nghỉ ngơi, thuận thế đứng lên theo. Lục Tắc định tiễn đưa, lại bị mẹ chồng nàng dâu hai người ngăn lại, liên tục thúc giục hắn mau đi nghỉ.
Hai người rời khỏi Lập Tuyết đường, sóng vai chậm rãi bước đi.
Vĩnh Gia công chúa ôn tồn hỏi thăm sức khỏe bà mẫu, lại nói: “Hôm qua con dâu có được ít tuyết cáp, lát nữa sẽ sai người mang sang cho ngài. Gần đây thời tiết dần trở lạnh, ngài nhớ bảo trọng thân thể.”
Vĩnh Gia công chúa xuất thân tôn quý, là vị công chúa duy nhất dưới gối tiên đế. Nàng tính tình ôn hòa, không hề kiêu căng, cũng chẳng phải người khó chung sống. Chỉ là giữa hai người vẫn cách một tầng quân thần, nên mẹ chồng nàng dâu khó mà thực sự thân thiết.
May mà Lục lão phu nhân vốn không phải người nhất quyết bắt con dâu phải thuận theo tính tình mình. Bà nghĩ rất thoáng, con dâu sống cùng nhi tử, chỉ cần phu thê hòa thuận là đủ, chẳng liên quan gì tới bà. Vĩnh Gia tuy có phần lãnh đạm, nhưng không chịu nổi nhi tử yêu thích nàng. Bà tự nhiên không học theo những bà mẫu hồ đồ khác mà làm chuyện chia rẽ uyên ương.
Huống chi, Vĩnh Gia còn là công chúa hoàng gia, bà quả thật cũng không thể quản được.
Lục lão phu nhân gật đầu, khẽ nâng tay. Ma ma phía sau lập tức dừng bước. Vĩnh Gia công chúa vốn thông tuệ, thấy hành động ấy liền hiểu ý, thuận theo bà tiếp tục đi về phía trước.
Hai người đến đình nghỉ giữa hành lang uốn khúc, ngồi xuống xong, Lục lão phu nhân mới lên tiếng: “Có một chuyện, không biết trong lòng công chúa đã có dự định gì chưa?”
Vĩnh Gia công chúa khựng lại, mơ hồ đoán được ý tứ của bà mẫu.
Lục lão phu nhân cũng không vòng vo, thẳng thắn nói: “Kỳ hạn năm năm, nay chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa. Với tuổi của Nhị Lang, nếu ở phủ khác thì dưới gối đã sớm có con nối dõi. Lang quân trong phủ chúng ta thành thân muộn, nhưng cũng không thể kéo dài mãi được. Nếu không có gì ngoài ý muốn, ta dự định sang đầu xuân năm sau sẽ lo hôn sự cho Đại Lang, đây cũng là ý của quốc công gia.”
Vĩnh Gia công chúa ngước mắt, nghĩ tới vị Giang cô nương hiện đang ở trong phủ, không khỏi hỏi: “Ý của ngài là…”
Lục lão phu nhân không giấu giếm, gật đầu đáp: “Ừm. A Phù là đứa trẻ tốt, quốc công gia thích, ta cũng thích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)