Sáng hôm sau, người trực ban là Hồng Cừ đứng ngoài cửa. Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời. Bình thường giờ này thế tử đã dậy từ lâu, vậy mà hôm nay trong phòng lại chẳng có chút động tĩnh nào.
Hồng Cừ không dám hỏi nhiều.
Lập Tuyết đường khác hẳn những viện khác. Ở nơi khác, đại nha hoàn nhất đẳng đều hầu hạ bên cạnh chủ tử, nhưng thế tử từ nhỏ đã không quen để nha hoàn kề cận. Các nàng tuy mang danh đại nha hoàn nhất đẳng, hưởng nguyệt lệ nhất đẳng, nhưng thực tế chỉ làm những việc như dâng trà rót nước.
Hồng Cừ ngoan ngoãn đứng chờ. Trời đầu thu còn hơi lạnh, nàng vừa định rụt đôi tay đã đỏ vì lạnh vào trong tay áo thì cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra.
Nàng giật mình, lập tức khom người hành lễ: “Thế tử.”
Lục Tắc khàn giọng đáp một tiếng: “Ừ.”
Giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi.
“Hãy bảo Thường Ninh đến Hình Bộ xin nghỉ cho ta nửa ngày. Ngoài ra, cầm danh thiếp của ta, mời Trịnh viện phán đến đây một chuyến.”
Hồng Cừ không dám nhiều lời, vội vàng nhận lệnh rồi lui xuống. Trước khi quay người đi, nàng lén liếc nhìn Lục Tắc một cái.
Vị thế tử vốn luôn cao ngạo thanh quý ấy lúc này đang nhíu chặt mày, đôi mắt khép hờ, thần sắc âm trầm khó đoán.
Chỉ một cái liếc mắt ấy cũng đủ khiến Hồng Cừ kinh hồn bạt vía, vội cúi đầu thật thấp.
Nha hoàn đi xa, Lục Tắc quay trở lại phòng.
Lục Tắc quản thúc hạ nhân cực nghiêm, người trong viện làm việc luôn nhanh nhẹn. Bởi vậy, Trịnh viện phán chẳng mấy chốc đã được mời tới.
Vừa bước vào cửa thấy Lục Tắc vẫn yên ổn ngồi trên ghế, Trịnh viện phán mới thở phào nhẹ nhõm.
Sáng sớm bị mời gấp đến Quốc Công phủ, ông còn tưởng Vệ thế tử lại ngất xỉu.
Đây đâu phải hạng công tử ăn chơi bình thường. Đây là đích tử độc nhất của Quốc Công phủ. Chỉ riêng thân phận ấy thôi cũng đã là người ông không thể đắc tội nổi.
Lục Tắc mở mắt, ánh mắt trấn định bình thản, chẳng hề giống người mang bệnh: “Làm phiền Trịnh đại nhân phải đi một chuyến.”
Trịnh viện phán nào dám nhận là phiền. Làm nghề này, chịu được vất vả vốn là điều cơ bản nhất.
Ông thầm nghĩ mình đã là người có phúc. Đời trước, khi tiên đế còn tại vị, đương kim bệ hạ vẫn ở Đông Cung, mỗi năm bệnh nặng mấy lần. Tiên đế lại nổi tiếng tính tình nóng nảy, động một chút là đòi chém đầu thái y. Khi ấy bọn họ thật sự phải sống trong cảnh đầu treo trên thắt lưng.
Nghĩ vậy, Trịnh viện phán càng thấy bản thân may mắn, vội nói: “Thế tử khách khí rồi.”
Ông không vòng vo, nói vài câu khách sáo liền ngồi xuống bắt mạch cho Lục Tắc.
Sau gần một khắc đồng hồ, Trịnh viện phán mở mắt, mỉm cười nói: “Thế tử thân thể cường kiện, chỉ là gần đây vào thu, có chút táo nhiệt. Không cần dùng thuốc, chỉ cần mỗi sáng tối uống một chén nước lê hầm, ít ngày sẽ đỡ.”
Nói xong, thấy Lục Tắc vẫn rũ mắt, gương mặt trắng lạnh như ngọc, Trịnh viện phán không khỏi khựng lại. Ông còn tưởng mình bắt sai mạch, chợt thấy Lục Tắc ngẩng mắt lên hỏi:
“Ngoài táo nhiệt ra, còn gì khác không?”
Trịnh viện phán thoáng ngạc nhiên.
Còn gì khác?
Thật ra người ở tuổi như Vệ thế tử là đối tượng ông yên tâm nhất khi bắt mạch. Nói thật, mấy lời vừa rồi cũng chỉ là kiếm cớ cho có bệnh mà thôi. Mạch tượng của Lục Tắc trầm ổn hữu lực, trơn tru như châu ngọc lăn trên đĩa, khỏe mạnh đến không thể khỏe mạnh hơn.
Dù sao cũng là bắt bình an mạch, ít nhiều phải tìm ra chút tật nhỏ không đau không ngứa rồi kê một toa thuốc nhẹ nhàng mới tỏ ra tận tâm.
Lục Tắc vẫn bình tĩnh nói: “Đêm qua ta vô cớ đau đầu, suốt đêm không ngủ.”
“Chuyện này...” Trịnh viện phán lập tức nghiêm túc hẳn lên. Ông lại đặt tay lên mạch tượng của Lục Tắc, cẩn thận dò xét hồi lâu. Kết quả vẫn như trước, hoàn toàn không có dấu hiệu bệnh tật.
Trịnh viện phán lập tức hỏi tiếp: “Ác mộng sao?”
Lục Tắc trầm mặc giây lát rồi lắc đầu: “Không hẳn.”
Trịnh viện phán vuốt râu suy nghĩ, một lúc sau mới nói: “Theo lời thế tử, nhiều mộng rồi đau đầu, càng giống chứng đau đầu do suy nghĩ quá nhiều. Như vậy đi, lão phu kê cho thế tử vài thang thuốc an thần. Có điều thuốc chỉ giúp giảm nhẹ, muốn trị tận gốc vẫn phải dựa vào chính thế tử. Bớt suy nghĩ, thuận theo tự nhiên, thỉnh thoảng làm vài việc khiến mình vui vẻ, thư thái.”
Việc khiến mình vui vẻ?
Nghe đến đây, Lục Tắc gần như theo bản năng nghĩ tới những giấc mộng kia.
Đến khi nhận ra bản thân vừa nghĩ điều gì, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
Trịnh viện phán vốn cũng chỉ có thể đưa ra một lời giải thích như vậy. Để lại ba thang thuốc an thần, ông liền cáo từ rời đi.
Lục Tắc uống thuốc an thần mấy ngày, vẫn không thấy chuyển biến gì. Chỉ là hắn vốn chịu đựng giỏi, ngay cả Hồng Cừ và Lục Trúc ngày ngày ra vào hầu hạ cũng không nhận ra hắn có gì không ổn.
Ngược lại, bên phía Phúc An đường, Lục lão phu nhân vừa mới ngồi xuống chính sảnh, Giang Vãn Phù cùng Lục Thư Du đang thỉnh an buổi sớm, thì Hà ma ma vội vã bước vào, hạ giọng bẩm báo: “Lão phu nhân, bên Lập Tuyết đường vừa cho người mời Trịnh viện phán tới phủ.”
Lục lão phu nhân nghe vậy nào còn ngồi yên được nữa, lập tức đứng bật dậy, vội vàng bảo đôi biểu tỷ muội cứ tự đi chơi, còn mình thì tức tốc hướng về phía Lập Tuyết đường mà đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)