Tại Dung gia lúc này, bát canh mà nhà họ Trương mang sang có khá nhiều thịt khô, khiến Hứa thị cảm thấy có chút ngại ngùng: "Nhà họ Trương này thật sự khách sáo quá."
Dung An gật đầu tiếp lời: "Chứ còn gì nữa, đợi sau này nhà mình mua được thịt về, cũng phải ninh một nồi thật ngon mang sang biếu lại họ cho phải đạo."
"Ừm, như vậy mới tốt." Hứa thị gán ghép tán thành: "Xóm giềng có qua có lại mới giữ được hòa khí." Đoạn, nàng nhìn sang con trai: "Dữ nhi, mau ăn thêm chút đi con."
"Vâng, con cảm ơn nương." Dung Dữ ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa thị lại quay sang nhìn vú nuôi: "Nhược Vân, ngươi cũng ăn đi. Xem kìa, đang mang thai mà người chẳng thấy da thịt đâu cả, sau này đứa trẻ sinh ra mà gầy gò ốm yếu, ta nhất định sẽ hỏi tội ngươi đấy."
"Đa tạ tiểu thư, chỉ là dạo này ta thấy hơi ngấy, ta ăn chút đậu hũ này là được rồi." Nhược Vân nhẹ giọng đáp.
"Món đậu hũ này nhìn qua có vẻ ngon đấy." Hứa thị mỉm cười, múc cho Nhược Vân một bát canh, lại gắp thêm ít rau xanh bỏ vào bát cho nàng ấy.
"Đa tạ tiểu thư."
"Khách sáo cái gì, mau ăn đi."
Dung Dữ cắn một miếng thịt khô, gật đầu nhận xét: "Nương, món này ngon thật, có điều hơi mặn một chút ạ."
"Ha ha ha, thịt khô mà con, nếu bỏ ít muối quá thì thịt sẽ hỏng mất." Dung An cười nói: "Năm nay nhà mình cũng nên muối ít thịt khô thôi. Dạo này điều kiện khá khẩm hơn rồi, trong nhà cũng nên có chút đồ dự trữ."
"Vâng, được ạ."
Ở thời đại này, muối ăn vốn rất đắt đỏ, gia đình bình thường nào nỡ vung tiền ra mua. Tiền thịt tươi cộng thêm tiền muối là một khoản chi tiêu không hề nhỏ. Những năm trước Dung gia vốn túng quẫn nên chẳng bao giờ có, tính cả những năm nguyên thân từng sống thì đây cũng là lần đầu tiên Dung Dữ được ăn thịt khô.
"Ăn miếng đậu hũ đi, đậu hũ này cũng ngon lắm, chỉ là không biết mua ở đâu nhỉ?"
"Con biết, ở đầu thôn có bán đấy ạ." Dung Dữ nhanh nhảu nói.
"Đầu thôn sao? Sao con biết được?"
"Hì hì, hôm nay con không đi chợ phiên mà ở trong thôn chơi, là mấy đứa nhỏ khác kể cho con nghe đó."
"Thì ra là vậy, đám trẻ trong thôn có bắt nạt con không?" Nhìn thể trạng yếu ớt của con trai, Hứa thị không khỏi lo lắng.
"Không có đâu ạ, chúng đều rất tốt, còn rủ ngày mai con đi chơi cùng. Con bảo ngày mai phải cùng cha nương đi chợ phiên, chiều về mới chơi cùng chúng được."
Thực tế, Dung Dữ chẳng hề mặn mà với việc chơi đùa cùng đám trẻ con, hắn chỉ muốn tích lũy giá trị hảo cảm mà thôi. Hiện tại hắn đã tích được hai trăm điểm rồi, quả nhiên hảo cảm của trẻ con là dễ kiếm nhất.
"Nếu có kẻ nào bắt nạt con, nhất định phải nói với cha nương nhé." Hứa thị vẫn chưa thấy yên tâm.
"Nương, thật sự không có mà, chúng đều thích con lắm." Lần này Dung Dữ không hề nói dối, giá trị hảo cảm vốn chẳng biết lừa người, hắn đã khiến lòng tin của đại bộ phận lũ trẻ tăng lên trên bảy mươi điểm rồi.
Sở dĩ Hứa thị lo xa như vậy là bởi lúc còn ở tiểu nguyệt trang, Dung Dữ từng chịu nhiều thiệt thòi. Đám trẻ kia thường xuyên bắt nạt hắn, mà Dung Dữ khi đó lại không hiểu chuyện, vẫn cứ vui vẻ chơi cùng chúng. Đó cũng là lần đầu tiên Hứa thị phải cãi nhau với người trong trang để bảo vệ con.
Nhược Vân lúc này mới lên tiếng: "Tiểu thư cứ yên tâm đi, tiểu thiếu gia nhà ta vừa về đã làm bánh Bát Tử chia cho đám trẻ trong thôn, chúng thích tiểu thiếu gia đến mức không chịu nổi ấy chứ."
"Vậy thì tốt, nhưng Dữ nhi tuyệt đối không được chạy loạn theo người lạ đâu nhé."
"Vâng, con nhớ rồi ạ."
Hứa thị cười nói: "Xem ta kìa, lải nhải nhiều quá rồi. Không nói nữa, cả nhà mau dùng cơm thôi."
"Vâng!" Dung Dữ gật đầu, tiếp tục nhấm nháp món đậu hũ mỹ vị. Cảm giác miếng đậu mềm mại dai dai, bên trong thấm đượm hương vị đậm đà và mùi thơm của thịt khô, thực sự rất tuyệt vời.
Dung Dữ ăn một chút rồi không nỡ ăn thêm. Hứa thị sợ con trai không đủ no nên cố ý múc riêng cho hắn một bát nhỏ để dành lúc đói ăn tiếp. Điều này lại vừa hay trúng ý hắn, Dung Dữ đang nghĩ món này ngon như vậy, nhất định phải để dành cho tiểu hoa yêu của mình ăn mới được.
"Con cảm ơn nương."
"Đứa trẻ ngoan, mau ăn đi con." Hứa thị mỉm cười hiền hậu.
Dùng cơm xong, Dung Dữ lén lút đem bát canh đưa cho tiểu hoa yêu, sau đó mới rón rén trở về phòng.
Trong phòng, Hứa thị, Dung An cùng Nhược Vân vẫn đang cặm cụi xử lý đống củ sắn, Dung Dữ cũng vội vàng chạy lại giúp đỡ một tay. Cả nhà bận rộn nửa ngày trời vẫn chưa xong việc, đành định bụng ngày mai làm tiếp. Sau khi chuẩn bị xong số bánh Bát Tử để bán cho ngày mai, mọi người mới lục tục đi ngủ.
Dung Dữ đã sớm chờ không kịp, hắn vội vàng gọi thầm trong đầu: "Hệ thống, hệ thống có đó không? Giá trị hảo cảm của ta hiện tại được bao nhiêu rồi?"
【 265 】 Giao diện hệ thống hiện lên con số.
"Vậy ta có thể đổi lấy Linh Tuyền được chưa?"
【 Được rồi, thưa chủ nhân. 】
"Vậy ta muốn đổi ngay!"
【 Tiếp nhận yêu cầu, lập tức đổi cho ngài. 】
Trong không gian hệ thống liền xuất hiện một vũng nước nhỏ, phía trên bảng lảng làn sương trắng mờ ảo.
"Cái này có thể giúp tăng cường sức khỏe không?"
【 Có thể, nhưng những khiếm khuyết bẩm sinh trên cơ thể chủ nhân thì không thể chữa khỏi hoàn toàn được. 】
"Không chữa khỏi được, nhưng có thể giảm nhẹ bệnh trạng đúng không?" Dung Dữ nhanh chóng nắm thóp được kẽ hở trong lời nói của hệ thống.
【 Đúng vậy. 】
"Có thể giảm nhẹ là tốt rồi." Dung Dữ cũng không dám ôm hy vọng quá lớn, may mà hiện tại khiếm khuyết duy nhất của hắn chỉ là thể trạng yếu ớt, còn các triệu chứng bệnh khác chắc là chưa phát tác.
"Vậy ta còn có thể đổi món khác đúng không?"
【 Đúng vậy, ngài có thể đổi hạt giống. 】
"Lại là hạt giống gì nữa?"
Giao diện hệ thống hiện ra hình ảnh khoai tây, cà tím và dưa chuột.
Cà tím và dưa chuột ở thời đại này đều có, nhưng khoai tây thì hắn thực sự chưa từng thấy qua. Nếu có thể trồng khoai tây, hắn có thể chế biến ra đủ loại món ngon. Dù sao ở thế giới hiện đại, cũng vì khoai tây quá đa năng mà còn sinh ra hẳn một "giáo phái khoai tây" cơ mà.
"Khoai tây cần bao nhiêu điểm?"
【 Năm mươi điểm. 】
"Còn hạt giống nào khác không?"
【 Hệ thống sẽ cập nhật mỗi ngày một lần. 】
"Được thôi!" Dung Dữ vẫn cảm thấy rất vui vẻ, dù sao có được khoai tây đã là khởi đầu tốt lắm rồi. Hắn đứng đợi hạt giống khoai tây hiện ra, liền thấy trong không gian xuất hiện một củ khoai tây tròn ủng.
"Chỉ... có một củ thôi sao?"
【 Đúng vậy, một củ. 】
Dung Dữ thầm mắng hệ thống đen tối trong lòng. Nghĩ bụng đã mất công trồng thì một củ chắc chắn không bõ bèn gì, hắn bèn đổi thêm hai củ nữa rồi mới rời khỏi không gian.
Chương 26.2: Mua vải
Nhìn số giá trị hảo cảm cực khổ tích góp bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, Dung Dữ không khỏi cảm thấy xót xa. Hắn thầm mong mấy củ khoai tây này có thể sống sót, sinh sôi nảy nở thật nhiều khoai tây con, định bụng sáng mai sẽ đem chúng đi trồng.
Sực nhớ ra mình suýt quên lấy Linh Tuyền, Dung Dữ lại vào không gian lấy ra một giọt. Đúng vậy, chỉ vỏn vẹn một giọt thôi, bởi hệ thống quy định mỗi ngày chỉ được bấy nhiêu đó. Dung Dữ nếm thử, cảm nhận được vị ngọt thanh khiết, sau khi uống xong đầu óc bỗng trở nên minh mẫn hơn hẳn. Tuy ít nhưng xem ra món bảo bối này thực sự rất có ích.
Ngày thứ hai, người nhà họ Trương lại lên núi. Lần này họ đào suốt nửa ngày trời, mang về đầy ắp sắn củ. Vì Dung gia đã ngỏ ý muốn mua, mà lúc này sắn vẫn còn nhiều nên họ tranh thủ đi đào ngay, chứ sau này hết mùa hoặc để người trong thôn biết được thì chẳng còn cơ hội tốt lành như vậy nữa. Cả nhà họ Trương tuy mệt lử nhưng ai nấy đều hớn hở, dù sao một ngày kiếm được mấy trăm văn tiền, chẳng ai lại không phấn khởi cho được.
Trong khi đó, Hứa thị bày hàng ở bến tàu. Đến giữa trưa, hai mẹ con mua hai cái bánh nướng, Trịnh lão bá lại hào phóng cho thêm thật nhiều thịt, khiến hai người ăn đến no căng bụng.
Buổi trưa, khách làm thuê ghé qua mua chè rất đông, chỉ loáng một cái là hàng quán sạch trơn. Thấy mặt trời vẫn còn cao, Hứa thị bèn bảo muốn lên chợ phiên xem thử, sẵn tiện Trương nương tử có nhờ nàng mua hộ ít vải nên hai mẹ con cùng nhau đi.
Dung Dữ nảy ra ý định muốn học chữ nên ghé vào tiệm sách xem qua. Sau khi hỏi giá xong, hắn có chút không dám tin vào tai mình. Chẳng trách người ta thường bảo ở thời cổ đại, chỉ những gia đình quyền quý mới có điều kiện cho con đi học. Một quyển sách thế mà giá tới một lượng bạc, ngay cả loại sách vỡ lòng đơn giản nhất cũng tốn đến năm trăm văn tiền.
Dung Dữ tuy rất muốn mua nhưng nghĩ đến cảnh ngộ thiếu thốn của gia đình, hắn đành nén lòng nhịn xuống.
"Dữ nhi, con thích lắm sao?" Hứa thị khẽ hỏi.
Dung Dữ kiên định đáp: "Sau này con muốn đi học, những sách này đều phải đọc qua cả. Con chỉ đến xem giá cả thế nào thôi, để sau này càng có thêm động lực nỗ lực kiếm tiền ạ."
"Nếu con đã thích, nương sẽ mua cho con."
"Không cần đâu nương, đắt quá ạ."
"Đứa trẻ này, nương không thể đưa con đi học, điều đó đã đủ khiến nương áy náy lắm rồi. Chẳng qua cũng chỉ là một quyển sách mà thôi, con ta thông minh, mua về trước biết đâu con có thể tự học được nhiều hơn những đứa trẻ khác."
Nàng quay sang hỏi: "Tiểu nhị ca, trẻ nhỏ bắt đầu học thì mua quyển nào là tốt nhất ạ?"
Gã tiểu nhị đang nghỉ trưa, bị hai mẹ con đánh thức nhưng không hề cáu kỉnh, chỉ cười hì hì nói: "Sách vỡ lòng cho trẻ nhỏ thì cũng quanh đi quẩn lại mấy cuốn Thiên Tự Văn, Tam Tự Kinh hay Đệ Tử Quy thôi."
"Người ta thường mua nhiều nhất là Thiên Tự Văn đó."
"Vậy lấy cho ta Thiên Tự Văn đi."
"Dạ, năm trăm văn tiền ạ."
Hứa thị có chút xót tiền nhưng vẫn chuẩn bị cắn răng trả. Gã tiểu nhị thấy dáng vẻ hai mẹ con cũng chẳng phải bậc giàu sang, bèn tốt bụng gợi ý: "Bản in ấn này thì đắt, bên này ta còn có bản chép tay, rẻ hơn được hai trăm văn, phu nhân có muốn xem qua không?"
Tiểu nhị mang sách ra, Hứa thị nào có hiểu mấy thứ chữ nghĩa này, vội hỏi ý kiến con trai. Dung Dữ xem qua, thấy tuy không đẹp bằng bản in nhưng cũng chẳng có lỗi lầm gì lớn, bèn gật đầu: "Lấy quyển này đi ạ."
"Được rồi, để ta gói lại cho quý khách."
Hứa thị giao tiền xong, Dung Dữ lễ phép nói với tiểu nhị: "Đa tạ ca ca." Nếu không phải gã tiểu nhị này nhiệt tình mách thêm một câu, hắn đã phải tốn thêm hai trăm văn tiền oan rồi.
Gã tiểu nhị cười đáp: "Tiểu công tử khách sáo quá."
Hứa thị lại sang tiệm bên cạnh mua vải. Nghĩ bụng trong nhà đã lâu không có quần áo mới, đặc biệt là đứa nhỏ trong bụng Nhược Vân cũng cần phải chuẩn bị dần, nàng bèn chọn mua một lượt.
"Mua nhiều vải thế này, tổng cộng là năm trăm hai mươi lăm văn, năm văn lẻ này ta bớt cho phu nhân nhé." Ông chủ tiệm là người biết làm ăn, cười tủm tỉm nói.
"Vậy đa tạ ông chủ, lần sau chúng ta lại đến ủng hộ tiệm của ông."
"Vậy thì quý hóa quá." Ông chủ tiệm vải là một người trung niên béo mập, gương mặt phúc hậu.
"Mấy sợi tơ này, ông có thể tặng ta một ít không?" Hứa thị nhân dịp này khéo léo hỏi thêm.
Ông chủ cười nói: "Chuyện này... được thôi, hôm nay phu nhân mua nhiều, sau này nhớ thường xuyên ghé lại nhé."
Hứa thị gật đầu: "Nhất định, nhất định rồi!"
Ông chủ quả thực lấy ra một nắm sợi tơ đưa cho Hứa thị. Thấy trong nhà có một tiểu cô nương đang chơi đùa, Hứa thị mỉm cười nói: "Nhà chúng ta cũng bày hàng ở chợ phiên, làm chút buôn bán nhỏ. Đây là bánh Bát Tử nhà làm, gửi tiểu cô nương nếm thử lấy thảo."
"Thì ra là bánh Bát Tử nhà các vị sao! Hôm qua ta định mua mà không được, con gái ta đã khóc suốt nửa ngày đấy. Thật không ngờ đúng là 'được đến mà chẳng tốn chút công phu' nào cả." Ông chủ cười hớn hở.
"Muốn mua mấy ngày rồi mà cứ không tìm được chỗ bán."
"Nhà ta là do phu quân ta đi bán, thường đi khắp hang cùng ngõ hẻm nên không có chỗ cố định ông chủ ạ." Hứa thị mỉm cười giải thích.
"Ông chủ muốn mua mà không được, nay chúng ta lại mang đến tận nơi, xem ra đây đúng là ý trời, để tiểu muội muội có thể ăn được bánh nhà chúng ta rồi." Dung Dữ cũng góp lời cười nói.
"Ha ha ha, vẫn là vị tiểu công tử này khéo ăn khéo nói nhất."
Tiểu cô nương nhìn bánh Bát Tử trong tay Hứa thị, nước miếng sắp chảy ra đến nơi nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng chờ, không dám tự tiện lấy.
"Cầm lấy đi con, thím cho con đấy."
"Đa tạ thím, đa tạ tiểu ca ca!" Tiểu cô nương cất giọng sữa non nớt cảm ơn.
"Khách sáo quá rồi, ta để đó cũng chẳng làm gì, các vị dùng được là tốt rồi."
Ông chủ giúp Hứa thị gói ghém vải vóc lại cẩn thận, còn tiễn họ ra tận cửa mới quay vào.
Tiểu cô nương cầm bánh Bát Tử, nâng niu không nỡ ăn ngay, thấy cha mình quay lại liền nãi thanh nãi khí bảo: "Để cha ăn trước ạ."
Ông chủ cười hì hì, giả vờ cắn một miếng thật to, gật đầu khen: "Ngon lắm, ngon lắm, Nha Nha ăn đi."
"Vâng ạ!" Tiểu cô nương gật đầu, cắn một miếng rõ to rồi reo lên: "Ngon quá!" Đôi mắt nhỏ híp lại đầy vẻ hưởng thụ, ông chủ nhìn con gái như vậy cũng không nhịn được mà bật cười hạnh phúc.
Hứa thị lại đưa con trai đi đến quầy thịt. Lúc này đã là buổi chiều nên thịt chẳng còn bao nhiêu, chỉ sót lại mấy khúc xương ống không mấy nạc. Hứa thị chi hai mươi văn tiền mua hai khúc xương ống lớn, kèm thêm một miếng thịt mỡ thừa còn dính chút thịt nạc, nhưng cũng chẳng đáng là bao.
Dù vậy Hứa thị vẫn thấy vui vẻ, vì nếu đi vào buổi sáng thì hai mươi văn chắc chắn không mua được ngần ấy thứ. Chỉ tiếc là không mua được thịt nạc, vì dạo này Nhược Vân không thích ăn thịt mỡ.
"Nương, mua đậu hũ ăn đi nương." Dung Dữ thực sự rất thích món này, lúc đến cổng thôn bèn vội vàng gọi.
"Được được, mua đậu hũ cho con!" Hứa thị thấy con trai thèm ăn, tự nhiên chẳng nỡ từ chối.
Hứa thị cùng Dung Dữ xuống xe ngựa, đi bộ đến chỗ bán đậu hũ. Vừa đến nơi đã nghe thấy bên trong có tiếng khóc lóc om sòm, nhất thời Hứa thị cũng phân vân không biết có nên gõ cửa hay không.
Vừa hay có người từ bên trong đi ra, đó là một ca nhi đang lau nước mắt, thấy Hứa thị bèn hỏi: "Vị này đến mua đậu hũ sao?"
"Ừm." Hứa thị thấy ca nhi kia khóc đến thương tâm, cũng chẳng tiện hỏi han gì nhiều.
Mua xong đậu hũ, hai mẹ con trở về nhà. Cũng may nhà họ cách cổng thôn không xa, trên đường gặp người quen thì Hứa thị chào hỏi, người lạ thì nàng cũng mỉm cười thân thiện.
Người trong thôn vốn đã nghe tiếng có một gia đình mới chuyển đến, nay thấy Hứa thị hòa nhã như vậy, sự tò mò của họ đối với gia đình này lại càng tăng thêm mấy phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)