Trịnh lão bá nghe theo đề nghị của Dung Dữ, việc buôn bán ngày một khấm khá hơn trước. Ông đối với mẹ con Hứa thị lại càng thêm phần tốt bụng; có đôi khi Dung Dữ và Hứa thị thấy ngại không dám nhận đồ, Trịnh lão bá lại nhất quyết bắt phải cầm cho bằng được.
"Nhờ có phương pháp của hai mẹ con, hiện tại mỗi ngày ta có thể kiếm thêm được từ năm mươi đến tám mươi văn tiền. Đây đều là ý tưởng của Dữ nhi, chút đồ mọn này có gì mà phải khách sáo."
"Trịnh lão bá, đâu phải biện pháp của con, đều là do ông tự nghĩ ra đấy chứ."
Trịnh lão bá cười hì hì xua tay nói: "Dù thế nào đi chăng nữa, cái ơn này ta vẫn ghi nhận cho ngươi."
"Hai người đừng khách sáo với lão già này nữa."
"Hai nhà chúng ta cùng ở trên bến tàu, vốn dĩ đã có hòa khí. Nếu hai người nguyện ý, sau này chúng ta cứ coi nhau như thân thích trong nhà."
Dung gia vốn không có người thân, Trịnh lão bá đã nói đến mức ấy, Hứa thị đương nhiên là vô cùng nguyện ý, nàng cười hớn hở đáp: "Được thế thì còn gì bằng ạ."
Trịnh lão bá cười khà khà: "Vậy từ nay về sau không được khách sáo như thế nữa đâu nhé."
Hứa thị cũng không nói lời đãi bôi, liền cười bảo: "Vậy Trịnh lão bá cũng không thể cái gì cũng đem cho Dữ nhi được, cứ đối xử với hắn như với Đại Tráng là được rồi."
Trịnh lão bá cười hỉ hả: "Được, được, được!"
"Bé ngoan, mau giúp ta nếm thử xem, bánh nướng này có ngon không."
Dung Dữ liếc nhìn Hứa thị một cái, thấy nàng gật đầu, hắn mới ngoan ngoãn nói: "Con đa tạ Trịnh lão bá."
"Thật là một đứa trẻ ngoan!"
Trịnh lão bá cười nói: "Chiều hôm qua ta còn thấy có người đến tìm quầy hàng của nhà ngươi m, người kia trông bộ dạng phú quý lắm. Ta có lân la hỏi thăm thì biết là lão phu nhân nhà họ dạo này khẩu vị không tốt, nghe nói chè của nhà ngươi dưỡng dạ dày nên muốn tìm mua. Ta đã bảo họ hôm nay quay lại rồi."
Hứa thị mỉm cười: "Chè nhà chúng ta quả thực có tác dụng dưỡng dạ dày, Trịnh lão bá cũng uống một bát nhé."
Trịnh lão bá cũng chẳng khách khí, bưng bát uống cạn rồi gật gù: "Vẫn là mùi vị đặc trưng ấy."
Hứa thị bắt đầu công việc buôn bán như thường lệ. Chẳng mấy chốc, một người ăn mặc phú quý đã tìm đến. Người nọ nhìn ngó sạp hàng của Hứa thị một hồi rồi hỏi: "Đây có phải là nơi bán loại chè dưỡng dạ dày kia không?"
Hứa thị gật đầu đáp: "Đại ca muốn dùng một bát chăng?"
Người nam tử kia xua tay: "Lão thái thái nhà chúng ta khẩu vị không tốt, loại chè dưỡng dạ dày là loại nào vậy?"
"Dùng chè táo đỏ kỷ tử là có thể dưỡng dạ dày ạ."
"Viên bột bên trong này có bị ngấm nước mà tan ra không?"
Hứa thị cười bảo: "Đại ca cứ yên tâm, viên trong chè này là loại đặc chế, chúng ta ở nhà đã nấu chín rồi, dùng nước chè nóng rưới lên cũng sẽ không bị tan đâu."
"Vậy làm cho ta một bát." Người nam tử kia lấy ra năm mươi văn.
"Đại ca, bát chè táo đỏ này chỉ năm văn tiền là đủ rồi."
Người nọ xua tay: "Chè này nếu ngon, ngày mai ta còn đến, cứ ghi sổ vào đó đi. Nhất định phải lưu ý, đồ làm ra phải sạch sẽ đấy."
Hứa thị gật đầu: "Đại ca yên tâm, sạp nhỏ của chúng ta là sạch sẽ nhất rồi, quy trình làm việc đều bày ra trước mắt cả."
Hứa thị thấy người kia muốn đưa năm mươi văn cũng không khách sáo từ chối. Nàng vốn không phải hạng người thích chiếm tiện nghi của người khác, nhưng nàng có lòng tin vào món chè của nhà mình, vị khách này ngày mai chắc chắn sẽ còn quay lại.
Hứa thị làm chè xong, người nọ lấy ra một hộp cơm tinh xảo rồi đặt bát chè vào trong. Hứa thị tươi cười tiễn khách. Sau khi người nọ đi khuất, Trịnh lão bá mới cảm thán: "Chẳng biết là lão gia nhà nào mà khí phái đến vậy."
Dung Dữ thấp giọng nói: "Con thấy người kia không giống lão gia, chắc hẳn là một vị quản gia."
"Ồ, vì sao thế?" Hứa thị nhìn vẻ mặt nghiêm túc của con trai, tò mò hỏi.
"Tuy người kia mặc đồ sang trọng, nhưng động tác làm việc lại rất nhanh nhẹn, lúc sắp xếp hộp cơm cũng chẳng có vẻ gì là lóng ngóng tay chân cả."
"Chỉ vì thế thôi sao?" Hứa thị cười hỏi lại.
Dung Dữ xua tay: "Không phải ạ, vừa nãy con nghe thấy có người gọi hắn là Mạnh quản gia."
Dung Dữ trưng ra vẻ mặt nghiêm túc mà nói, khiến Hứa thị và Trịnh lão bá đều bật cười. Đứa trẻ này quả thực có chút khôi hài.
Tại nhà họ Trương ở thôn Thanh Tuyền, cả gia đình đều đang vui vẻ hớn hở. Trương lão đại phấn khởi nói: "Giờ thì muội tử cuối cùng cũng phân gia rồi. Tuy chẳng chia được đồ đạc gì đáng giá, nhưng may mà có nhà chúng ta giúp đỡ, sau này sinh hoạt của muội ấy cũng không đến mức quá khó khăn."
Trương nương tử cũng cười: "Vẫn là muội tử chúng ta có chủ kiến, tự mình nhìn nhận mọi chuyện rõ ràng."
Trương Lý Chính cũng gật đầu: "Hiện giờ danh tiếng nhà bên đó chẳng ra làm sao, lại thêm bà mẹ chồng hồ đồ của con nữa. Tuy lần này chúng ta chịu thiệt thòi một chút, nhưng ít ra một lần là dứt điểm, tiền dưỡng lão sau này cũng đã đưa cả rồi, từ nay về sau các con không cần phải bận tâm về họ nữa."
Trương tiểu muội cảm kích nói: "Vẫn phải đa tạ ca ca và tẩu tử, số tiền này đều là do các người bỏ ra."
"Chỉ cần muội sống tốt là ta và tẩu tử của muội yên tâm rồi."
"Hiện giờ tâm ý của Xuyên ca đã bị bà bà làm cho nguội lạnh, hắn đối với ta cũng rất tốt, ta tin rằng ngày tháng sau này sẽ càng thêm khấm khá."
"Cũng tại bà mẹ chồng kia của con hồ đồ, vì đứa cháu trai mà nhất định phải hành hạ nhà con trai út. Thiên vị đến mức ấy, giờ người trong thôn ai chẳng rõ bộ mặt của họ. Sau này dù có không qua lại nữa thì cũng chẳng ai dám nói các con không phải." Trương lão thái cười nói.
"Chỉ là mười lượng bạc kia có chút đáng tiếc, chắc hẳn đều rơi vào túi áo của tẩu tử bên kia rồi." Trương tiểu muội có chút xót xa.
"Tiền bạc chỉ là thứ yếu, cả nhà chúng ta cứ hòa hòa khí khí là tốt hơn bất cứ thứ gì."
"Gian nhà của các con cứ sửa ngay cạnh nhà chúng ta đi. Cha đã lên phủ nha thưa chuyện rồi, giờ là có thể khởi công được ngay. Qua mấy ngày nữa cha sẽ gọi người trong thôn đến giúp một tay."
"Dạ, cảm ơn cha."
Trương Lý Chính cười bảo: "Tiểu muội, cha mẹ là thương con nhất. Còn về phía Ngô Xuyên, con cũng phải khéo léo mà nói với hắn, đừng để cả nhà ta lo liệu xong xuôi hết rồi thì mẹ con nhà người ta lại làm hòa với nhau, khiến chúng ta tốn công vô ích."
Trương tiểu muội gật đầu: "Nếu không phải bà bà tuyệt tình như vậy thì con cũng sợ, nhưng con sẽ thường xuyên rỉ tai nhắc nhở Xuyên ca."
Thấy muội tử là người có tính toán, Trương nương tử cũng yên tâm được phần nào.
Chương 19.2: Cải tiến bánh nướng (2)
Chuyện của nhà Trương tiểu muội có thể giải quyết thuận lợi như vậy, chung quy vẫn là nhờ Hứa thị khuyên nhủ chí lý. Những lời Hứa thị nói ngày hôm ấy, Trương nương tử và Trương tiểu muội đều để vào tai, ghi khắc vào lòng.
Trương nương tử vốn chẳng phải hạng người đần độn, sau khi về nhà bàn bạc kỹ lưỡng, cả gia đình đều đồng lòng muốn làm chỗ dựa vững chắc cho Trương tiểu muội, thế là họ bắt đầu âm thầm mưu tính.
Dẫu sao chuyện lén lút hành hạ con dâu cũng là do nhà họ Ngô làm ra trước. Trương tiểu muội ở trong thôn vốn có nhân duyên rất tốt, chỉ là dạo gần đây bị đại tẩu nhà chồng bôi xấu danh dự. Bất quá, chuyện trong thôn chẳng giấu được ai, chỉ cần tiểu tức phụ cứ khóc sướt mướt, ngập ngừng kể lể vài câu, người ta tự nhiên sẽ đoán ra được chân tướng.
Nhà họ Trương cũng chẳng thiếu tiền, cứ cách ba ngày năm bữa lại gửi đồ cho khuê nữ, khi thì xấp vải, lúc thì đóa hoa cài đầu, toàn là những thứ bắt mắt mà người ta dễ dàng trông thấy. Nhà họ Trương cứ đường đường chính chính mà mang đồ sang.
Thế nhưng chẳng được mấy ngày, số đồ ấy đã thấy vận lên người Ngô gia lão thái thái và đại tẩu nhà họ Ngô. Người trong thôn đâu có ngốc, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán sau lưng bằng những lời cực kỳ khó nghe.
Ngô Xuyên là người hiếu thuận, nếu vợ chồng không đồng lòng thì mưu đồ của Trương tiểu muội cũng vô dụng. Trương tiểu muội tuổi tác còn nhỏ, tình cảm vợ chồng vốn đang hòa thuận, trước kia nàng ấy thường chỉ biết ôm uất ức mà than vãn, nhưng sau chuyện này, nàng ấy đã trở nên thông minh hơn nhiều. Nàng ấy dùng lời lẽ dịu dàng mềm mỏng mà dỗ dành phu quân, nói rằng mình sẽ cố làm thêm nhiều đồ thêu thùa để sau này đổi cho phu quân đôi giày mới, vì đôi giày phu quân đang đi đã cũ nát lắm rồi.
Thế là Trương tiểu muội sớm hôm miệt mài thêu thùa, Ngô Xuyên cũng mòn mỏi ngóng trông đôi giày mới. Vậy mà đợi suốt nửa tháng trời chẳng thấy giày đâu, ngược lại mấy đứa cháu nhỏ trong nhà lại được thay tận vài đôi giày mới tinh.
Cái dao này có không rơi xuống người mình thì không biết đau, Ngô Xuyên dù có đần đến mấy cũng đã hiểu ra được vài phần. Lại thêm những lời ra tiếng vào bên ngoài, rằng vải vóc nhạc gia gửi cho vợ mình, quay đi quay lại đã thấy trên người đại tẩu, hắn đâu phải kẻ ngốc, trong lòng tự nhiên nảy sinh cơn tức giận.
Đến khi Trương tiểu muội giả vờ đổ bệnh, không thể thêu thùa được nữa, mẹ chồng nàng dâu nhà họ Ngô đâu có chịu buông tha, suốt ngày đứng giữa sân mà chửi bới. Nhìn thấy tức phụ ngày ngày rơi lệ, lại còn thức đêm làm giày cho mình, Ngô Xuyên rốt cuộc cũng cứng rắn lên được một lần.
Mẹ chồng nàng dâu nhà họ Ngô thấy vậy cũng chột dạ mà thu liễm đôi chút, nhưng những lời đàm tiếu bên ngoài thì chẳng thể ngăn được. Trương tiểu muội lại "lâm bệnh nặng một trận", nhà họ Trương liền đón khuê nữ về chăm sóc, vừa ở đã là nửa tháng trời. Cộng thêm sự ám chỉ khéo léo của Trương lão đại, chuyện phân gia bấy giờ mới chính thức bùng nổ.
Bất quá Ngô gia lão thái thái cũng thật tuyệt tình, ngoài mấy bộ quần áo cũ, bà ta chẳng cho vợ chồng Ngô Xuyên mang theo bất cứ thứ gì. Đã vậy, bà ta còn ép vợ chồng họ phải đưa mười lượng bạc làm tiền dưỡng lão, tuyên bố từ nay về sau hai bên không còn liên quan gì nhau nữa.
Trương tiểu muội tuy xót tiền, nhưng lại càng muốn rũ bỏ cái gia đình họ Ngô kia hơn, thế là muội ấy cầu xin cha mẹ giúp đỡ. Đương nhiên, Trương tiểu muội vẫn bảo Ngô Xuyên viết giấy vay nợ hẳn hoi. Cha mẹ muội ấy chắc chắn là nguyện ý đưa số tiền này. Qua những ngày qua Trương tiểu muội cũng đã thấu hiểu, chỉ có nhà mẹ đẻ mới là đáng tin cậy nhất, còn người bên gối... chẳng qua cũng chỉ là kết nhóm sống qua ngày mà thôi.
"Tiểu muội, hiện giờ muội phải đối xử tốt với em rể một chút. Vào lúc này, bản thân muội chịu thiệt thòi một tí cũng không sao, nhưng tuyệt đối không được để lòng mình thực sự bị uất ức." Trương nương tử nói lời đầy ẩn ý.
Trương tiểu muội nghe là hiểu ngay, liền gật đầu đáp: "Tẩu tử yên tâm. Ta hiện giờ mới vừa khỏi bệnh, nhiều việc chưa làm được, cũng sẽ biết thông cảm cho phu quân."
Trương Lý Chính gật đầu nói: "Đứa nhỏ này vốn tính thật thà, giờ đã phân gia rồi, trong lòng con phải tự biết tính toán cho mình."
Trương tiểu muội gật đầu: "Dạ, con biết rồi."
Trương nương tử cười nói: "Chuyện này vẫn là nhờ Hứa gia muội muội khuyên giải giỏi, hôm nào chúng ta phải sang cảm ơn nàng ấy mới được."
Trương tiểu muội gật đầu tán thành: "Phải đấy, tẩu tử nói đúng, Hứa gia tỷ tỷ có thể nói với muội những lời tâm huyết như vậy thực sự là rất hiếm thấy."
Trương lão thái cũng gật gù: "Đúng vậy, loại lời này dẫu là người thân thiết nhất cũng phải cân nhắc chu toàn mới dám nói ra, Hứa thị quả là người tốt. Nàng ấy chẳng phải đã nhờ cha các con mua ruộng đất ở thôn mình đó sao, cái nhà gỗ kia lúc nào rảnh chúng ta hãy sang thu dọn giúp nàng ấy."
"Dạ, vẫn là mẹ nghĩ chu toàn, sau này con sẽ đích thân sang tạ ơn Hứa gia tỷ tỷ."
Vợ chồng Ngô Xuyên hiện đang ở tạm tại nhà họ Trương. Buổi tối khi Ngô Xuyên trở về thì người nhà họ Trương đều đã đi nghỉ cả, chỉ còn một mình Trương tiểu muội vẫn thức đợi hắn. Thấy Ngô Xuyên, nàng ấy liền tươi cười tiến lại gần, dùng giọng nói ấm áp mềm mỏng hỏi han hắn đi làm có mệt không, có đói không, rồi giục hắn ăn cơm.
"Đây là cơm canh cha mẹ cố ý để phần cho chàng đấy. Cha mẹ vốn định đợi chàng về, nhưng vì muộn quá nên không đợi thêm được."
Ngô Xuyên nhìn bát cơm có đủ thịt đủ rau, lại chợt nhớ đến những lúc còn ở nhà mình, trong bếp chỉ có bát cơm nguội ngắt, hoặc họa hoằn lắm mới là bát cháo loãng, nói gì đến cơm nóng canh ngọt thế này.
Ngô Xuyên cảm động thốt lên: "Tiểu Muội, ta chắc chắn sẽ không phụ lòng nàng đâu."
Trương tiểu muội gượng cười đáp: "Được rồi, được rồi, chàng mau ăn đi kẻo nguội."
Ngô Xuyên thấy sắc mặt vợ không tốt, liền quan tâm hỏi: "Có phải nàng lại thấy không khỏe trong người không?"
Trương tiểu muội mỉm cười: "Cũng không có gì, chỉ là nghĩ đến ngày tháng trong nhà còn khó khăn nên ta tranh thủ làm thêm chút kim chỉ để trợ cấp gia dụng thôi."
"Cũng đừng để bản thân vất vả quá mức."
"Không vất vả đâu, trước kia lúc còn ở bên nhà, bà bà..." Trương tiểu muội nói đến đó thì bỏ lửng, không nói tiếp nữa.
Vẻ đau lòng trên mặt Ngô Xuyên càng thêm đậm nét. Hắn lấy ra số tiền công làm lụng của mình, đưa cho Trương tiểu muội và nói: "Đây là tiền ta kiếm được, sau này đều giao cả cho nàng quản lý."
"Chuyện này... sao lại nhiều thế này?"
Ngô Xuyên cười giải thích: "Là vì sư phụ thương ta đấy. Sư phụ sớm đã nhìn ra mẹ ta thiên vị đại ca, nên ngày thường tiền công của ta ông ấy đều giữ lại một thành. Sư phụ đưa bao nhiêu ta lấy bấy nhiêu chứ cũng không biết rõ số lượng, mãi đến lúc nãy sư phụ đưa lại hết ta mới hay."
Ngô Xuyên gật đầu: "Ân tình của cha mẹ, ta đều ghi nhớ cả. Sư phụ bảo trên trấn đang có việc lớn, đi làm nửa tháng là có thể kiếm được một khoản khá. Đến lúc đó chúng ta sẽ về sửa nhà, không thể cứ làm phiền cha mẹ và đại ca tẩu tử mãi được."
Trương tiểu muội gật đầu: "Vâng, mọi chuyện đều nghe theo ý chàng. Mau ăn cơm đi, một lát nữa là nguội ngắt bây giờ."
"Ừm!" Ngô Xuyên gật đầu.
Trương tiểu muội nắm chặt số bạc trong tay, đến lúc này nàng ấy mới thực sự thấu hiểu: dù là vợ chồng thì cũng cần phải biết cẩn thận mưu tính, có như thế mới giữ được sự ân ái bền lâu. Làm được bao nhiêu việc nhất định phải nói ra, bằng không chỉ có bản thân chịu thiệt thòi vô ích. Thật may là nàng ấy nhận ra điều này cũng chưa quá muộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
