Thôi Nguyên ngồi ở gian trong, nghe được câu được câu chăng, chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao, chỉ loáng thoáng bắt được hai chữ "hẹp hòi" gán cho mình. Hắn bèn lên tiếng gọi cả hai tên nhóc vào trong.
Vào đến nơi, Trọng Vân lại lặp lại câu hỏi lúc nãy thêm một lần nữa.
Thôi Nguyên khẽ gật đầu, nhạt giọng phân phó: "Ra ngoài nói với nàng ấy, chiếc đèn lồng đó ta tặng cho nàng ấy rồi."
Dẫu sao cũng chỉ là một chiếc đèn lồng cỏn con, hắn đường đường là một công tử, đâu đến mức phải đi đòi lại thứ đã cho đi.
"Ngoài ra..."
Thôi Nguyên đưa mắt nhìn lướt qua đĩa điểm tâm hôm nay. Trên đĩa bày biện bốn chiếc bánh nướng hình quả hồng nhỏ nhắn, tròn trịa trông vô cùng đáng yêu. Món bánh hội tụ đủ cả sắc, hương và vị, cho thấy người làm ra nó vẫn luôn đặt trọn tâm tư vào từng món ăn như mọi khi.
Hắn vươn tay lấy một chiếc nếm thử. Lớp vỏ bánh giòn tan, xếp thành nhiều lớp mỏng tang mang lại cảm giác vô cùng phong phú khi nhai. Độ ngọt của bánh cũng được gia giảm vừa vặn, không hề gắt cổ, thậm chí hương vị còn xuất sắc hơn cả bánh của tiệm Tiêu Ký nức tiếng.
Thấy chủ tử ngập ngừng, Trọng Vân vẫn đứng im chờ đợi vế "ngoài ra" kia.
Nhưng biết nói gì bây giờ? Chẳng lẽ lại nói toẹt ra rằng: Ban đầu hắn cứ đinh ninh tiểu cô nương kia nhọc lòng hái hoa dạ hương giữa đêm hôm khuya khoắt là để chuẩn bị bữa sáng cho mình, ai ngờ cuối cùng món ngon ấy lại lọt vào bụng của Bạch Thuật?
Thôi Nguyên chợt nhớ lại đôi mắt to tròn, trong veo tĩnh lặng dưới ánh trăng đêm qua của nàng. Lời vừa ra đến cửa miệng bỗng khựng lại, đến khi thốt ra lại biến thành một câu hoàn toàn khác: "Không có gì. Ngươi ra ngoài hỏi thử xem tối nay nàng ấy có định đi hái hoa nữa không?"
"Nếu có, thì bảo Thương Ngô ra ngoài đó giúp nàng ấy một tay."
Hai câu nói không đầu không đuôi được truyền đạt lại từ vị Trưởng công tử kia khiến Diệp Oanh phải vắt óc suy nghĩ mất nửa ngày trời.
Sao tự dưng hắn lại quan tâm hỏi han xem nàng có đi hái hoa dạ hương nữa hay không nhỉ?
Nghĩ mãi mà chẳng thông, nàng dứt khoát gạt phăng chuyện này ra khỏi đầu. Dẫu sao thân phận của nàng cũng chưa đạt đến cái tầm phải đi dò xét, suy đoán tâm tư của chủ tử. Những chuyện hao tâm tổn trí thế này, cứ để cho những người thông minh, lanh lợi như Bạch Thuật tỷ hay Tang Diệp tỷ phiền não thì hơn.
—— Ít ra thì lúc Trọng Vân chạy ra truyền lời vẫn còn cười hì hì, điều đó chứng tỏ Trưởng công tử không hề tức giận. Vậy là ổn rồi!
"Oanh nhi! Hộp son phấn mà thằng nhóc nhà Phương ma ma dúi cho ngươi dạo trước, ngươi có dùng đến không vậy?"
Ngay lúc Diệp Oanh vừa chuẩn bị ngả lưng xuống giường thì Ngọc Lộ gội đầu xong, trên đầu vẫn còn quấn hờ mớ tóc ướt sũng, lạch bạch bước vào phòng.
Chả là hộp son của nàng ta sắp cạn đáy mất rồi, mà dạo gần đây lại chẳng có cơ hội nào để xuất phủ mua đồ mới, thế nên đành mặt dày sang mượn tạm của Diệp Oanh dùng đỡ.
Chuyện là dạo trước, khi hai người bọn họ còn đang học quy củ ở viện của Thái phu nhân, có con trai của một vị lão ma ma làm chân sai vặt trong phủ. Một lần nọ hắn đến giao đồ, tình cờ chạm mặt Diệp Oanh. Về sau, gã cứ mượn cớ đến giao đồ để lân la tiếp cận, rồi nhân cơ hội dúi ép vào tay nàng một hộp son phấn.
Nghe Ngọc Lộ hỏi, Diệp Oanh chẳng cần suy nghĩ nhiều, lập tức đáp: "Đồ đang để trên bàn đấy, ngươi cứ lấy mà dùng đi."
Ngọc Lộ nghe vậy thì hí hửng cười tít mắt, vội vàng chạy lại mở hộp trang điểm của nàng ra: "Oanh nhi, ngươi đúng là tốt nhất!"
Giây tiếp theo, Diệp Oanh bỗng ngồi bật dậy khiến Ngọc Lộ giật nảy mình.
"Mình đúng là ngốc thật." Diệp Oanh như bừng tỉnh, vội xỏ chân vào giày rồi bước vội xuống giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



