Chuyện này khiến Bạch Thuật tức muốn hộc máu. Nằm trên giường, nàng ấy không ngừng oán trách với Tang Diệp rằng, dạo trước khi phải đánh số thứ tự cho hàng trăm cuốn sách kia, nàng ấy suýt chút nữa đã mệt đứt hơi. Ấy thế mà hắn vẫn chưa vừa ý, vậy thì cứ để hắn tự mình đi mà dọn lấy!
Nha hoàn thì cũng có tỳ khí của nha hoàn chứ bộ!
Ngay lúc này, biết thừa Thôi Nguyên ngồi bên trong hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng hai người nói chuyện, nàng ấy bèn cố ý cười đùa trêu chọc để hắn nghe thấy. Dẫu sao cũng chỉ là vài lời càm ràm vụn vặt, hắn cũng chẳng thể lấy cớ đó mà trách phạt bọn họ được.
Thôi Nguyên: "..."
Vừa lúc đó, Trọng Vân xách theo một hộp thức ăn to gần bằng nửa người mình, lóc cóc chạy tới, hớn hở gọi: "Bạch Thuật tỷ! Oanh nhi tỷ tỷ dặn đây là bữa sáng đặc biệt chuẩn bị riêng cho tỷ đấy. Thơm nức mũi luôn!"
Bạch Thuật nghe vậy thì mừng rỡ hỏi lại: "Thật sao? Là món gì thế?"
Tang Diệp đứng cạnh cũng phải thốt lên: "Chà, thơm quá đi mất! Đệ mau mở ra xem thử đi."
Nắp hộp vừa được hé mở, mùi thơm lại càng tỏa ra ngào ngạt hơn. Mấy người ngửi thấy hương vị hấp dẫn ấy, không hẹn mà cùng lúc hít hà một hơi thật sâu.
Trọng Vân chớp chớp mắt, gãi đầu nói: "Hình như là nấu từ loại hoa gì đó. Oanh nhi tỷ tỷ bảo, Bạch Thuật tỷ ăn món này vào thì sẽ không bị đau bụng nữa đâu."
"Là hoa dạ hương! Loại hoa này dùng để hầm canh thì bổ lắm, nhưng mà công đoạn chuẩn bị lại vô cùng phiền phức, phải canh đến tận nửa đêm mới hái được cơ."
Tang Diệp nghe xong không khỏi lộ vẻ hâm mộ: "Sao muội ấy lại đối xử tốt với tỷ như vậy chứ? Ta chẳng có phần gì cả."
Tang Diệp buồn cười, vươn tay véo mạnh vào hai cái má tròn xoe của cậu nhóc: "Chỉ giỏi ăn là nhanh!"
Đang đùa giỡn, chợt nghe thấy tiếng công tử từ gian trong gọi người vào dọn bát đũa. Tang Diệp vội vàng buông Trọng Vân ra rồi bước vào. Nàng ấy ngạc nhiên khi thấy bữa sáng hôm nay chủ tử dùng rất ít, bát hoành thánh vẫn còn thừa lại một nửa, còn mấy đĩa thức ăn kèm thì gần như chưa hề đụng đũa tới.
Tang Diệp không khỏi kinh ngạc, bởi lẽ mấy ngày nay bát đĩa của công tử lúc nào cũng được ăn sạch bách cơ mà.
Khi bát đũa được mang trả về nhà bếp, Diệp Oanh nhìn thấy đồ ăn thừa lại khá nhiều, trong lòng cũng dâng lên cỗ nghi hoặc.
"Có phải đồ ăn có chỗ nào không hợp khẩu vị của công tử không?" Nàng cẩn thận dò hỏi.
Trọng Vân xua xua tay giải thích: "Chuyện này không liên quan đến tỷ đâu. Chắc hẳn là do hôm qua công tử vừa mới châm cứu xong đấy. Tỷ không biết chứ, cứ mỗi bận châm cứu xong là công tử lại chán ăn, nuốt không trôi thứ gì cả."
Nghe vậy, Diệp Oanh mới thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười đáp: "Ra là vậy. Thế thì tối nay ta sẽ làm vài món có vị chua chua một chút để giúp công tử khai vị."
Nhân cơ hội này, Trọng Vân liền thuật lại lời nhờ vả của Tang Diệp ban nãy.
Diệp Oanh nghe đến chuyện trả tiền thì vội vàng xua tay: "Tiền nong gì chứ, ta không lấy đâu! Mọi người thích ăn đồ ta nấu là ta đã thấy vui lắm rồi."
Đến buổi chiều, sắc trời càng lúc càng trở nên tối mịt. Những đám mây đen kịt sà thấp xuống tận mái hiên, ngưng tụ thành một lớp hơi nước ẩm ướt. Nhìn khung cảnh này, đoán chừng cơn mưa có thể trút xuống bất cứ lúc nào, hơn nữa còn là loại mưa to kèm theo sấm chớp đùng đoàng.
Thấy vậy, Diệp Oanh ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định bắt tay vào làm điểm tâm sớm hơn thường lệ. Chẳng đợi Trọng Vân đến lấy, nàng tự mình xách hộp thức ăn, mang theo chiếc đèn lồng minh ngõa khảm lưu ly kia, men theo đường cũ tìm đến tận cửa nội viện.
"Tỷ tỷ, sao tỷ lại đích thân tới đây vậy?" Trọng Vân đang ngồi vắt vẻo trên phiến đá lớn trước cửa chơi trò Hoa Dung Đạo, vừa thấy bóng dáng nàng liền lập tức tuột khỏi tảng đá chạy lại đón. Cậu nhóc tinh mắt nhìn thấy vật trên tay nàng: "Ủa, đây chẳng phải là đèn lồng của công tử nhà đệ sao?"
Diệp Oanh dịu dàng đáp: "Trời sắp đổ mưa to rồi, ta sợ lát nữa đệ chạy qua chạy lại sẽ bị ướt sũng, nên mới mang đồ ăn tới trước. À đúng rồi, chiếc đèn lồng này, đệ làm phiền mang trả lại cho Thương Ngô tiểu ca giúp ta nhé."
Trọng Vân ngắm nghía chiếc đèn lồng một chút, xác nhận đúng là đồ của công tử nhà mình, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò: "Tỷ tỷ đứng đây đợi đệ một lát nhé."
Nói xong, cậu nhóc xách hộp điểm tâm chạy tót vào trong để bẩm báo.
"...Có phải ngươi đã cho tỷ ấy mượn chiếc đèn lồng kia không?" Trọng Vân vừa chạy vào vừa liến thoắng hỏi một tràng dài.
"Là công tử sai ta đưa cho nàng ấy mà!" Thương Ngô đáp lời: “Sao thế, nàng ấy còn cất công mang đến trả cơ à? Làm vậy chẳng hóa ra công tử nhà chúng ta là kẻ hẹp hòi, keo kiệt hay sao!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)