Trong phòng trầm mặc hồi lâu, mới có người khẽ hỏi: “Nàng tỉnh rồi sao?”
Vương ma đáp: “Hiện giờ nàng tuy rằng hôn mê không mở mắt nổi, nhưng có lẽ vẫn nghe được chút gì đó, các ngươi đều bớt lời đi.”
Khi mọi người đang không biết phải làm sao, bỗng có tiếng ngâm nga chen vào, là Uyển Nương.
Nàng cài một chiếc trâm cũ kỹ lên tóc Tiểu Niệm Thanh, con bướm được chế tác thô sơ rũ xuống những tua rua nhẹ nhàng đung đưa.
Uyển Nương vỗ tay cười nói: “Âm Âm xinh đẹp quá.”
Thần sắc Vương ma có chút bất đắc dĩ, bà trầm giọng nói: “Uyển Nương đừng quấy, Âm Âm đang bệnh, cần phải tĩnh dưỡng.”
Uyển Nương lúc này mới im bặt, giống như đứa trẻ làm sai chuyện, co rúm vai lùi ra xa.
Nhìn bóng lưng của nàng, Vương ma đau đầu nói: “Cái bệnh cũ hễ nhìn thấy trẻ con là phát tác của nàng ta vẫn không đổi.”
Tiểu nô tỳ mới tới nhìn thấy cảnh này, cẩn thận hỏi: “Âm Âm là ai vậy ạ?”
“Là con gái của nàng ấy.”
“Ngươi cũng thấy nàng ấy xinh đẹp rồi đấy, con gái nàng ấy dường như còn đẹp hơn cả mẹ, mới mười một mười hai tuổi đã bị đám đàn ông độc thân trong thôn để mắt tới. Uyển Nương che chở con gái mãi cho đến năm mười lăm tuổi thì đắc tội với những người trong tông tộc. Có hôm cháu trai tộc trưởng thừa dịp Uyển Nương ra ngoài, định giở trò đồi bại với Âm Âm, không ngờ đứa bé kia tính tình cương liệt, một dao đâm mù mắt hắn ta.”
“Vậy, vậy sau đó thì sao?”
Tiểu nha hoàn căng thẳng hỏi.
Vú già kia thở dài sườn sượt: “Ngày hôm sau Uyển Nương trở về, trơ mắt nhìn đứa bé Âm Âm bị đám đàn ông do cháu trai tộc trưởng cầm đầu trói lại dìm xuống sông. Bọn chúng nói nàng chọc giận Hà Bá, cho nên phải đem nàng hiến tế để Hà Bá nguôi giận.”
“Uyển Nương cũng bị người trong tông tộc trói lại ném vào núi sâu chờ chết, chờ đến khi nàng cởi bỏ được dây trói, lảo đảo chạy về được đến nơi, ngươi đoán xem chuyện gì đã xảy ra?”
Vú già kia nói tiếp: “Ngày thứ hai sau khi con gái nàng bị dìm sông, con sông kia thế mà lại xảy ra lũ lụt lớn, san phẳng cả cái thôn, dìm chết tất cả mọi người, chỉ còn lại mình nàng là người sống sót.”
Vương ma rũ mắt xuống, nhìn chiếc trâm cài hình con bướm trên đầu tiểu nữ hài trong lòng, bà nhàn nhạt nói: “Ngày hôm đó nàng ra ngoài là để mua quà lễ cập kê cho con gái, chính là chiếc trâm cài này đây.”
Rất nhiều người ở đây đều biết chuyện này, nhưng khi nhắc lại, vẫn không khỏi cảm thấy thổn thức khôn nguôi.
“Cũng không biết vị thần tiên nào hiển linh, thay Uyển Nương trút cơn giận này.”
Có vú già thấp giọng nói: “Nếu cũng có thể cứu đứa bé này thì tốt biết bao.”
Mọi người cứ như vậy trò chuyện, cho đến hết cả đêm, cả phòng vú già nha hoàn đều không ai ngủ, các nàng ngồi quây quần bên nhau, canh chừng đứa bé cho đến khi trời sáng.
Mắt thấy trời dần sáng tỏ, các nữ nhân đều bắt đầu cảm thấy bất an.
“Lát nữa thôi Lưu quản sự sẽ dậy.”
Có người thấp giọng lo lắng: “Chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Lòng người đều là máu thịt, các nàng đã canh giữ tiểu cô nương này cả đêm, ai cũng không nỡ lòng nào đem nàng thả lại chỗ cũ chờ chết.
Thế nhưng các nàng lại không có năng lực giữ nàng lại.
“Hay là chúng ta gom tiền hối lộ Lưu quản sự, bảo ông ta nói với tiểu thư là đứa bé đã chết và bị ném đi rồi, sau đó chúng ta lén đưa đứa bé này ra ngoài?”
Một vú già kiến nghị.
Các nữ tử khác sôi nổi tán đồng, đều quay về tìm kiếm chút tiền tài mình tích cóp được, chỉ có Vương ma vẫn trầm mặc không nói.
Bà luôn cảm thấy chuyện này sẽ không dễ dàng giải quyết như vậy, chỉ cần nhìn việc Ngụy Nhiêu bố trí nhiều gia đinh canh gác như thế, là có thể cảm nhận được nàng ta coi trọng chuyện này đến mức nào.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.
“Có chuyện gì vậy?”
Vương ma ôm tiểu cô nương, xoay người lại, nhíu mày hỏi: “Là Lưu Kế Nhân dậy rồi sao?”
Một nha hoàn từ bên ngoài chạy thục mạng vào, nàng chặn cửa lại, kinh hoàng nói: “Đại tiểu thư tới rồi!”
Mọi người ồ lên một tiếng kinh hãi.
Trời còn chưa sáng hẳn, sao Ngụy Nhiêu đã tới rồi?!
Ngụy Nhiêu khoác áo choàng, theo sau là nha hoàn, đi xuống hậu viện.
Lưu Kế Nhân đang ngủ say sưa, vừa nhận được tin báo, quần áo còn cài xiêu xiêu vẹo vẹo, vội khoác thêm áo ngoài chạy ra, vừa lúc gặp Ngụy Nhiêu ngay ngoài cửa hậu viện.
“Tiểu thư, sáng sớm sương lạnh, sao lại làm phiền ngài đến sớm thế này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)