Bọn họ không khỏi nhìn về phía một vị vú già lớn tuổi nhất trong số đó, luống cuống hỏi: “Vương ma, chuyện này phải làm sao bây giờ?”
Vương ma là người có thâm niên nhất trong đám nữ tỳ, cũng là người có tiếng nói nhất trong đám hạ nhân chỉ sau Lưu Kế Nhân.
Nhìn chằm chằm đứa trẻ nhỏ gầy trong lòng Uyển Nương, bà trầm mặc hồi lâu, thấp giọng nói: “Việc đã đến nước này, thì cứu đi.”
Bà nhìn về phía các nữ tỳ khác, thản nhiên nói: “Nếu có xảy ra chuyện gì, đã có Uyển Nương và ta gánh vác, các ngươi không cần lo lắng.”
Có lời nói của bà, mọi người liền đều yên lặng xuống.
Vương ma đưa tay đặt lên vai Uyển Nương, bà lên tiếng: “Uyển Nương, ngươi cứ ôm thế này thì đứa bé này sẽ chết thật đấy. Đưa nó cho ta.”
Uyển Nương ngẩng đầu lên.
Nàng có dung mạo rất mặn mà phong vận, xương mày thanh tú, nhìn qua cũng chỉ mới hơn ba mươi tuổi, chỉ là thế sự xoay vần, mái tóc đen trắng lẫn lộn búi rối sau đầu, khiến nàng trông già hơn tuổi thật rất nhiều.
Uyển Nương do dự một chút, cuối cùng vẫn buông tay, để Vương ma bế tiểu cô nương đi.
Vương ma sờ soạng kiểm tra trên người đứa bé gái, lại có chút giật mình.
Đứa trẻ nhỏ thế này, cho dù có mặc áo bông mà bị ném ở bên ngoài mấy canh giờ, chẳng sợ không chết thì cũng phải bị tê cóng tổn thương do giá rét.
Nhưng tiểu cô nương này ngoại trừ hơi sốt một chút, thế mà lại không bị đông lạnh gây ra vấn đề gì nghiêm trọng, cứ như được ông trời phù hộ vậy.
Nếu thân nhiệt nàng quá thấp, hoặc khớp xương cứng đờ, còn cần phải dùng nước ấm để cấp cứu, hiện giờ lại chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ủ ấm cẩn thận là được.
Trong phòng không có quần áo trẻ con, các vú già và nha hoàn liền quyên góp những bộ quần áo vải tốt nhất của mình, chọn ra những mảnh vải mềm mại nhất quấn cho nàng hết lớp này đến lớp khác, rồi thay phiên nhau ôm vào lòng ủ ấm.
Tiếng hít thở của tiểu nữ hài dần dần trở nên rõ ràng, mọi người lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Các nàng ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò tái nhợt của nàng, hàng mi dài cong vút, chiếc mũi nhỏ xinh, nhìn thế nào cũng khiến người ta yêu thích không thôi.
Có người thấp giọng nói: “Đứa bé này mặt mày xinh đẹp thật đấy, sau này lớn lên chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân.”
“Nàng chỗ nào cũng đáng yêu, chỉ là quá gầy.”
Một tiểu nha hoàn khác tiếp lời: “Trẻ con vẫn là phải mập mạp chút mới tốt.”
Nói đến đây, tất cả đều trầm mặc.
Hạ nhân trong toàn bộ Ngụy phủ đều biết chuyện Ngụy lão gia nửa tháng nay đã gióng trống khua chiêng tìm kiếm người có mệnh tương khắc với tiểu thư như thế nào.
Cho dù đêm nay các nàng cứu được nàng, thì ngày mai đứa trẻ này vẫn sẽ phải chết.
Một nữ tỳ khác cũng nhẹ giọng nói: “Lúc ta vừa trở về, nghe chính miệng mấy tên gia đinh kia nói, Lưu quản sự đã dẫn người đánh chết một thiếu niên loạn côn ngay ngoài thành. Bọn họ nói hai huynh muội này nương tựa lẫn nhau mà sống, e là nàng chẳng còn người thân nào khác nữa đâu.”
“Cái gì?!”
Có người kinh hãi thốt lên: “Sao, sao có thể như vậy được ——”
Trong lòng các vú già và nha hoàn không khỏi dâng lên một cỗ phẫn hận.
Chỉ vì một giấc mộng vô căn cứ của đại tiểu thư mà nhẫn tâm đẩy cả hai huynh muội người ta vào chỗ chết, thế đạo này còn vương pháp nữa hay không?
“Thi thể của vị huynh trưởng kia hiện giờ chắc vẫn còn ở ngoài thành.”
Nữ tỳ kia thấp giọng nói: “Chờ đến ban ngày mai, chúng ta đi chôn cất đứa bé ấy đi.”
“Nếu có thể chôn cất tử tế thì cũng coi như là làm việc thiện, chỉ sợ tối nay không biết tình hình sẽ thế nào.”
Có người thở dài não nề: “Tháng này ngoài thành thường có sói hoang lảng vảng, nếu không thì cũng chẳng có lệnh giới nghiêm ban đêm. Chẳng biết đứa trẻ số khổ kia có còn giữ được toàn thây hay không nữa.”
“Sói ăn cả người chết sao?”
Một nữ tỳ nhỏ tuổi kinh hãi hỏi.
“Đó là chuyện đương nhiên, người đói quá còn ăn thịt người, huống chi là súc sinh?”
Đám vú già đang xôn xao bàn tán, bỗng nghe thấy có người quát lên: “Đừng nói nữa!”
Các nàng quay đầu lại, liền nhìn thấy tiểu cô nương đang nằm trong lòng Vương ma, được quấn trong đủ loại vải vóc, vẫn nhắm nghiền mắt dựa vào người lão phụ nhân ngủ mê man.
Một giọt lệ trong veo chầm chậm lăn xuống từ hàng mi cong vút rậm rạp, lướt qua gò má tái nhợt gầy yếu của nàng.
Khuôn mặt nghiêng nghiêng mảnh khảnh của tiểu nữ hài phản chiếu ánh lửa chập chờn, tựa như được phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp, tinh xảo xinh đẹp đến mức chẳng giống con nhà nghèo khổ.
Nhưng giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mi kia lại khiến cõi lòng người ta đau nhói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

