Tai nạn xe cộ rất thường gặp, nhưng chuyện bị siêu xe tông trúng như người đàn ông xui xẻo Đường Dịch này cộng với loại đề tài công ty lớn bắt ép nhân viên liên tục tăng ca thì còn hiếm lắm. Nghe nói nạn nhân đã tỉnh lại thì cảnh sát vừa đi, phóng viên còn chưa vào được tới bệnh viện thì đài truyền hình địa phương đã đến trước rồi.
Thái độ của phóng viên rất tốt nên Đường Dịch cũng không từ chối phỏng vấn.
“... Đúng, tôi cũng cảm thấy rất may mắn. Tôi nghe bác sĩ nói tình hình khá nguy hiểm, vốn dĩ tôi tưởng rằng còn lâu mới cứu được nhưng cũng may là ý chí sinh tồn của tôi khá mạnh... Không không không phải là kỳ tích trong y học, tôi vẫn phải tiếp tục điều trị và hồi phục và còn phải nằm trên giường thêm ít nhất là một tháng.”
“Các kế hoạch trong tương lai à? Có lẽ tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và làm những gì tôi muốn. Ở ngoài tôi dốc sức làm việc, còn ở nhà bố mẹ tôi cũng rất vất vả, bây giờ có tiền mà nên không cần thiết phải đánh đổi sức khỏe để lấy của cải.”
Ngoài việc chấp nhận hình phạt của pháp luật thì người gây tai nạn còn phải bồi thường tương ứng cộng thêm tiền bảo hiểm tai nạn nữa nên anh ta cũng có được số tiền tiết kiệm, Đường Dịch có nằm yên thì cũng không phải là không thể.
“Vậy lúc đó anh đã nghĩ gì?”
“Tôi nghĩ đến bố mẹ mình, nghĩ đến khoản vay để mua nhà nhưng chưa trả xong, tôi muốn về nhà...”
Đường Dịch bật cười.
“Tôi còn nghĩ đến tôi chưa ăn đủ ở Quán Ăn Khuya. Nếu như chủ quán đang xem thì xin vui lòng nghiên cứu thêm mấy sản phẩm mới được không? Tôi cũng sẽ không thấy đáng tiếc vì bỏ lỡ quá nhiều thứ.”
“Có ngon như thế không?!”
Đột nhiên phóng viên và biên đạo ở phía sau nghe được câu này, họ đều tỏ ra kinh ngạc và còn hơi nghi ngờ rằng anh ta đã nhận phí quảng cáo cho quán ăn đó.
Đường Dịch không cần suy nghĩ, gật đầu sau đó giơ ngón cái lên.
“Tuyệt!”
Quán Ăn Khuya ở cuối đường Hỉ Nhạc luôn mở cửa vào sáng sớm nhưng chỉ để nấu ăn chứ không kinh doanh.
Du Tố Tố cầm máy tính bảng lướt web với tốc độ cao, đột nhiên cô ấy dừng lại rồi hưng phấn lao đến trước mặt Diệp Tuyền đang đi xuống tầng.
“Bà chủ bà chủ! Đường Dịch đó thật sự muốn nhảy việc!”
Cô nhớ anh ta là người có liên quan, còn lo rằng khi tỉnh dậy anh ta không nhớ gì, còn muốn thuyết phục cô ấy rằng lười biếng, mặc kệ sự đời sẽ thất bại.
Diệp Tuyền thờ ơ liếc nhìn. Từng trải qua cảm giác nửa sống nửa chết, dù có được lợi hay không, đó cũng là chuyện của Đường Dịch.
Nghe được lời thỉnh cầu của Đường Dịch qua cuộc phỏng vấn, Diệp Tuyền tinh nghịch cười thầm.
Nghiên cứu ít sản phẩm mới sao?
Bây giờ mới được đến đâu rồi nhỉ, hửm, đến lúc phải làm thêm mấy loại rồi.
Khi cô bước vào bếp, đã có người đứng ở đó từ lâu. Trần Kim Bảo đang cầm dao, chỉ cần nhìn vào tư thế đứng cũng biết ông ấy là một đầu bếp giàu kinh nghiệm.
Nhưng ông ấy nâng tay hồi lâu vẫn chưa làm gì với miếng ức gà, dáng vẻ lóng ngóng như vừa bắt đầu học nấu ăn.
“Ông cũng xem tin tức rồi à?”
Diệp Tuyền cười hỏi.
Trần Kim Bảo tập trung đến mức không nhìn thấy có người vào, khi nghe thấy Diệp Tuyền hỏi, ông ấy mới mở miệng.
“Tôi...”
Sau khi chết, đã có vô số lần Trần Kim Bảo nhớ đến những ngày được làm đầu bếp, ông ấy muốn được cầm dao làm bếp, ngay cả khi ở lại, ông ấy cũng cảm thấy khá tự hào vì mình có thể dùng tài nấu nướng của mình để giúp đỡ bà chủ. Nhưng sau khi thực sự ăn lại thức ăn, ông ấy chợt nhận ra vẫn không hề giống nhau, vì chết chính là chết.
Bây giờ có cơ hội quay lại nhà bếp, nhưng ông ấy lại chùn chân.
Ông ấy ở lại Quán ăn khuya để nhặt rau, rửa rau và phục vụ khách hàng. Diệp Tuyền cũng không hạn chế ông ấy làm gì nên cuộc sống cũng rất đơn giản.
Vì ông ấy không thể đi tiếp bước đó.
Cho đến khi nhìn thấy sự lựa chọn của Đường Dịch, Trần Kim Bảo mới hiểu rõ rằng mình không thể sống lại cuộc đời này nữa, sau khi đi đầu thai sẽ là một khởi đầu mới. Đây là khoảng thời gian cuối cùng ông ấy ở lại nhân gian, suy cho cùng, ông ấy vẫn muốn làm một đầu bếp và muốn hoàn thành thật tốt.
Diệp Tuyền giả vờ như không nhận ra sự khó xử của Trần Kim Bảo, cô dứt khoát giải quyết.
“Tôi vẫn chưa được nếm thử tay nghề của ông, tôi muốn thử xem sao.”
“... Được.”
Mới đầu khi nghe nói lão Trần muốn thể hiện tay nghề thì Du Tố Tố còn rất mong chờ, nhưng cô ấy nhìn tới nhìn lui cũng không nhìn ra đó là cách thức gì, ông ấy làm món ăn từ sáng đến chiều nhưng ngoại trừ thái ra thì lại là hầm, thật sự rất nhàm chán.
Sau khi chết thì trong vòng một tuần, ngày nào ông ấy cũng ăn ba bữa bao gồm cả trà chiều và bữa khuya, miệng đã thỏa mãn rồi nên không thể quay lại được nữa.
Bà chủ chỉ thích thú đứng nhìn ông ấy ở trong bếp nhưng cũng không nói gì, Du Tố Tố không bị giao nhiệm vụ quét dọn vệ sinh đang ôm máy tính bảng lơ đãng xem một vở kịch chỉ có thể ngửi thấy mùi súp vừa lạ lại vừa quen.
Diệp Tuyền nóng lòng muốn giao thiệp với Cục quản lý, cô chuyên tâm nhìn những món ăn đang dần thành hình ở trong bếp, trong mắt của cô sáng lấp lánh. Thậm chí đã hơn mười giờ trôi qua mà cô cũng không hề sốt ruột.
Nước đậu tương trắng như tuyết ở trong nồi đang dần đông cứng lại thành từng cục, ông ấy vớt nó ra cho vào bát nhỏ sau đó rưới một thìa súp trong lên đó. Trần Kim Bảo bưng bát thành phẩm đầu tiên đến đặt trước mặt Diệp Tuyền.
“Mời bà chủ.”
“Hôm nay chúng ta ăn gì thế?”
Ngoài cửa bếp Du Tố Tố thò đầu ra nhìn, cô ấy nhìn thấy bát tào phớ đặt trước mặt bà chủ. Du Tố Tố xoay đầu đảo một vòng rồi nhìn kỹ hơn.
Rõ ràng là một bát tào phớ nhưng nước súp nhiều quá, cả nửa bát súp!
Những miếng nhỏ trắng tinh đung đưa trong bát nước súp, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta liên tưởng đến cảm giác ăn miếng tào phớ mềm mịn.
Nhưng hôm nay làm lâu như vậy mà chỉ làm ra được một bát tào phớ sao? Hình như cũng không nhìn thấy làm sữa đậu nành... Chẳng lẽ là nấu hỏng rồi nên đành phải dùng bát bột đậu để làm tào phớ ăn?
Trong lúc Du Tố Tố đang mơ hồ thì Diệp Tuyền bưng bát lên nhìn kỹ hồi lâu mới mỉm cười.
“Tay nghề của đầu bếp Trần tuyệt thật.”
“Hả? Này này này?? Bà chủ tỉnh lại đi! Tào phớ thì cần tay nghề gì chứ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
