Diệp Tuyền thu đi kim quang trong lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng đỡ Vô Thường đứng dậy.
“Tôi không nhậm chức ở địa phủ mà chỉ muốn làm chủ của một quán ăn nhỏ nên cô đừng gọi tôi là đại nhân cái gì đó. Vô Thường đại nhân đến đây là vì chuyện gì?”
Cổ Chi Dao cảm thấy bớt căng thẳng hơn nên thở phào nhẹ nhõm, cô ấy cũng không rảnh để trêu chọc Diệp Tuyền rằng một chủ quán ăn bình thường cũng không có bản lĩnh như cô mà nhanh chóng giải thích.
“Diệp... bà chủ Diệp đã quyết định sẽ dừng chân ở thành phố Thanh Giang và không có ý định quay đầu, nên Thành Hoàng đại nhân và các liêu tá chúng tôi cũng không dám tự ý đến cửa làm phiền. Hôm nay thấy cô đi ngang qua nên tôi mới đặc biệt đến xem cô có cần gì không.”
“Cô vĩnh viễn là bạn tốt của địa phủ, nếu cô có hứng thú với quỷ hồn ở vùng này thì bất luận cô muốn làm sứ giả âm gian, Vô Thường sống hay là kiêm thêm chức phán quan đều được, cô có thể làm bất cứ thứ gì cô thích...”
“Dừng.”
Khóe mắt của Diệp Tuyền khẽ giật khi nghe như vậy nên thẳng thừng ngắt lời cô ấy.
“Dưới quyền Hoàng Thành thiếu nhiều người lắm à?”
Ngày nay Hoàng Thành chính là nơi mà số ít chính thần có thể qua lại giữa hai giới âm dương và trên dưới có thể trao đổi với nhau ngay cả khi không ở Âm gian, phần lớn quan hệ giữa địa phủ và nhân gian được thiết lập dựa trên nền móng của Thành Hoàng.
Nói cách khác là... rất bận, vô cùng bận.
Cô chỉ mới nghỉ hưu được mấy ngày thì lại bị “công ty” và chủ cũ để mắt đến. Muốn lừa cô làm thuê à? Không có cửa nhé.
Quá trình quảng bá của Cổ Chi Dao vừa mới bắt đầu thì đã bị chặn lại, cô ấy xấu hổ ho khan nhưng vẫn nhất quyết muốn hoàn thành phần kết.
“Bây giờ việc qua lại giữa âm dương vẫn còn nhiều hạn chế nên nhân công không nhiều lắm. Cô đừng từ chối vội, cô cứ suy nghĩ cẩn thận đi. Bất cứ khi nào mà cô thấy hứng thú thì Thành Hoàng đại nhân sẽ ở miếu Thành Hoàng kính cẩn chờ đợi... Ơ, trừ tuần này ra.”
Diệp Tuyền nghi ngờ nhướng mày khiến ánh mắt của Cổ Chi Dao dao động.
“Thành Hoàng đại nhân qua đời đã lâu cho nên chưa quen với văn phòng điện tử mới phổ biến lắm...”
Diệp Tuyền hiểu rồi.
“Thi trượt rồi nên tuần này bị giữ lại để học lại chứ gì.”
“Khụ khụ khụ!”
Tiếng ho của Cổ Chi Dao kinh thiên động địa, cô ấy liếc nhìn sắc mặt không đổi cố tình phá đám của Diệp Tuyền rồi nhanh chóng lấy một chiếc điện thoại giấy ra.
“Đây là số công việc của tôi, nếu cô có chuyện gì thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”
Màn hình điện thoại màu xanh sáng lên để lộ ra một cái app: Âm tin.
... Đây là điện thoại gửi tin nhắn của âm phủ danh xứng với thực, cùng với sự đổi mới của nhân gian thì địa phủ cũng cải tổ để theo kịp thời đại. Mặc dù không phải đồ dùng bằng giấy nào cũng có thể dùng được nhưng là một ma viên làm việc trong địa phủ thì những thứ vật dụng không phổ biến này sẽ không phải là hàng giả.
Ngoài việc hơi nhẹ ra thì ánh sáng hơi có màu của âm gian, cũng không khác điện thoại của trần gian nhiều, thậm chí bên ngoài còn có một chiếc ốp điện thoại màu đen phiên bản Q.
Diệp Tuyền quét mã để thêm thìnhìn thấy ảnh đại diện của cô ấy toàn màu trắng nên thuận miệng hỏi.
“Đây là bản tiêu chuẩn của mọi người à? Tôi nhớ không phải địa phủ đã đổi đồng phục rồi sao? Sao mọi người chưa đổi?”
Khi Diệp Tuyền đi ngang qua địa phủ thì đã thấy hai vị Hắc Bạch Vô Thường được tôn xưng là Thất gia và Bát gia đều đã thay đổi trang phục mới.
Trang phục mới của địa phủ được cải tiến dựa trên các phiên bản trước nên hiện tại gọn gàng và hiện đại hơn, ngoài ra còn kế thừa sự trang trọng nữa nên trông khá đẹp. Vậy tại sao những Vô Thường thuộc cơ sở nhân gian lại thê thảm đến thế?
Có tiền để trả lương cho Vô Thường mua một cái ốp điện thoại nên chắc không đến mức không mua nổi đồng phục chứ?
“Cách đây vài năm khi chúng tôi có đồng phục mới thì có người cho rằng chúng tôi giả tạo, chơi cosplay giả ma nhưng đến khi nhìn thấy gọi hồn thì lại quay đầu bỏ chạy, họ chỉ chịu dừng gây rối khi ở trước mặt Thành Hoàng. Cho nên khi ra ngoài gọi hồn tôi chỉ cần mặc cái áo choàng dài lúc đầu thôi, còn hai bộ này thì mặc thay thế cho nhau.”
Những ngày này ý thức chống lừa đảo của ma đã mạnh hơn nhưng con đường tuyên truyền vẫn còn dài và gian nan lắm.
Diệp Tuyền đã chấp nhận kết bạn và bấm chia sẻ định vị.
“Không có chuyện gì khác thì tôi sẽ quay lại, có thời gian rảnh thì cô đến ăn cơm.”
“Chắc chắn rồi.”
Sau khi tiễn Diệp Tuyền đi thì Cổ Chi Dao lau mồ hôi không có thật, sau đó báo cáo tình hình cho Thành Hoàng.
Tốc độ đánh máy của lão cổ hủ Thành Hoàng vẫn chậm như mọi khi, khung trò chuyện hiển thị đã nửa ngày mà vẫn còn để dòng chữ “đang nhập”, cuối cùng thì cũng hiển thị.
Thành Hoàng: “Tại sao không có chữ ký? Cũng không có ảnh chung??”
Thân là người đầu tiên gặp Vô Thường, lại cơ hội tốt như vậy mà! Thành Hoàng vô cùng đau lòng!
Cổ Chi Dao: ...?
Đến bây giờ mà ông ấy học đánh máy vẫn phải gõ chữ viết tay, ngược lại thì học đu idol lại rất nhanh. Ôi không, trước đây ông ấy đu idol cũng điên cuồng lắm.
Sau khi gửi xong tin nhắn thì Cổ Chi Dao vội vã đến bệnh viện, cô ấy trân quý cất điện thoại lại rồi đi xem thử sinh hồn mà Diệp Tuyền đặc biệt gửi đến.
Nắng sớm hơi chói nên khi nằm trên giường bệnh thì mí mắt của anh ấy nhíu lại, vì đồng hồ sinh học quen thuộc nên anh ta thức dậy đúng giờ, anh ta mơ hồ nhìn thấy mẹ mình nằm tựa bên giường.
“Mẹ...”
Đường Dịch yếu ớt gọi, nhưng khi anh ta vừa mở miệng gọi thì nước mắt cũng rơi xuống.
Hình như anh ta vừa mơ một giấc mơ rất kỳ lạ nhưng khi tỉnh dậy thì hoàn toàn không nhớ gì cả, nhưng khi nhìn thấy mẹ thì thật sự anh ta cảm thấy sợ hãi, dường như anh ta có thể không được nhìn thấy mẹ nữa.
“Mẹ ở đây, bố con đi lấy nước rồi. Con có đau không, có đói không...”
Mẹ của Đường Địch vội vàng giơ tay ra lau nước mắt cho anh ta, nhưng chưa kịp chạm vào thì bất ngờ bà ấy rút tay lại rồi nhanh chóng đứng dậy bấm chuông.
“Bác sĩ! Bác sĩ! Con trai tôi tỉnh rồi!”
Đường Dịch không cầm được nước mắt, khóe môi của anh ta nhếch lên.
“Mẹ, con muốn ăn hoành thánh hương thung. Là loại hoành thánh nhỏ mà bố hay hái về rồi gói.”
Anh ta dừng lại, đôi mắt hơi sáng lên.
“Ở chỗ con thuê nhà có một quán ăn nấu rất ngon, đợi đến khi con khỏe lại thì chúng ta cùng đi ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)